y cảm thấy là nàng ấy hại mình, muốn ở nhà cùng nàng cả đời.
Nhớ tới nụ cười của nàng, giận dỗi của nàng, trước đây Tư Huyên luôn to tiếng với nàng, nhưng biết nàng bị đứa nhỏ nhà khác bắt nạt lập tức đi báo thù thay nàng, trên mặt toàn là vết cào. Cầu Mộ Quân ngã xuống đất, cầm giấy khóc òa lên. …………
Các nàng vốn quan tâm lẫn nhau, lại chưa bao giờ làm tỷ muội một ngày. Tuy quan hệ của mẹ hai người không tốt, nhưng có liên quan gì đến các nàng đâu!
Tư Huyên là muội muội duy nhất của nàng, bây giờ đã không còn, từ nay về sau nàng không còn huynh đệ tỷ muội nữa, chỉ còn lại một mình nàng, chỉ còn một mình nàng…
Muốn giết Thái tử vì sao lại giết cả nàng, nàng chỉ là một tiểu cô nương, gây trở ngại gì cho người khác!
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (174)
Nhìn tờ giấy trong tay, Cầu Mộ Quân đột nhiên dâng lên hận ý.
Tiểu Nhụy, Sở Mộc Thanh, Tư Huyên, còn có cha bị trọng thương, tất cả những chuyện này rốt cuộc là ai làm?
Kinh thành nho nhỏ này dường như có một âm mưu có một thế lượng, làm cho người bên cạnh nàng, từng người từng người chết đi, kế tiếp sẽ là ai? Cha? Mẹ? Hay là nàng?
Vì sao? Vì sao bọn họ không giết người cũng không phóng hỏa, lại phải chịu tổn thương như vậy?
Ba người oan khuất chết đi, người còn sống có thể sống đến khi nào?
Cầu Mộ Quân nắm chặt tờ giấy trong bàn tay, âm thầm hạ quyết định: Nàng muốn vạch trần âm mưu này, muốn tìm ra thế lực này, nàng muốn xem đến cùng, nàng muốn biết những người bên cạnh mình vì sao phải chết! Dù có phải chết đi chăng nữa? Tiểu Nhụy chỉ là một tiểu nha hoàn, đã chết; Sở Mộc Thanh chỉ muốn lưu lạc thiên nhai cùng với người con gái mình thích, lại phải chết; Tư Huyên chỉ là nữ tử ở nhà thêu hoa học cầm, chỉ đi Tích Hoa tự bái Phật, lại cũng đã chết. Ai có thể cam đoan nàng sẽ không là người tiếp theo, ai có thể cam đoan dù nàng không làm gì, người thân của nàng có thể bình yên vô sự? Cho dù chết, nàng cũng muốn chết một cách rõ ràng!
Tiểu Nhụy, Sở Mộc Thanh chết dường như đều không có chút đầu mối, không tìm ra chút nguyên nhân nào. Nhưng Tư Huyên chết là có nguyên nhân. Người khác muốn giết Thái tử, cho nên giết cả những người ở cùng Thái tử để diệt khẩu.
Thái tử? Là ai muốn giết Thái tử?
Đoàn Chính Trung từng nói với nàng, Thái tử lo lắng ngôi vị sẽ có biến, muốn mượn sức hắn. Lần này Thái tử đi Tích Hoa tự vì cầu bình an cho Hoàng Thượng, có lẽ là thật tâm hi vọng Hoàng Thượng có thể bình an, hoặc vì muốn biểu lộ hiếu tâm. Dù cho thế nào, hắn muốn làm Hoàng Thượng, hơn nữa là người có khả năng làm Hoàng Thượng nhất.
Chẳng lẽ, đây là một cuộc tranh giành ngôi vị hoàng đế?
Cầu Mộ Quân đột nhiên nhớ tới một người: Thích Tĩnh.
Muội muội hắn là phi tử, là mẹ đẻ của đương kim Tam hoàng tử. Hơn nữa, không lâu trước, Tam hoàng tử ở trong cung bị ám sát, suýt chút nữa mất mạng.
Thích Tĩnh nhất định hi vọng Tam hoàng tử có thể làm Hoàng Thượng, muội muội mình có thể làm Thái Hậu. Cho dù không phải hắn giết Thái tử, nhưng Thái tử bây giờ đã chết, sẽ phải nhanh chóng lập Thái tử mới, đến lúc đó nhất định là một hồi ngươi tranh ta đoạt, hắn khẳng định sẽ tham dự trận hoàng gia phân tranh này.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (175)
Chính văn Chương 101: Con gái Thích gia
Editor: mèomỡ
Thích Tĩnh nhất định hi vọng Tam hoàng tử có thể làm Hoàng Thượng, muội muội mình có thể làm Thái Hậu. Cho dù không phải hắn giết Thái tử, nhưng Thái tử bây giờ đã chết, sẽ phải nhanh chóng lập Thái tử mới, đến lúc đó nhất định là một hồi ngươi tranh ta đoạt, hắn khẳng định sẽ tham dự trận hoàng gia phân tranh này.
Huống chi, Sở Mộc Thanh giả mạo Cố Dật Lâu, Thích Tĩnh lại là kẻ thù của Cố gia, từng tìm người bắt Sở Mộc Thanh, hắn chắc chắn có liên quan đến cái chết của Sở Mộc Thanh
Vậy nàng liền tiếp cận Thích gia, cách này không thể nóng vội, phải làm từng bước.
Xong tang sự của Cầu Tư Huyên, cảm xúc của Cầu phu nhân cũng ổn định một ít, có thể chiếu cố Cầu Vĩ, Cầu Mộ Quân liền bắt đầu kế hoạch của nàng.
Một ngày nào đó tháng Sáu, mặt trời chói chang, Cầu Mộ Quân mang theo nha hoàn, che ô, đi vào “châu báu Dụ Long”
“Ông chủ, vòng tay ta đặt hôm trước đã có chưa?” Môi đỏ khẽ mở, thổ khí như lan ¹, chẳng sợ có tiếng bị chồng ruồng bỏ, dung mạo khí chất Cầu Mộ Quân lại không thua bất cứ tiểu thư khuê các nào.
(1) Thổ khí như lan: câu đầy đủ là “Thổ khí như lan, phụng thân như ngọc” (吐气如兰, 奉身如玉): hơi thở tựa hoa lan, dùng để miêu tả bộ dáng hô hấp của mỹ nhân động lòng người. Lối miêu tả này có thể nói là hoa mỹ đến cực điểm.
Ông chủ thấy nàng, vội cười nói:“Đến đây đến đây, để cho Cầu tiểu thư đợi lâu.” Nói xong, liền lấy ra một cái hộp, mở nắp hộp, bên trong là một đôi vòng ngọc tinh mỹ.
Cầu Mộ Quân cầm vòng ngọc nhìn cẩn thận, nói:“Đa tạ ông chủ” quay đầu, để nha hoàn lấy ra số tiền còn thiếu.
“Được được được, hai mươi lượng, Cầu tiểu thư đi thong thả.” Ông chủ cười tiễn bước Cầu Mộ Quân .
Đi đến lúc mặt trời lặn, Cầu Mộ Quân cầm vòng ngọc nhìn, ánh nắng chiếu vòng ngọc tinh xảo đặc sắc, tản ra ánh sáng màu lục.
Cầu Mộ Quân