Insane
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328133

Bình chọn: 8.00/10/813 lượt.

ượng mấy ngày gần đây long thể lại bất an, cho nên Thái tử muốn đến Tích Hoa tự thắp nén hương, thay Hoàng Thượng cầu bình an. Hai người vừa nói xong, chỉ nghe đến tiếng Cầu Tư Huyên bên ngoài ngã xuống đất, còn chưa kịp quay đầu đã thấy một bóng đen chợt lóe, Thái tử liền ngã xuống đất. Cầu Vĩ lập tức che trước người Thái tử, làm cho độc châm vốn bắn đến ngực Thái tử trúng vào trên đùi Cầu Vĩ. Tiếp theo, ngực Cầu Vĩ cũng trúng châm cũng ngã xuống đất. Từ đầu đến cuối, văn nhân như Cầu Vĩ ngay cả chiều cao, béo gầy của bóng đen thế nào cũng chưa thấy rõ.

Nghe thế, Cầu Mộ Quân lại một lần đầu váng mắt hoa.

Trước đây, nàng cũng đã từng trúng ám khí, cũng là ngân châm tẩm độc, là…… là do Đoàn Chính Trung bắn .

Nàng không dám nghĩ, không muốn nghĩ, thậm chí không muốn mở mắt xem người chung quanh mình. Chẳng lẽ mệnh nàng đã định là tai tinh sao? Vì sao tất cả những người có quan hệ với nàng đều xảy ra chuyện?

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (172)

Buổi chiều ngày hôm sau, theo Cầu Vĩ yêu cầu, trong cung phái người đưa Cầu Vĩ trở về Cầu phủ. Người nọ, đúng là Đoàn Chính Trung.

Cầu phu nhân từ sau chuyện Tích Hoa tự liền đổ bệnh, luôn mê man ở trên giường, Cầu Mộ Quân mặc quần áo vải bố, dung nhan tái nhợt, được nha hoàn dìu đi ra ngoài cửa.

Đoàn Chính Trung cưỡi ngựa ở phía trước, Cầu Vĩ ngồi kiệu ở phía sau. Đến cửa Cầu phủ, Đoàn Chính Trung lập tức xuống ngựa. Cầu Vĩ chỉ còn nửa cái mạng, cả người vô lực được thái giám nâng từ trong kiệu đặt lên ghế dựa, sau đó nâng ghế dựa vào Cầu phủ.

Cầu Vĩ được đưa vào phòng, đỏ mắt nhìn Cầu Mộ Quân, Cầu Mộ Quân nhìn thấy cha, đi đến trước mặt ông rồi lập tức ngã xuống đất.

Chính văn Chương 100: Mối hận của Mộ Quân

Editor: mèomỡ

Cầu Vĩ được đưa vào phòng, đỏ mắt nhìn Cầu Mộ Quân, Cầu Mộ Quân nhìn thấy cha, đi đến trước mặt ông rồi lập tức ngã xuống đất.

“Cha -”

Một tiếng gọi kia làm cho Cầu Vĩ lập tức rơi lệ đầy mặt, tay giật giật, dường như muốn nâng tay lên sờ mặt nàng, nhưng không nâng nổi.

“Cha –” Cầu quân kéo vạt áo Cầu Vĩ, cha và con gái hai người nhìn nhau, đôi mắt đẫm lệ.

Nha hoàn dìu Cầu Mộ Quân đứng lên, để cho nàng ngồi ở bên cạnh Cầu Vĩ. Cầu Mộ Quân nhào vào trong lòng ông, khóc òa lên.

Đoàn Chính Trung đứng ở phía sau nàng trong chốc lát, mở miệng nói:“Cầu đại tiểu thư, thân thể hầu gia tuy rằng tạm thời không thể nhúc nhích, nhưng ngự y nói an dưỡng một thời gian vẫn có thể phục hồi như cũ, Cầu đại tiểu thư không cần quá mức lo lắng.”

Cầu Mộ Quân quay đầu lại nhìn hắn, muốn nhìn ra chút gì từ trên mặt hắn, rốt cuộc cũng chỉ phí công. Cuối cùng nàng hỏi:“Giữa trưa ngày đó, lúc Tích Hoa tự gặp chuyện không may, Đoàn tổng quản ngài ở đâu?”

Đoàn Chính Trung nhìn nàng, im lặng không nói một câu.

Cầu Vĩ đột nhiên bắt lấy tay nàng, Cầu Mộ Quân nhìn về phía ông, thấy được đau lòng trong mắt ông, ý bảo nàng đừng chọc Đoàn Chính Trung.

Nàng chảy xuống một hàng nước mắt, cầm tay cha, cắn cắn môi, quay đầu nói:“Cám ơn Đoàn tổng quản không quản cực nhọc, giúp phụ thân ta trở về. Cầu phủ làm tang sự, tiểu nữ phải túc trực bên linh cữu, không tiễn.”

Đoàn Chính Trung nói:“Cầu gia gặp thảm hoạ này, Hoàng Thượng, hoàng hậu nương nương cực kì bi thương, đặc ban cho nhân sâm, linh chi, hi vọng Cầu hầu gia sớm bình phục.” Hắn nói xong, quay đầu nhìn về phía ngoài cửa, tiểu thái giám ngoài cửa theo thứ tự dâng lên hai cái khay.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (173)

“Còn xin Đoàn tổng quản chuyển lời, tiểu nữ cảm tạ Hoàng Thượng, Hoàng hậu nương nương ban tặng.” Cầu Mộ Quân nói xong, liền quay đầu lại nhìn Cầu Vĩ, không hề nhìn hắn

Đoàn Chính Trung nhìn nàng, lại nhìn Cầu Vĩ, nói:“Vậy bản tổng quản sẽ không quấy rầy.”

Cầu Vĩ chỉ có thể lấy ánh mắt biểu đạt lòng biết ơn. Cầu Mộ Quân không nói gì, không hề quay đầu lại. Đoàn Chính Trung lại nhìn nàng một cái, rồi mới xoay người rời khỏi Cầu phủ.

Cầu Vĩ đã về nhà, lập tức phải làm tang sự cho Cầu Tư Huyên, quyết định là hai ngày sau. Ngày hôm sau, Cầu Mộ Quân đến phòng Cầu Tư Huyên thu thập di vật của nàng.

Quần áo, trang sức, tranh chữ thi từ ngày thường…… Nhìn mấy thứ này, thấy cảnh thương tình, trong lòng Cầu Mộ Quân không khỏi lại chua xót

Mở một cái ngăn kéo ra, bên trong chỉ có một cái rương nhỏ màu đen, được làm rất tinh xảo. Cầu Mộ Quân mở ra, cũng không phải cái gì quý báu đắt tiền, chỉ là mấy vật bình thường, hình như là đại nương cho nàng.

Quả thật, đối với con gái có mẫu thân đã mất mà nói, còn có cái gì quý giá hơn so với đồ vật mẫu thân để lại cho nàng? Huống chi tư Huyên luôn không chấp nhận được chuyện đại nương đã mất?

Khăn tay, vòng cổ trân châu, cầm phổ, còn có…… một tờ giấy.

Cầu Mộ Quân mở giấy ra, nhìn những chữ xinh đẹp kia, nhất thời nước mắt rơi như mưa.

“Tỷ tỷ, thực xin lỗi, là muội hại tỷ. Muội không lấy chồng ở nhà cùng tỷ cả đời, được không?”

Tờ giấy chỉ viết hai câu này, hai câu nàng chưa từng nói ra ngoài miệng, chưa từng biểu hiện ra ngoài, lại yên lặng nói trong lòng.

Thì ra đây là lý do nàng không chấp nhận hôn sự kia, thì ra…… nàng ấ