Old school Swatch Watches
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327694

Bình chọn: 8.00/10/769 lượt.

nhàng xoa lưng nàng, đợi tiếng khóc của nàng dần dần nhỏ đi, nói:“Nho cũng không lạnh.”

Cầu Mộ Quân đi ra khỏi lòng hắn, không vui nói:“Người không ăn cũng được.”

Đoàn Chính Trung lấy một miếng, để vào trong miệng.

Nhìn ngón tay hắn, Cầu Mộ Quân len lén sờ sờ tay mình, nghĩ rằng may mà ngón tay nàng cũng không thô, hơn nữa tay nàng nhỏ hơn tay hắn, bằng không tay xấu hơn một nam nhân như hắn, thật đúng là xấu hổ .

Ăn xong nho, Đoàn Chính Trung nói:“Các ngươi đi xuống đi.”

Ngoài cửa truyền đến tiếng nha hoàn:“Dạ, lão gia.”

Trong lòng Cầu Mộ Quân mừng thầm.

Nha hoàn ngoài cửa là mấy người cầm đèn lồng chờ đưa nàng về, Đoàn Chính Trung để các nàng đi, ý chính là để cho nàng ở lại, làm nhiều như vậy, mục đích chân chính rốt cục thành công .

Đoàn Chính Trung mở hai tay ra, Cầu Mộ Quân tiến lên, lập tức giúp hắn cởi quần áo.

Cầu Mộ Quân vẫn nằm bên cạnh hắn.

Nàng đưa lưng về phía hắn cố gắng điều chỉnh hô hấp.

Nhớ tới Trác Văn Quân, nhớ tới câu thơ trong [ Kinh Thi '> “Tử huệ tư ngã, Khiên thường thiệp Trăn”¹ Nàng rốt cục mở miệng nói:“Lão gia, sau này…… Ta chuyển đến nơi này ngủ có được không?”

Chờ đợi, tim đập thình thịch không ngừng, sau lưng lại vẫn không có tiếng động. Chẳng lẽ hắn đang ngủ? Không thể nào, mới nằm xuống không bao lâu mà! Hắn không đáp ứng sao?

Theo tính tình hắn cũng sẽ không ngượng ngùng cự tuyệt, hắn là loại người nào nàng còn không biết sao!

Đang lúc nàng phải lo trái nghĩ, cân nhắc có nên quay đầu nhìn hay không, sau lưng truyền đến tiếng nói từ tính của hắn:“Được.”

Cầu Mộ Quân cười. Thậm chí nhịn không được muốn vui vẻ cười ra tiếng.

Nhưng vì đại cục, nàng vẫn nhịn xuống, sau đó lại hỏi:“Lão gia, về sau ta cùng người dùng bữa được không?”

Lúc này không phải chờ lâu lắm. Hắn nói:“Được.”

Thừa thắng xông lên, nàng còn nói thêm:“Lão gia……”

Giọng nói dần dần nhỏ đi, như muỗi kêu nói:“Ta về sau…… Gọi người là phu quân được không?”

Đoàn Chính Trung lặng im một lát, môi hiện lên nụ cười nhàn nhạt, nói:“Được.” Thái độ thật khác thường.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (148)

Cầu Mộ Quân cũng cười, nhưng mà nụ cười biến mất thật nhanh, còn nói thêm:“Phu quân, ta thả mấy người Cận Nhi, người không tức giận sao?”

“Ta chỉ thấy kỳ lạ vì sao thái độ của ngươi lại chuyển biến nhanh như vậy.”

Cầu Mộ Quân run lên, hồi lâu mới nói:“Bởi vì nàng nói, nàng vào Xuân Mãn viện muốn dành tiền chuộc thân, sau đó còn cùng Dương đại ca của nàng sống bên nhau, ta…… bị nàng làm cho cảm động .”

Đoàn Chính Trung không nói gì, nàng tiếp tục nói:“Phu quân, người cảm thấy trong hiện thực, nếu phải chờ nàng rất nhiều năm mới có thể ra khỏi thanh lâu thì nam nhân họ Dương kia có ghét bỏ nàng không?”

Đoàn Chính Trung cười có chút lạnh lẽo, nói:“Vì sao ghét bỏ? Tàn hoa bại liễu cùng thái giám, không phải rất xứng đôi sao?”

Thân thể Cầu Mộ Quân lại run lên.

Tàn hoa bại liễu……

Cầu Mộ Quân nắm chặt tấm trải giường, nhắm mắt lại, hai giọt nước mắt từ trong mắt chảy xuống. Trong lời nói Đoàn Chính Trung, dường như vô ý lại như có thâm ý khác.

(1) Đây là câu thơ trong bài “Khiên Thường” (Vén quần) trong Kinh Thi – Tác giả: Khổng Tử

“Tử huệ tư ngã,

khiên thường thiệp Trăn,

tử bất ngã tư, khởi vô tha nhân,

cuồng đồng chí cuồng dã thư!

Phỏng dịch:

Chàng mà thương thiếp,

thiếp sẽ xắn quần qua sông Trăn (theo chàng),

chàng không nghĩ đến thiếp,

há không còn người khác (thương thiếp) sao?

Chàng trẻ tuổi cuồng ngông này thật khùng!

Chính văn Chương 91: Lại gặp người trong cung

Editor: mèomỡ

Trong lời nói Đoàn Chính Trung, dường như vô ý lại dường như có thâm ý khác.

Một lần nữa được ngồi cùng bàn ăn cơm với hắn, nhớ lại tình hình lúc ban đầu bọn họ ăn cơm cùng nhau cảm thấy thật sự rất thú vị.

Tóc chải gọn gàng, quần áo không một nếp nhăn. Hắn ăn cơm chậm rãi, nàng nghĩ có lẽ Hoàng Thượng ăn cơm cũng giống hắn lúc này mà thôi .

Có lẽ là nàng nhìn quá lâu, Đoàn Chính Trung thật sự không chịu nổi nên ngẩng đầu nhìn nàng một cái.

Nàng cuống quít cúi đầu chuyên tâm ăn, trên mặt lại nở nụ cười.

Nhưng lúc nàng đang cười, lại nhớ tới chuyện nàng không muốn nhớ.

Tàn hoa bại liễu với thái giám, không phải rất xứng đôi sao?

Nàng không phải có ý này…… Nàng chỉ, chỉ không muốn tình yêu của nàng, tương lai của nàng và hắn cứ tiếp tục như vậy.

Nhưng cho tới bây giờ nàng vẫn không đoán được tâm tư hắn. Hắn đối với nàng hình như có thay đổi, lại như không thay đổi chút nào.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (149)

Quản gia ở bên cạnh báo cáo chuyện trong phủ.

Ăn cơm cùng Đoàn Chính Trung còn có một ưu điểm, đó là có thể biết tất cả mọi việc trong phủ.

Quản gia nói:“Tuyệt Trần mấy ngày nay không chịu ăn, đã mời người đến xem, nói là điều dưỡng vài ngày sẽ tốt lên.”

Tuyệt Trần? Cầu Mộ Quân nghe tên đó thấy có chút xa lạ.

Là ai? Nghĩ đến hai chữ Tuyệt Trần, dường như rất giống tuyệt vời, giống tên ngựa, chẳng lẽ Tuyệt Trần là con ngựa? Ăn qua điểm tâm, Đoàn Chính Trung liền đi ra cửa.

Cầu Mộ Quân thấy hướng hắn đi có vẻ như không phải muốn ra ngoài, cũng không phải đ