Old school Swatch Watches
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328070

Bình chọn: 9.5.00/10/807 lượt.

của cô ta, quên đi tất cả yêu cô ta. Ta biết, chàng tạo phản không vì cái gì khác, chỉ vì thỏa mãn nguyện vọng của cô ta, để cho con của cô ta làm Hoàng Thượng. Ngày đó, cha chồng ta đột nhiên trở lại phủ, thịnh nộ nói muốn lấy lại quân quyền của chàng. Sau đó, cha liền ngã ngựa chết. Ta biết, là chàng giết cha. Chàng rốt cục điên rồi, rốt cục đã đến lúc chàng hành động. Đi đến bước này, là chàng bị trừng phạt đúng tội, nhưng, chàng cũng là người đáng thương. Ta chờ chàng bảy năm, chàng vẫn không thèm liếc nhìn ta một cái. Nhưng chàng lại vì cô ta mà hy sinh tất cả. Chàng chưa bao giờ nghi ngờ cô ta, chưa bao giờ nghĩ cô ta thật sự yêu chàng hay chỉ lợi dụng chàng, ngài chắc cũng có thể cảm giác được. Một nữ nhân, nếu thật sự yêu một người nam nhân, hận không thể đem tất cả cho hắn, sao có thể vì quyền thế địa vị mà muốn hắn vì mình mà lao vào nguy hiểm? Phu quân ta rất si, rất ngốc, chàng chết, là bởi vì chàng si ngốc. Người xấu có lẽ sẽ không chỉ để lại tiếng xấu mà còn liên lụy đến con cháu, nhưng chàng lại chết bất đắc kì tử, cho nên ta cầu xin Đoàn tổng quản thả Tiểu Phàn.”

Thích phu nhân cúi đầu thật sâu, cái trán chạm đất.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (135)

Đoàn Chính Trung nói:“Diệt cỏ phải trừ tận gốc, nhưng ta không phải Thích Tĩnh, chuyện trảm cả nhà này cả đời ta cũng không muốn làm. Ngươi đi đi, Thích Sóc Ly đã chết, trong Thích gia người nên chết, không nên chết đều đã chết, không cần lại thêm mấy cái mạng nữa.”

“Đa tạ Đoàn tổng quản.” Thích phu nhân đứng dậy, quay đầu nói với bé trai bên cạnh:“Tiểu Phàn, nghe được những lời mẹ vừa nói không? Cha con ‘làm phản giết chê’, làm rất nhiều chuyện sai lầm. Vốn tất cả chúng ta đều phải chết, nhưng vị Đoàn tổng quản này đã thả chúng ta, cho nên ngài là ân nhân của chúng ta. Con về sau không được làm những việc sai trái giống như cha con, phải giống vị Đoàn tổng quản này sống phải nhân từ, làm việc tốt, biết chưa?”

Bé trai quay đầu nhìn thoáng qua Đoàn Chính Trung, lại nhìn về phía mẫu thân, gật gật đầu.

Trong Tây lâu, bốn phía đều là tường, cả người Cầu Mộ Quân vô lực nằm im, đôi mắt khô cạn lại chảy ra nước mắt.

Đoàn Chính Trung, nàng hận hắn, nàng không muốn ở bên hắn, không muốn sinh con cho hắn, không muốn lại nhìn thấy hắn. Nàng chỉ cần cha, chỉ cần mẹ, chỉ cần người một nhà bọn họ, đến một nơi không có tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, quyền lợi.

Đoàn Chính Trung đều lừa nàng, thật ra tất cả mọi người là do hắn giết, đều là hắn giết, hắn còn muốn giết cha nàng, muốn nàng làm vợ chồng với kẻ thù giết cha, còn sinh con cho kẻ thù giết cha, muốn cho nàng đau khổ cả đời.

Nàng không muốn, nàng không muốn bị hắn khống chế, nàng phải đi tìm cha, phải về bên cạnh cha.

Nhưng nàng nằm yên, ngay cả khí lực xoay người đều không có, ngay cả khí lực quát mắng cũng không có. Hắn cho nàng uống thuốc, muốn giam cầm nàng, muốn đi giết cha nàng, sau đó làm cho nàng mang thai, khiến nàng sinh con cho hắn. Hắn thật độc ác, quá tàn nhẫn. Hắn không phải Đoàn Chính Trung nàng yêu, hắn không phải

Không biết ở nằm bao lâu, bên ngoài vang lên tiếng mở cửa, sau đó có ánh sáng truyền đến, quản gia mang theo hai nha hoàn vào.

“Phu nhân, ăn cơm .” Quản gia nói.

Tiếp theo, nha hoàn liền nâng nàng dậy, đổ cháo trong bát vào miệng nàng.

Cầu Mộ Quân không há mồm.

Quản gia nói:“Phu nhân, lão gia đã nói, chỉ cần làm cho người ăn cơm, có thể dùng bất cứ phương pháp nào, nhưng lão nô hi vọng người không cần làm lão nô cùng hai nha hoàn này khó xử.”

Cầu Mộ Quân chậm rãi há miệng, để nha hoàn đổ cháo vào trong miệng.

Đúng vậy, nàng muốn ăn, nàng không muốn đói chết, nàng còn phải nghĩ cách đi ra ngoài, chỉ cần còn sống, còn có hi vọng .

Bón xong cơm, mấy người đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại mình nàng.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (136)

Cửa sổ trên tường đã sớm được bít kín, trong phòng âm u, ngay cả một cây nến cũng không có.

Sợ nàng lấy nến đốt giường, đốt chăn sao? Đúng vậy, cái gì hắn đều có thể nghĩ đến, ngay cả trang sức trên người nàng cũng bị tháo xuống, bắt nàng uống thuốc, khiến cho nàng ngay cả khí lực ngồi dậy cũng không có.

Nàng biết, chỉ cần hắn không muốn nàng chết, ngay cả quyền lợi chết nàng cũng không có, hắn không muốn để cho nàng trốn, nàng sẽ không có nửa phần cơ hội đào tẩu. Hắn sẽ giam nàng cả đời, làm cho nàng sống theo ý nguyện của hắn.

Không biết đã trôi qua bao lâu, chỉ biết là quản gia lại cho người đưa cơm đến, đến rồi đi rất nhiều lần, nàng không đếm được, cũng biết hẳn là đã qua mấy ngày rồi.

Chính văn Chương 185: Trốn đi

Editor: mèomỡ

Không biết đã qua bao lâu, chỉ biết là quản gia lại cho người đưa cơm đến, đến rồi đi rất nhiều lần, nàng đều không đếm được, nhưng chắc hẳn là đã qua mấy ngày .

May mà hắn chưa trở về, vậy chứng minh hắn còn chưa giết sc cha nàng, chưa thể thanh toán sạch kẻ địch của hắn.

Qua một ngày nữa, nàng ăn xong cơm, quản gia lại dẫn người đi. Trong ánh sáng âm u nàng lại nằm xuống.

Kỳ lạ là thân thể nàng lại hồi phục, dần dần, nàng có thể nâng tay, có