HÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (139)
Sáng sớm hôm sau, trời âm u như muốn mưa. Đoàn Chính Trung sai người đưa Cầu Mộ Quân trở về, cũng không ăn điểm tâm cùng nàng.
Cầu Mộ Quân còn chưa đi đến cửa phòng mình, trời đã bắt đầu mưa. Mưa mùa hè, đến rất nhanh, chỉ trong chốc lát liền mưa mù mịt che cả trời đất, chẳng phân biệt được trời đất, sấm sét đầy trời.
Tiểu Nhụy miễn cưỡng che cho Cầu Mộ Quân giúp nàng vào phòng, lập tức có người mang điểm tâm lên .
Cầu Mộ Quân xoay người nhìn cảnh tượng bên ngoài, đột nhiên lao ra ngoài cửa, đứng dưới trời mưa.
Tiểu Nhụy quá sợ hãi, cuống quít cầm ô đi ra ngoài.
“Tiểu thư, người đang làm gì vậy, bên ngoài mưa lớn như vậy, sẽ cảm lạnh đó.” Tiểu Nhụy đem ô che trên đỉnh đầu nàng, nàng lại đẩy ra đi về phía trước hai bước, lại đứng dưới mưa, để nước mưa không ngừng xối trên người nàng.
Một tia sét xé qua bầu trời, ngay sau đó đó là tiếng sấm“Ù ù”.
Tiểu Nhụy vội vàng chạy lên, kéo nàng về phía phòng nói:“Tiểu thư, mau vào phòng đi, bên ngoài sét lớn như vậy, rất nguy hiểm !”
“Em buông, buông ra. Ta muốn tắm mưa, mưa là sạch sẽ nhất, ta muốn tắm mưa!” Cầu Mộ Quân lại đẩy ô của nàng ra, chạy đến dưới mưa.
Nha hoàn bưng điểm tâm nhìn tình hình như vậy, vội đi gọi Đoàn Chính Trung.
Lúc Đoàn Chính Trung đến, chỉ thấy ngoài hành lang hơi nước mù mịt, mưa rơi xuống đất cũng theo dòng chảy vào hồ. Bóng dáng mơ hồ của Cầu Mộ Quân đứng trong mưa làm cho người ta nhìn không thấy, lại giống như tấm thân đơn bạc của nàng ngay lập tức sẽ bị mưa hòa tan.
Hắn lập tức đi vào trong mưa, ôm lấy nàng, trở lại trong phòng.
Trên người nàng đẫm nước mưa, cả người lạnh như băng, cho dù là mùa hè, cũng bắt đầu run cầm cập
Nha hoàn lập tức lấy khăn mặt đến, giúp nàng thay quần áo lau người, sau đó Đoàn Chính Trung ôm nàng lên trên giường.
Lát sau, nha hoàn bưng nước đường nóng tới, đặt ở bên cạnh Đoàn Chính Trung.
Mùa hè tiết trời nhanh chóng ấm lại, Cầu Mộ Quân ở trong chăn không còn run nữa, nhưng khuôn mặt vẫn tái nhợt như cũ, vẻ mặt dại ra .
Đoàn Chính Trung nâng nàng dậy, bón chén đường nóng cho nàng, nàng cũng nghe lời há miệng uống hết. Bộ dáng của nàng giống rối gỗ, giống như hình nhân.
Chính văn Chương 88: Sơn Vô Lăng*
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (140)
* Núi chưa mòn
Editor: mèomỡ
Đoàn Chính Trung nâng nàng dậy, bón chén đường nóng cho nàng, nàng cũng nghe lời há miệng uống hết. Bộ dáng của nàng giống rối gỗ, hình nhân.
Uống xong nước đường, Đoàn Chính Trung xoay người buông bát, nàng lập tức giữ chặt tay hắn.
“Đừng đi, van cầu ngươi.” Giọng nàng hơi run run.
Đoàn Chính Trung nhẹ giọng nói:“Được, ta không đi.”
Cầu Mộ Quân dường như an lòng một chút, vẫn kéo tay hắn, lẳng lặng nhìn hắn.
“Muốn uống chút cháo không?” Hắn lại hỏi.
Cầu Mộ Quân gật gật đầu.
Hắn lại dịu dàng bón cháo cho nàng, giống như lúc nàng sinh bệnh lần trước. Mỗi lần nàng nằm ở trên giường, đều là lúc hắn đối tốt với nàng nhất.
Uống xong cháo, hắn lấy khăn tay lau khóe miệng cho nàng, sau đó buông khăn tay, nhìn nàng.
“Muốn nằm xuống hay là ngồi?” Hắn hỏi.
Cầu Mộ Quân lại giữ chặt tay hắn, nhẹ nhàng nói:“Ngồi.”
Hắn nhìn nàng, hỏi:“Vừa rồi, hình như ta thấy trên người ngươi có thương tích.”
Cầu Mộ Quân chấn động, cả người hơi run lên, cúi đầu, không tự giác buông lỏng tay hắn ra, rụt lùi vào bên trong giường.
“Sao lại có vết thâm này?” Hắn thản nhiên hỏi, hai mắt vẫn nhìn nàng chằm chằm, giống như thân thiết lại giống như mang theo nghi ngờ thẩm vấn.
Cầu Mộ Quân chậm rãi lùi vào bên trong giường, cuộn người lại, cúi đầu thật sâu, run giọng nói:“Là…… Không cẩn thận, bị thương .”
“Vậy sao?” Hắn hỏi.
Nàng gật đầu, không nói nữa.
Nhưng hắn lại bỏ qua. Giống như thật sự tin nàng, dùng ngữ khí quan tâm nói:“Đợi lát nữa bôi thuốc, sẽ nhanh khỏi. Về sau không được tùy hứng như vậy, gặp mưa như vậy sẽ sinh bệnh.”
Nàng vẫn không lên tiếng, ôm chặt chính mình cuộn thành một đống.
Đoàn Chính Trung ở bên giường chăm sóc nàng hai canh giờ, đến giữa trưa mới rời đi. Bên ngoài vẫn mưa tuy nhỏ hơn so với buổi sáng một chút.
Cầu Mộ Quân nhìn bóng dáng hắn rời đi, thật lâu mới thu hồi ánh mắt, ngơ ngác nhìn đầu giường.
Tiểu Nhụy bê thuốc vào, đi đến bên giường, giúp nàng cởi quần áo, bôi thuốc.
Cầu Mộ Quân nhìn nàng đột nhiên hỏi:“Tiểu Nhụy, em có biết Trác Văn Quân không ?”
Tiểu Nhụy lắc đầu.
Cầu Mộ Quân nói:“Trác Văn Quân là tiểu thư một nhà có tiền, có lần có một tài tử tên Tư Mã Tương Như đến nhà nàng, Tư Mã Tương Như ở bên ngoài gảy khúc “Phượng cầu hoàng”, Trác Văn Quân ở sau mành nghe được, nàng vốn ngưỡng mộ tài hoa của hắn, lại từ khúc cầm kia đã biết Tư Mã Tương Như cũng có ý với mình, liền trốn nhà, cùng Tư Mã Tương Như kết thành vợ chồng.”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (141)
“Tiểu thư, chuyện xưa này đẹp quá, Trác Văn Quân thật đúng là nữ tử quyết đoán!” Tiểu Nhụy nói.
Cầu Mộ Quân lộ vẻ bi ai nói:“Nhưng Trác Văn Quân đã từng gả một lần, khi đó trượng phu nàng vừa mới chết. Em nói xem, nàng là tài nữ, còn Tư Mã Tương Như lúc ấy không có công
