hạ chỉ, ai có thể bắt sống Thích Sóc Ly hoặc là Cầu Vĩ, có thưởng lớn!”
Chính văn Chương 183: Ta hận ngươi
Editor: mèomỡ
Đoàn Chính Trung nhẹ nhàng cười, nói:“Ngươi cho rằng tất cả mọi người đều đa tình giống ngươi sao?” Tiếp theo, hắn nói với người dưới thành:“Hoàng Thượng đã hạ chỉ, ai có thể bắt sống Thích Sóc Ly hoặc Cầu Vĩ, có thưởng lớn!”
Người phía dưới hoàn toàn dao động. Đột nhiên có người kêu to một tiếng nói:“Phụng chỉ tróc nã phản tặc!”
Lời này vừa nói ra, nhất hô bá ứng*, một tiếng hét này vang lên, toàn quân đều giơ đao tấn công Cầu Vĩ cùng Thích Sóc Ly.
* Nhất hô bá ứng: một người hô hào, người người đều hưởng ứng làm theo.
Chỉ thấy ba mươi người giang hồ phía sau Cầu Vĩ đột nhiên lấy ra các loại vũ khí giang hồ trong người, che chở Cầu Vĩ thoái lui. Thích Sóc Ly cũng được thân tín che chở bỏ chạy.
Quân tuy nhiều, nhưng đánh không lại tinh binh trong tay bọn họ. Hai người một đường chém giết, rất nhanh đã chạy thoát một đoạn dài.
Đoàn Chính Trung lấy tên trong tay một binh lính phía sau, nhắm thẳng về phía Thích Sóc Ly, bắn ra một tên.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (131)
Một tên này vô cùng chuẩn, bắn thẳng vào trái tim Thích Sóc Ly, làm cho hắn ngã xuống ngựa, mở to mắt đứt hơi thở.
Một người mặc đồ đen bên cạnh Cầu Vĩ đột nhiên giơ quải trượng đầu rắn trong tay lên, hai con Thanh xà nhỏ từ bên trong bắn ra, bay về phía thành lâu.
“Hoàng Thượng cẩn thận!” Đoàn Chính Trung nhanh chóng chắn hai con Thanh xà, nói:“Mau đưa Hoàng Thượng về tẩm cung!”
Còn chưa nói xong, Hoàng Thượng đã ngã xuống đất.
“Hoàng Thượng, Hoàng Thượng!”
Trong mơ, khuôn mặt vốn ôn hòa của Đoàn Chính Trung đột nhiên trở nên lạnh như băng, đâm một kiếm vào ngực cha ngay trước mặt nàng. Nàng khóc gọi “Cha”, gọi tên của hắn, hắn thong thả quay đầu, lạnh lùng nói:“Ngươi cho rằng ngươi là ai?” Nói xong, cười dữ tợn, sau đó lại đâm một kiếm vào ngực nàng.
Nàng gần như nghe thấy tiếng tim mình tan nát, dường như cảm thấy trong nháy mắt máu toàn thân đều đóng băng.
Nàng đau đớn mở mắt, sau đó thật sự nhìn thấy hắn.
Chân thật, khuôn mặt hắn.
Nàng nằm ở Đoàn phủ, hắn ngồi ở bên giường nhìn nàng.
Nàng cũng nhìn hắn.
“Cha ta đâu?”
“Chạy thoát.” Hắn nói.
“Ở trong tay ngươi cũng có thể chạy thoát sao?”
“Ta không giết hắn, hắn sẽ giết ta, giết nàng.”
“Đoàn Chính Trung!” Nàng đột nhiên ngồi dậy lớn tiếng kêu lên:“Nói cho ta biết, ngươi là kẻ thù với cha ta đúng không, ngươi vẫn sẽ giết ông ấy đúng không?”
“Ông ta sớm đã không phải là người cha trong lòng nàng trước kia nữa rồi, hắn muốn tạo phản, hắn muốn quyền lực, vì tất cả những thứ đó, hắn có thể không từ thủ đoạn!” Đoàn Chính Trung nhìn nàng, nắm bả vai của nàng nói.
“Cho nên ngươi lợi dụng ta lừa cha ta, để ông nghĩ Hoàng Thượng đã chết, khiến ông cùng Thích Sóc Ly mang binh tiến đánh hoàng cung!” Cầu Mộ Quân gạt tay hắn ra.
“Mộ Quân, ta lợi dụng nàng, là muốn ngoại trừ cha nàng. Bởi vì ta đã nói, ta muốn sống, ta muốn sống cùng nàng. Dù cho ta có trở thành kẻ thù giết cha của nàng đi chăng nữa, ta cũng muốn được ở bên nàng!”
“Nhưng ta không muốn ở bên ngươi, ngươi buông, để ta đi, ta muốn đi tìm cha ta!” Cầu Mộ Quân đẩy hắn ra đi về phía cửa.
Một tay Đoàn Chính Trung túm lấy nàng kéo trở về: “Cha nàng? Hắn không phải cha nàng! Muội muội nàng – Cầu Tư Huyên – là hắn giết, vì che dấu sự thật hắn giết Thái tử. Tiểu Nhụy cũng là người hắn phái tới. Bởi vì không để hoàn thành nhiệm vụ mà tự sát. Còn Cố Dật Lâu giả kia, cũng là hắn giết. Mộ Quân, hắn không phải cha nàng, không phải !”
“Đừng đem tất cả mọi chuyện đổ lên đầu cha ta, muốn nói cũng là chính miệng ông ấy nói cho ta, ngươi để ta đi tìm ông ấy!”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (2) (132)
Đoàn Chính Trung giữ chặt nàng nói: “Ngay cả muội muội nàng hắn cũng có thể giết, vì sao không thể giết nàng? Thậm chí, ngay cả chuyện nàng gả cho ta cũng do hắn bày ra. Vì điều tra ta, vì muốn biết thân phận thật của ta, hắn phái con gái hắn đến giám thị ta!”
Cầu Mộ Quân nhìn hắn, nước mắt dần dần rơi xuống, chỉ chốc lát sau nước mắt đã rơi như mưa, nhìn hắn nói:“Ý của ngươi là, ngay từ đầu, ngươi cùng cha ta đã là kẻ thù, ngươi biết ta là con gái kẻ địch, cho nên ngươi lừa ta, từng bước một lừa ta, vì hôm nay đúng hay không! Có lẽ, tất cả đều là kế hoạch của ngươi, có lẽ từ ngày đầu tiên ta vào Đoàn phủ ngươi đã lên sẵn kế hoạch. Cái gì mà yêu ta, cái gì mà muốn ở bên ta, tất cả đều là giả, tất cả đều là giả!”
“Không phải! Nếu là như vậy nàng sớm đã chết!”
“Có lẽ ngươi giữ ta vì ta còn hữu dụng, có lẽ ngươi muốn làm thái giám giả, còn muốn cả thân thể của ta!” Nàng lớn tiếng, liều mạng đẩy hắn muốn rời đi, Đoàn Chính Trung ấn chặt nàng quát:“Nàng tin cũng tốt không tin cũng tốt, ta sẽ không để nàng rời khỏi Đoàn phủ này nửa bước. Chỉ cần ta sống , nàng cũng sẽ sống, nàng sẽ phải ở bên ta!”
“Ta sẽ không, ta chết cũng sẽ không ở bên cạnh ngươi! Ngươi buông!” Cầu Mộ Quân giãy dụa, đá mạnh vào khố hạ hắn.
Đoàn Chính Trung thét lớn một tiếng, thống khổ cắn răng. Cầu M