Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327683

Bình chọn: 7.5.00/10/768 lượt.

danh sự nghiệp, vì sao nàng có thể to gan như vậy, dám bỏ trốn cùng hắn, nàng không sợ Tư Mã Tương Như ghét bỏ nàng là góa phụ sao?”

“Cái này……” Tiểu Nhụy nghĩ nghĩ, nói:“Nếu Tư Mã Tương Như thực như vậy nô tỳ sẽ ghét hắn. Hơn nữa nếu Trác Văn Quân e ngại mấy thứ đó, vậy nàng sẽ không thể thành thân với người nàng yêu, mà sống suốt quãng đời còn lại trong nhà. Vậy thật đáng tiếc .”

Cầu Mộ Quân cúi đầu, không nói gì.

Tiểu Nhụy hỏi:“Tiểu thư, hai ngày nay người sao vậy? Là Cố công tử xảy ra chuyện gì sao?”

“Đừng nói nữa!” Cầu Mộ Quân lập tức nói. Tiếp theo nàng hoảng hốt, nói:“Tiểu Nhụy, ta muốn nằm một mình, em đi ra ngoài trước đi.”

Tiểu Nhụy nhìn nàng, nói:“Được, vậy người nằm xuống trước đã.” Nói xong, đỡ nàng nằm xuống, còn mình thì đi ra ngoài.

Cầu Mộ Quân nằm ở trên giường, mắt nhìn chằm chằm một góc giường.

Nàng cứ nằm như vậy đến buổi chiều mới đứng dậy ăn cơm, sau đó cũng không nói một câu, ngồi ở trong phòng đến đêm khuya mới lên giường. Hôm sau cả ngày cũng vẫn như vậy.

Buổi chiều, ngoài ý muốn Cận Nhi lại đến đây, cầm tờ giấy trên tay.

Cầu Mộ Quân thấy nàng, có chút đau lòng, có chút áy náy.

Cận Nhi cầm giấy đứng ở trước mặt nàng, nói:“Phu nhân, nô tỳ có thể xin người một việc không?”

Cầu Mộ Quân gật đầu, nói:“Em nói đi.”

Cận Nhi lại vẫn nở nụ cười, lộ ra hai cái núm đồng tiền, nói:“Phu nhân, trước kia nô tỳ nghe một bài thờ, là thơ tình, ý thơ hình như là nói, cho dù thế nào cũng không cùng người mình yêu chia xa, có rất nhiều ‘mưa’, ‘tuyết’ , là bài thơ nào, người biết không?”

“Mưa? Tuyết?” Cầu Mộ Quân suy nghĩ một chút, thì thầm:

“ Sơn vô lăng,

Giang thuỷ vị kiệt,

Đông lôi chấn chấn,

Hạ vũ tuyết,

Thiên địa hợp,

Nãi cảm dữ quân tuyệt…….”²

“Đúng đúng, phu nhân thật lợi hại, chính là bài này, chính là bài này! Phu nhân, người giúp nô tỳ viết trên tờ giấy này được không?” Cận Nhi vui mừng nói.

Cầu Mộ Quân gật đầu, gọi người lấy bút đến, viết bài thơ lên tờ giấy của Cận Nhi. Cận Nhi cầm lấy tờ giấy còn chưa khô mực, cao hứng nói:“Phu nhân, cám ơn người!”

Cầu Mộ Quân thấy kỳ lạ, lúc này sao nàng còn có thể cười vui vẻ như vậy? Lại nhìn bài thơ trên tay nàng, hỏi:“Cận nhi, em cần bài thơ này làm gì?”

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (142)

Vẻ mặt Cận Nhi có chút bi thương, nói:“Dương đại ca bị nhốt, nghe nói ngày kia sẽ bị phạt, nô tỳ không được gặp huynh ấy. Vừa rồi nô tỳ đi xin quản gia, quản gia đáp ứng rồi, có thể giúp nô tỳ chuyển lời. Nô tỳ nhớ thật lâu trước kia có nghe được bài thơ này. Nô tỳ nghĩ, chờ về sau đến Xuân Mãn Viện, nô tỳ sẽ cố gắng kiếm tiền, Dương đại ca cũng cố gắng kiếm tiền, đến lúc đó dồn tiền lại cùng nhau, có lẽ đợi cho nô tỳ hai sáu tuổi, hoặc là ba sáu tuổi, hoặc là bốn sáu tuổi có thể chuộc thân, chờ chuộc thân rồi, nô tỳ sẽ thành thân cùng Dương đại ca!”

Cầu Mộ Quân ngây dại.

Là Cận Nhi tuổi nhỏ nên không hiểu nam nhân bị thiến là cái gì, hay là không hiểu thanh lâu là nơi nào? Hay…… Nàng dù biết nhưng không quan tâm, chỉ cần nàng cùng Dương đại ca của nàng còn có cơ hội có thể ở cùng nhau là đã mãn nguyện rồi?

(1)Đây là bài thơ “Thượng da” (上邪)

Thượng da,

Ngã dục dữ quân tương tri,

Trường mệnh vô tuyệt suy.

Sơn vô lăng,

Giang thuỷ vị kiệt,

Đông lôi chấn chấn,

Hạ vũ tuyết,

Thiên địa hợp,

Nãi cảm dữ quân tuyệt.

Dịch:

Hỡi trời,

Ta nguyện với chàng tương tri,

Mãi mãi chẳng phân ly.

Núi chưa mòn,

Sông chưa cạn kiệt,

Đông vang sấm dậy,

Hè mưa tuyết,

Trời đất hợp,

Mới cùng chàng ly biệt.

Nguồn: thivien.net

Chính văn Chương 89: Hớn hở

Editor: mèomỡ

Là Cận Nhi tuổi nhỏ nên không hiểu nam nhân bị thiến là cái gì, hay là không hiểu thanh lâu là nơi nào? Hay…… Nàng dù biết nhưng không quan tâm, chỉ cần nàng cùng Dương đại ca của nàng còn có cơ hội có thể ở cùng nhau là đã mãn nguyện rồi?

“Sơn vô lăng, Giang thuỷ vị kiệt, Đông lôi chấn chấn, Hạ vũ tuyết, Thiên địa hợp, Nãi cảm dữ quân tuyệt……” Nàng nhẩm bài thơ lại một lần, đột nhiên cười nói:“Đúng rồi,Cận nhi! Bây giờ em mang bài thơ này đến cho hắn, hắn nhất định sẽ rất vui vẻ!”

“Dạ!” Cận Nhi cười, chạy ra ngoài.

Cầu Mộ Quân cũng cười, sau đó đột nhiên nhớ tới cái gì, lại nhíu mày.

Khi quản gia vào thông báo Cầu Mộ Quân đến, hơn nữa tinh thần còn rất tốt, Đoàn Chính hơi ngạc nhiên.

Cầu Mộ Quân bưng một chén canh hạt sen đến, nói:“Lão gia, người uống rồi hãy làm việc.”

Đoàn Chính Trung nhìn nàng, hỏi:“Ngươi làm sao vậy?”

“Ta làm sao?” Cầu Mộ Quân vô tội nói, giống như Đoàn Chính Trung vừa hỏi một vấn đề thật kỳ lạ. Đoàn Chính Trung có chút sững sờ nhìn nàng, nàng thúc giục nói:“Mau uống đi, uống xong mới có tinh thần làm việc!” Đoàn Chính Trung lại nhìn nàng một lúc, cúi đầu uống canh.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (143)

Cầu Mộ Quân vuốt chồng giấy tờ trên thư án, nói:“Lão gia, người thật đúng là ham việc, trong cung còn phải hầu hạ Hoàng Thượng chu đáo. Người phải quản nhiều người như vậy, trở lại trong phủ cũng phải quản mọi người, không có cả thời gian nghỉ ngơi.”

Đoàn Chính Trung buông bát, nhìn về phía nàng.

Cầu Mộ Quân nói:“Lã


Old school Easter eggs.