út, cũng không nhu thuận đáng yêu giống nàng, mà hơn một phần tùy hứng. Nàng cười nói:“Được, dù sao tỷ cũng không có việc gì làm, cũng chưa được uống qua cháo lá sen!”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (180)
“Vậy ngày mai muội ở trên lầu quán trà hôm nay chờ tỷ!” Thích Vi vui vẻ nói.
Cầu Mộ Quân gật gật đầu nói:“Vi Vi có muốn vào nhà tỷ ngồi một lát không?
Thích Vi vội xua tay nói:“Không được không được, thấy cha và mẹ tỷ lại phải khom người vấn an, giả dạng tri thư đạt lễ**, mệt chết.”
[**'> Tri thư, đạt lễ (知書達禮) có nghĩa là phải học rộng và cư xử đúng lễ nghi
Cầu Mộ Quân bị bộ dáng như sắp ra trận giết địch kia của nàng chọc nở nụ cười, nói:“Được rồi, vậy thì không đi, muội đi về trước đi. Về nhà sớm một chút, đừng làm cho cha mẹ muội lo lắng.”
“Được rồi được rồi, tỷ đi vào muội sẽ đi, muội sẽ không la cà, lập tức trở về!” Thích Vi nói xong, đẩy nàng vào Cầu phủ
(1), (2),(3),(4): Kinh kịch (京劇/京剧) hay kinh hí (京戲/京戏)là một thể loại ca kịch của Trung Quốc. Ban đầu nghệ thuật diễn tuồng sân khấu của Trung Hoa cổ được gọi là ca kịch hay hí kịch là một thể loại diễn tuồng bao gồm ca múa (ngâm khúc kèm theo nghệ thuật vũ đạo), thậm chí có cả các loại tạp kĩ pha trộn như kể chuyện, các màn nhào lộn, xiếc, diễn hoạt kê (tiếu lâm khôi hài), đối thoại trào lộng và võ thuật.
Các vai nam trong kinh kịch gọi là “sinh” 生 (giống như kép trong sân khấu truyền thống Việt Nam) được phân thành: lão sinh 老生, tiểu sinh 小生 và võ sinh 武生.
“Lão sinh” là những nhân vật lão (từ trung niên trở lên), nên phải đeo râu giả, vì vậy còn gọi là “tu sinh” 須生 (tu nghĩa là râu). Trình Trường Canh – người sáng lập nên kinh kịch cũng là người diễn vai lão sinh nổi tiếng.
“Tiểu sinh” chỉ những vai nam thanh niên, lại chia nhỏ ra gồm: cân sinh 巾生 (đội khăn mền, thiên về văn); trĩ vĩ sinh 雉尾生 (đội mũ cắm lông đuôi trĩ, thiên về võ); cùng sinh 窮生 (nhân vật bần hàn, mặc áo vá); quan sinh 官生 (những vị quan trẻ, mặc quan phục).
Các vai nữ trong kinh kịch được gọi là “đán” 旦 (giống như đào trong sân khấu truyền thống Việt Nam). Theo tuổi tác người ta phân ra “lão đán” 老旦 và “tiểu đán” 小旦; theo tính cách nhân vật lại phân ra “thanh y” 青衣và “hoa đán” 花旦, theo võ công phân ra: “võ đán” 武旦 và “đao mã đán” 刀馬旦.
“Hoa đán” chỉ những nhân vật nữ đanh đá, mạnh mẽ hoặc phóng đãng (đào lệch).
Chính văn Chương 103: Công tử đào hoa
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (181)
Editor: mèomỡ
“Được rồi được rồi, tỷ đi vào muội sẽ đi, muội sẽ không la cà, lập tức trở về!” Thích Vi nói xong, đẩy nàng vào Cầu phủ
Cầu Mộ Quân quay đầu nhìn nàng cười, vào cửa.
Xử trí theo cảm tính, lại bắt đầu cầu nguyện hung thủ không phải Thích Tĩnh. Nếu hung thủ là Thích Tĩnh, nếu Thích Tĩnh hại chết người nhiều như vậy, vậy nàng cùng Thích Vi không phải là kẻ thù sao? Thích Vi là nữ tử ngây thơ lương thiện như vậy, thực không đành lòng làm cho nàng dính vào những thứ ô uế này.
Ngày hôm sau, Cầu Mộ Quân không mang theo nha hoàn, một mình tới quán trà Thấm Nhã. Đi lên tầng hai quán trà, cách lầu hai còn có mấy bậc cầu thang, liền thấy được Thích Vi vẫn ngồi ở bàn cạnh cửa sổ. Thích Vi nhìn ra phía cầu thang, thấy nàng liền cười thật tươi, vẫy tay với nàng, sau đó gọi tiểu nhị tới.
Cầu Mộ Quân nhẹ nhàng nhấc váy chuẩn bị lên lầu, không ngờ cây quạt cầm trong tay rơi xuống tầng dưới.
Cầu Mộ Quân vội cúi đầu nhìn, chỉ thấy cây quạt phiêu phiêu bay lượn rơi vào trên người một vị công tử tuổi trẻ, bị hắn bắt được .
Công tử kia ngẩng đầu lên nhìn nàng cười, mặt như như cánh hoa, mục nhược thu ba, chỉ liếc nhìn nàng một cái bình thường lại giống như sinh ra vô số tình.
Cầu Mộ Quân bất giác có chút ngượng ngùng, nhất thời đã quên muốn nói cái gì. Nhưng công tử kia đột nhiên nhấc vạt áo bào nhảy lên, đứng trên cầu thang, đưa cái quạt kia cho nàng.
Cầu Mộ Quân đưa tay nhận lấy cây quạt, cúi đầu nói:“Đa tạ công tử.”
Công tử trẻ tuổi nở nụ cười, một đôi mắt xếch chớp chớp trông rất đẹp mắt, nói:“Chỉ chạm vào cây quạt của tiểu thư một chút, tay ta liền đầy mùi thơm.” Câu này tuy là khen, nhưng Cầu Mộ Quân nghe lại cảm thấy có chút lỗ mãng, hơn nữa mặt mày hắn lúc nào cũng mang bộ dáng sinh tình, cũng khiến nàng càng không có cảm tình.
Nàng chỉ cười, gật đầu với hắn, xoay người đi lên lầu.
“Mộ Quân tỷ tỷ, sao lâu như vậy mới lên…… Nhị ca?” Thích Vi nói chuyện với nàng, lại đột nhiên nhìn về phía sau nàng.
Nghe nàng kêu Nhị ca, Cầu Mộ Quân quay lại, vừa khéo thấy được vị công tử thay nàng nhặt cây quạt mà nàng lại không có cảm tình kia. Lần này nàng cùng vị công tử kia bốn mắt nhìn nhau, công tử kia lại cười nói:“Muội muội ta vừa rồi gọi cô nương là ‘tiểu thư’?”
Chưa đợi Cầu Mộ Quân đáp lời, Thích Vi đã đứng dậy chạy đến trước mặt hai người nói:“Hai người sao lại cùng nhau đến? Nhị ca, xem bộ dáng huynh thật háo sắc, đừng bảo huynh thấy thấy Mộ Quân tỷ tỷ xinh đẹp, có ý với tỷ ấy chứ? Nói cho huynh, tỷ ấy là của muội, huynh muốn tìm phải đi tìm cô nương hát hí khúc kia của huynh ý……”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (182)