Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328455

Bình chọn: 9.5.00/10/845 lượt.



“Khụ……” Thích nhị công tử nhẹ giọng ho một cái, giận dữ nói:“Cái gì mà háo sắc? Con gái sao có thể nói lung tung, cẩn thận để cho mẹ nghe thấy, lại mắng muội!” Sau đó lại nhìn Cầu Mộ Quân, quay đầu nói:“Ta vừa khéo muốn tới uống chén trà, đụng tới vị tiểu thư này, hai người quen nhau sao?”

Thích Vi giữ chặt Cầu Mộ Quân nói:“Đương nhiên, hôm qua mới quen, nhưng bọn muội bây giờ đã là tỷ muội tốt.” Nói xong, liền kéo Cầu Mộ Quân ngồi xuống.

Thích nhị công tử cũng theo sau ngồi bên Thích Vi. Sau đó nhìn về phía Cầu Mộ Quân nói:“Ta là Nhị ca của Vi Vi, Thích Ngọc Lâm, chưa biết xưng hô với tiểu thư như thế nào?”

Cầu Mộ Quân trả lời:“Thích công tử, tiểu nữ tử họ Cầu, tên Mộ Quân.”

Thích Vi lập tức nói:“Tỷ ấy chính là con gái lớn của Cầu hầu gia, chính là vị nữ trung hào kiệt ngay cả Hoàng Thượng cũng không cần kia –” Nói xong, nhìn về phía Thích Ngọc Lâm.

Thích Ngọc Lâm bừng tỉnh đại ngộ nói:“Thì ra là Cầu tiểu thư, Thích Ngọc Lâm nghe danh đã lâu!”

Cầu Mộ Quân cúi đầu nói:“Để cho Thích công tử chê cười.”

“Sao có thể, Thích Ngọc Lâm cũng giống Vi Vi rất kính nể tiểu thư! Không ít nữ tử không muốn tiến cung, nhưng dám hành động như vậy, ở trước mặt hoàng thượng cũng không cầu xin tha thứ một câu lại chỉ có Cầu tiểu thư thôi!” Thích Ngọc Lâm nói.

Lúc này tiểu nhị đem trà của Cầu Mộ Quân bưng lên, là Thích Vi gọi giúp nàng.

Thích Ngọc Lâm gọi tiểu nhị mang thêm một ly đến.

Thích Vi nhìn hắn nói:“Nhị ca, huynh đi làm chuyện của huynh, ai muốn huynh ngồi đây đâu!”

Khuôn mặt tuấn tú của Thích Ngọc Lâm đen lại, nói:“Muội sao lại như vậy, ta là ca ca của muội, sao lại coi ta như người xấu vậy?”

“Hừ!” Thích Vi bĩu môi nói:“Huynh vốn không phải người tốt! Hơn nữa bây giờ muội ngồi cùng Mộ Quân tỷ tỷ. Đối với tỷ ấy mà nói, huynh chính là người xa lạ, muội cùng tỷ ấy cùng một phe, cho nên huynh với muội cũng là người xa lạ. Huynh có thấy tiểu thư trong sạch nào lại ngồi uống trà cùng một nam nhân xa lạ không? Hay là giống như huynh……” Thích Vi nhìn hắn từ trên xuống dưới một cái, nói:“Quên đi, không nói, dù sao muội muốn nói cái gì huynh đều biết.” Dường như vẫn lưu chút tình cảm mà chưa nói ra cái gì khó nghe.

Thích Ngọc Lâm nhìn Cầu Mộ Quân, thấy nàng cúi đầu uống trà, cố ý làm bộ như không chú ý đến cuộc nói chuyện của bọn họ, quay đầu lại, ý cười trên mặt cũng biến mất, lườm Thích Vi, ý bảo nàng ở trước mặt Cầu Mộ Quân tha cho mình.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (183)

Thích Vi mở to hai mắt nhìn về phía hắn, lại nhìn nhìn Cầu Mộ Quân, sau đó lại nhìn về phía hắn, bộ dáng tức giận.

Thích Ngọc Lâm lại làm ra vẻ mặt cầu xin, Thích Vi quay đi, không để ý tới hắn.

Kế tiếp, Thích Vi không tiếp tục công kích hắn nhưng cũng không nói gì với hắn, coi hắn như người tàng hình.

Uống cạn chén trà, Thích Vi muốn dẫn Cầu Mộ Quân đi uống cháo lá sen, Thích Ngọc Lâm bởi vì không được Thích Vi hoan nghênh, lại không dám lỗ mãng với Cầu Mộ Quân nên không dám đi theo, liền rời đi.

Hai người từ trên lầu xuống, Thích Vi còn than thở nói:“Nhị ca hôm nay thật giống đồ vô lại, bình thường muội muốn huynh ấy đi theo giúp muội một chút, huynh ấy cũng không thèm để ý muội, một lòng một dạ đi tìm phong hoa tuyết nguyệt của huynh ấy, hôm nay lại luôn quấn quít lấy chúng ta, đúng là mặt dày!”

Cầu Mộ Quân biết ý tứ của nàng, khó mà nói gì, chỉ mỉm cười.

Không nói đến gia thế phú quý của Thích Ngọc Lâm, cũng không nói tới tướng mạo có thể so với Phan An, Tống Ngọc* của hắn, chỉ cần đôi mắt xếch câu hồn kia của hắn, có thể làm cho tiểu thư khuê các tiểu cô nương vừa gặp đã yêu. Nhưng mà nàng…… Một kẻ đã trao trái tim cho người khác, gặp mấy thứ đó, chỉ coi như xem qua mây khói.

[*'>Phan An, Tống Ngọc: Hai trong số tứ đại mỹ nam Trung Quốc gồm:

Phan An – Nét đẹp Tuấn tú

Lan Lang Vương – Nét đẹp đầy nữ tính nhưng anh dũng

Vệ Vương Giới – Nét đẹp như ngọc như ngà

Tống Ngọc – Mỹ nam biết ăn nói, tài năng văn học

Chính văn Chương 104: Người không nên gặp lại

Editor: mèomỡ

Không nói đến gia thế phú quý của Thích Ngọc Lâm, cũng không nói tới tướng mạo có thể so với Phan An, Tống Ngọc của hắn, chỉ cần đôi mắt xếch câu hồn kia của hắn, có thể làm cho tiểu thư khuê các tiểu cô nương vừa gặp đã yêu. Nhưng mà nàng…… Một kẻ đã trao trái tim cho người khác, gặp mấy thứ đó, chỉ coi như xem qua mây khói.

Nhưng mà nàng không ngờ, trong sự của an bài của ông trời, Thích Ngọc Lâm cùng nàng không chỉ là “gặp qua”.

Nàng cố ý kết bạn với Thích Vi, lại vô tình có liên hệ với Thích Ngọc Lâm.

Từ ngày đó ở quán trà ngồi cùng bàn uống một ly trà, nàng đi chơi cùng Thích Vi, Thích Ngọc Lâm cũng không đi theo nữa. Gặp lại Thích Ngọc Lâm vẫn là chuyện mấy ngày sau.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (184)

Là ba ngày trước, thuốc của Cầu Vĩ đã hết, Cầu Mộ Quân sai hạ nhân đi bốc, kết quả hạ nhân lại trở về tay không, nói rằng thiếu một vị thuốc, hiệu thuốc lớn nhất kinh thành cũng không có, ông chủ nói phải ba ngày sau mới có.

Cầu Mộ Quân cuối cùng có thể thở phào một hơi. Vị thuốc kia rất quan trọng, ắt khô


Disneyland 1972 Love the old s