XtGem Forum catalog
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327941

Bình chọn: 7.00/10/794 lượt.

a tay về phía nàng.

Nàng nhìn hắn, ngây người hồi lâu, chậm rãi vươn tay về phía hắn.

Một tay Đoàn Chính Trung kéo nàng vào trong lòng mình, cưỡi ngựa như bay về phía Đoàn phủ.

Không còn gì cả, không còn muội muội, không còn cha, không còn mẹ, nàng không còn gì cả.

Cúi đầu, là bàn tay trắng nõn của hắn, bàn tay ôm chặt nàng vào trong ngực.

Đoàn Chính Trung, Đoàn Chính Trung, phu quân, hắn là phu quân của nàng, là ông trời của nàng, hắn là phu quân của nàng.

Nước mắt từ trong mắt chảy xuống, nàng chậm rãi đưa tay cầm tay hắn.

Ngựa chạy như bay về phía Đoàn phủ. Ban đầu, một tay hắn cầm dây cương, một tay ôm chặt thắt lưng của nàng, nàng tựa vào trong lòng hắn. Sau đó, cả người hắn bắt đầu trở nên nặng nề, đè nặng nàng, khiến cả thắt lưng nàng không thẳng nổi .

Nàng kinh ngạc quay đầu nhìn hắn, thấy một giọt máu bên miệng hắn.

“Chàng làm sao vậy, chàng làm sao vậy?” Nàng yếu ớt, sốt ruột hỏi.

“Không sao, trở về tìm Liễu Vấn Bạch giải độc là được.” Hắn cắn răng nói.

Nàng khóc nắm chặt tay hắn, trong lòng khẩn cầu ngựa có thể chạy nhanh thêm một chút.

Vừa đến cửa Đoàn phủ, Cầu Mộ Quân vội xuống ngựa. Nàng không quen cưỡi ngựa liền ngã khụy xuống đất, nàng lập tức bò dậy, đi cà nhắc dìu Đoàn Chính Trung đã không còn một chút sức lực.

“Mộ Quân tỷ tỷ, rốt cục tỷ đã trở lại!”

Cầu Mộ Quân quay đầu lại, thấy Thích Vi từ trên cửa bậc thang đứng dậy, vui sướng chạy tới bên này.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (141)

Muội ấy không sao?

Không kịp cao hứng vì Thích Vi vẫn bình an, nàng cố gắng đỡ Đoàn Chính Trung, không để hắn ngã xuống.

“Mộ Quân tỷ tỷ, hắn làm sao vậy?” Thích Vi đã chạy tới giúp nàng đỡ hắn nói.

“Nhanh, giúp tỷ gọi người trong phủ đến dìu hắn vào!” Cầu Mộ Quân vội la lên.

“Được.” Thích Vi đáp ứng, khuôn mặt lại lạnh lùng, lấy ra một thanh chủy thủ đâm tới phía Đoàn Chính Trung đã sắp hôn mê.

Một cái bóng trắng bay tới, Liễu Vấn Bạch một cước đá văng Thích Vi ra.

“Thích Vi, ngươi làm cái gì?” Liễu Vấn Bạch hét lớn trước nay chưa từng thấy.

Thích Vi bị hắn đá ngã xuống đất, nàng nhìn ngực Đoàn Chính Trung, quần áo đã bị cắt còn có mấy vết máu nho nhỏ dính trên quần áo, cười nói:“Giết hắn, báo thù cho những người đã chết trong Thích gia ta!”

“Ngươi!” Liễu Vấn Bạch nhìn vết máu trên người Đoàn Chính Trung, lập tức phi thân đến trước mặt Thích Vi, kiếm trong tay chỉ vào nàng, lại chậm chạp không đâm vào.

Thích Vi cười lạnh nói:“Sao nào, muốn giết ta sao? Ngươi giết đi, dù sao Đoàn Chính Trung chắc chắn sẽ chết. Ta dùng bình thuốc độc ngươi đã nói là ngay cả ngươi cũng không có thuốc giải. Nếu ngươi muốn cứu hắn, không bằng bây giờ nhanh chóng tiết kiệm thời gian đi nghiên cứu chế tạo thuốc giải đi.”

“Liễu Vấn Bạch, ngươi mau xem hắn, hắn còn trúng độc rắn.” Lúc này, Cầu Mộ Quân ôm Đoàn Chính Trung ở phía sau khóc nói.

Liễu Vấn Bạch nói với quản gia đang từ trong phủ đi ra:“Bắt lấy nàng!” Nói xong liền trở lại xem Đoàn Chính Trung.

Liễu Vấn Bạch nhìn miệng vết thương trên ngón tay Đoàn Chính Trung, lấy ra hai viên thuốc bỏ vào miệng hắn, nói:“Mau nâng hắn vào trong phòng.”

Lập tức có hạ nhân đỡ Đoàn Chính Trung vào nhà, sau đó, Liễu Vấn Bạch vào trong phòng, đuổi mọi người ra ngoài.

Cầu Mộ Quân ngã ngồi trên đất, không còn sức lực thừa nhận chuyện như vậy.

Nàng không còn gì ả, Đoàn Chính Trung là tất cả của nàng, là người nàng ký thác tất cả cảm tình, tất cả hi vọng. Nàng đã không còn gì để mất nữa rồi, nàng không thể mất nốt cả hắn nữa.

Sau nửa canh giờ, Liễu Vấn Bạch gọi nàng vào.

Nhìn Đoàn Chính Trung nằm trên giường, nàng muốn hỏi, môi lại run lên, không dám hỏi.

Chính văn Chương 187: Tỉnh ngộ

Editor: mèomỡ

Nhìn Đoàn Chính Trung nằm trên giường, nàng muốn hỏi, môi lại run lên, không dám hỏi.

Liễu Vấn Bạch nói: “Xà độc trong người hắn đã giải, lúc trước hắn ăn thuốc ức chế độc, cho nên còn kịp. Nhưng lại trúng một loại độc khác. Thích Vi đâm hắn bị thương, tuy rằng chỉ là vết thương ngoài da, nhưng trên dao nàng có độc, độc kia chỉ cần gặp máu sẽ làm cho người ta trúng độc. Trên tay ta không có thuốc giải, cũng không chế được thuốc giải, cho nên muốn cứu hắn, chỉ có thể đi tìm sư phụ đã dạy ta chế độc. Ta đã cho hắn uống thuốc rồi, có thể bảo đảm cho hắn an toàn một tháng. Nếu một tháng sau ta còn chưa trở về, vậy……” Liễu Vấn Bạch không tiếp nói, xoay người đi ra ngoài, đi được một nửa, lại xoay người, nói với nàng đang ngơ ngác đứng ở bên giường nhìn Đoàn Chính Trung: “Hắn đã hạ quyết tâm phải làm kẻ thù giết cha của cô, cũng hạ quyết tâm ở bên cô cho dù cô hận hắn thế nào, muốn giết hắn đến thế nào đi chăng nữa. Thật ra ‘Phản loạn Thiếu Dương’ tám năm trước là Cầu Vĩ bí mật một lưới bắt hết tất cả mọi người. Đoàn Chính Trung không phải kẻ thù giết cha cô, mà cô ngay từ đầu đã là con gái kẻ thù giết cha hắn. Cô gặp hắn, chính là một âm mưu. Từ giây phút hai người gặp nhau, vẫn luôn là kẻ thù của nhau. Hắn vẫn biết ở cùng cô, có lẽ sẽ trở thành sai lầm lớn nhất đời hắn, nhưng hắn rất cố chấp.”

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (1