Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327821

Bình chọn: 7.00/10/782 lượt.

đi mất.

Nhớ tới đến lúc đó, Liễu Vấn Bạch hẳn là đang trốn trong thư phòng Cầu phủ tra xét, nàng lại đột nhiên xông vào, phát hiện ra tờ giấy kia. Sợ nàng biết nhiều nên hắn làm nàng hôn mê, cầm tờ giấy đi, thuận tiện đưa nàng đến chỗ Đoàn Chính Trung khi đó đang bất hòa với nàng.

Ra khỏi đường ngầm, lại đi đến bên cạnh giường ngồi xuống. Nhìn Đoàn Chính Trung đang đứng giữa làn sinh tử, trong lòng nàng tự nhủ, không được khóc, đừng khóc, không được yếu ớt, tìm kiếm an ủi từ hắn.

Cuối cùng nàng cũng biết xung quanh bọn họ, chưa bao giờ có gió êm sóng lặng.

Những gì nàng biết, chỉ là lại có người gặp nạn. Nhưng không biết rằng phía sau có biết bao nhiêu toan tính, bao nhiêu âm mưu.

Nàng thường xuyên ngại ở trong phủ hái hoa đọc sách rất nhàm chán, lại không biết rằng lúc mình làm những chuyện đó, hắn đang phải đối phó với những âm mưu của Thích Tĩnh.

Chính văn Chương 188: Khuyên bảo

Editor: mèomỡ

Nàng thường ngại ở trong phủ hái hoa đọc sách rất nhàm chán, lại không biết rằng lúc mình làm những chuyện đó, hắn đang phải đối phó với những âm mưu của Thích Tĩnh.

Nàng cầm lấy tay Đoàn Chính Trung, nhìn hắn nói:“Phu quân, chàng có biết rốt cuộc chàng đã phạm vào bao nhiêu sai lầm hay không? Từ lúc chàng gặp ta bị Đoàn Tử Thông kê đơn, xuất hiện cứu ta, lúc đó chàng đã bắt đầu sai lầm rồi. Sau này, lúc nào cũng che chở ta dưới đôi cánh của chàng. Chàng bảo vệ ta quá tốt, khiến ta không biết gì cả, cũng không nghi ngờ gì cả. Đang ở trung tâm lốc xoáy lại vẫn ngây thiw đơn thuần như cũ. Bây giờ, chàng ngã xuống, chàng không thể tiếp tục bảo vệ ta, chàng bảo ta phải làm sao bây giờ? Chàng bảo ta nên làm như thế nào để hoàn thành những chuyện chàng vẫn chưa làm xong, chẳng phải chàng đã nói khi tất cả mọi chuyện kết thúc, chàng còn sống, ta cũng phải sống hay sao?”

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (145)

Nàng nhìn hắn hồi lâu, dứt khoát đứng dậy ra phòng.

“Thích Vi ở đâu?”

Hạ nhân trả lời:“Bị nhốt tại sương phòng, lão gia chưa phân phó nên chưa đưa đến đại lao.”

“Đưa ta đi.” Cầu Mộ Quân nói.

Hạ nhân đưa nàng đến một sương phòng, nàng để mọi người ở lại bên ngoài, một mình đi vào.

Thích Vi bị trói vào một cây cột, thấy nàng đến thì lộ ra nụ cười đắc ý.

“Ngươi tới rồi, Liễu Vấn Bạch đâu? Có phải đang sốt ruột không biết làm thế nào để cứu Đoàn Chính Trung hay không?” Nàng hỏi giống như châm chọc.

Cầu Mộ Quân đến gần nàng, thản nhiên nói:“Muội vốn không vui vẻ, vì sao phải giả vờ vui mừng như vậy?”

“Ai nói ta không vui, Đoàn Chính Trung chết, ta vui mừng đến nỗi không biết làm thế nào mới tốt! Hắn giết cha ta, giết hai ca ca của ta, ta hận không thể cũng giết cả nhà hắn!” Nàng lập tức nói.

“Ai nói với muội bọn họ đều là Đoàn Chính Trung giết? Theo ta được biết, cha muội vì biết đại ca muội muốn lập Cửu hoàng tử không lập Tam hoàng tử mà tức giận, muốn lấy lại binh quyền của đại ca muội, cho nên đại ca muội liền ra tay giết cha muội trước……”

“Điều đó không thể nào! Cầu Mộ Quân, khả năng lừa gạt người khác của ngươi ngày càng kém, tìm lý do thì ít nhất cũng phải tìm cái nào dễ nghe một chút. Ngươi nghĩ rằng đại ca ta là người độc ác giống Đoàn Chính Trung nhà người sao? Hắn làm sao có thể giết chính cha ruột mình!”

“Bởi vì hắn yêu một người.” Cầu Mộ Quân nói:“Còn nhớ rõ tỷ từng ở trong cung, vì nghe được một đôi nam nữ yêu đương len lén, mà bị đàn rắn tập kích không? Sau đó, tỷ đã nhận ra giọng nói của nam nhân kia, đúng là đại ca của muội. Đại ca muội cũng biết hắn bị lộ nên muốn giết tỷ. Chính là ngày, tỷ và muội cùng đại ca muội ở quán trà, tỷ giả vờ đau đầu bảo muội đưa tỷ về. Sau khi muội đuổi theo ăn xin kia, đại ca muội liền xuất hiện. Nhưng lần đó hắn không thành công, Liễu Vấn Bạch đã cứu tỷ. Đại ca muội yêu Lệ phi, Lệ phi muốn con mình làm Hoàng Thượng, muốn ngồi lên ngôi Thái Hậu, đại ca muội liền giúp nàng giành chính quyền, thậm chí vì nàng, không tiếc phản vui giết cha.”

“Ngươi nói láo, ta không tin, ta không tin!” Thích Vi lớn tiếng nói.

“Tỷ biết muội không tin.” Cầu Mộ Quân chậm rãi quay đầu, nhìn nàng nói: “Tựa như tỷ không tin cha tỷ có thể ra tay giết chính con gái hắn, nhưng, ta bị hắn bóp cổ, bị hắn dùng làm con tin trước mặt Đoàn Chính Trung, hắn có thể như vậy, đại ca muội cùng hắn tạo phản, vì sao lại không thể?”

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (146)

Thích Vi cười lạnh nói:“Ta biết, bây giờ ngươi chỉ một lòng đặt trên người Đoàn Chính Trung, một lòng muốn khuyên ta không hận hắn không giết hắn, nói cho ngươi, không thể nào, không thể nào!”

“Tỷ không phải một lòng chỉ đặt trên người hắn, còn ở trên người muội!” Cầu Mộ Quân nói xong, rút ra trâm cài trên đầu Thích Vi đặt ở cổ nàng nói:“ Nếu tỷ một lòng chỉ quan tâm hắn, việc đầu tiên tỷ làm đó là giết muội, vĩnh tuyệt hậu hoạn. Tỷ không muốn muội chết, tỷ muốn tất cả chúng ta có thể sống.”

Thích Vi chua sót mà lại thê lương cười, nói:“Ngươi nghĩ rằng ta không muốn sống sao? Ngươi nghĩ rằng ta không muốn chúng ta sống sao? Nhưng nếu ngươi là ta, nếu có một ngày, ngươi đột nhiên phá


XtGem Forum catalog