m toàn ý với anh tôi sao? Vậy hôm nay người đàn ông họ Tiêu đó đã làm gì rồi? Anh ta ăn mặc như chú rể chẳng lẽ tới nhầm tiệm ăn? Lúc hai người chụp ảnh thân mật, nắm đấm của anh ta còn cứng hơn đá, là cái loại chuyện gì?” Càng nói cô càng hưng phấn, ánh mắt từ từ chuyển từ mặt Thẩm Niệm An chuyển tới bụng, mắt như gà chọi phủ từng tầng máu tươi: “Thậm chí tôi còn hoài nghi đứa bé trong bụng cô có phải là của anh ta hay không.”
Lời này thật con mẹ nó khốn kiếp, cho dù đã chuẩn bị tinh thần nghe những lời không hay, nhưng những lời này đủ độc đủ lớn, lập tức phá tan sự chuẩn bị của Niệm An, trong lòng cô tràn lên cảm giác khó chịu, khó chịu muốn chết.Niệm An nói về phía cánh cửa: “Mộ Hữu Thành, anh không phải nên vào đây nói xem đứa bé này có phải là con anh hay không sao?”
Cái gì? Anh trai đang ở bên ngoài? Mộ Vân lo lắng nghiêng đầu nhìn, nhưng ở cửa không có bóng người nào.
Hỏng bét rồi, rút lui thôi!
Lúc cô kịp thời phản ứng, cũng cảm thấy sau lưng có gì đó tới gần, theo bản xưng liền quay người đánh trả, kết quả là một cái tát trúng vào tay Niệm An.May mắn là vào cánh tay, nếu trúng bụng thì thật sự đã xảy ra án mạng!
Loại nguy hiểm may mắn này chẳng những khiến Mộ Vân cảm thấy nhẹ nhõm, ngược lại còn khiến cô tức run cả người, cô bật dậy nói: “Cô bị bệnh sao, thú vui của loại phụ nữ xấu xa như cô thật đúng là đặc biệt mà, sao cô không chết luôn đi cho rồi!”
“Đủ rồi!” Một câu nói không nặng nhưng làm cho không gian yên tĩnh lại, chỉ nghe thấy tiếng hít thở.Mộ Vân liếc mắt nhìn người phụ nữ nằm trên giường cười lạnh nhạt, không tin nổi quay đầu ra bên ngoài, vẫn không có người, nhưng tay cầm cửa chuyển động khe khẽ, cửa mở ra, có người đi vào, người nọ tiến vào không phải ai khác, chính là Mộ Hữu Thành! Lời vừa rồi là anh nói, anh đã đứng bên ngoài nghe bao lâu, anh đã nghe thấy được những gì?
Mộ Vân cảm giác mình sắp bị những ý nghĩ này làm cho phát điên rồi, cô quay người chạy ra cửa, lúc qua chỗ Lão Mộ bị một cánh tay bắt lại.
Lão Mộ trầm thấp mà uy nghiêm nói: “Mau xin lỗi!”
“Anh đã nói sẽ không mắng em!” Mộ Vân oan ức sắp khóc, thoạt nhìn rất đáng thương.
Nhưng là lần này Lão Mộ không có mềm lòng, anh kiên trì lặp lại nói hai chữ xin lỗi, mặc cho Mộ Vân kêu đau cầu xin tha thứ đều vô dụng, cuối cùng Mộ Vân đành phải bất đắc dĩ vừa khóc vừa nói ba chữ “Thật xin lỗi”, lúc này mới được buông ra.Cô khóc đến vô cùng đau lòng chạy ra ngoài.
Niệm An nằm trên giường, vẻ mặt tương đối bình tĩnh, cô chờ chốc lát nhìn Lão Mộ vẫn không nhúc nhích, nhíu mày hỏi một câu: “Nếu không thì đuổi theo xem thế nào? Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì..”
“Xảy ra chuyện anh chịu trách nhiệm, chắc chắn sẽ không liên lụy đến em.” Lúc nói lời này Lão Mộ rõ ràng còn tức giận, hoàn toàn khác với vẻ thong dong bình tĩnh thường ngày của anh.
Điều này khiến cho Niệm An không khỏi suy nghĩ, địa vị Mộ Vân ở trong mắt anh quan trọng thế nào? Cũng càng khiến cho tức giận bị đè nén trong lòng cô dày thêm một lớp, cô giận quá hóa cười: “Nói gì liên lụy hay không liên lụy, như vậy xa lạ quá.Ông Mộ, không phải lúc trước anh nói có chuyện muốn nói với em sao, bây giờ có thể nói rồi đó, hai người càng yên tĩnh.”
Lão Mộ vẫn không nói lời nào, nhìn thẳng vào cô giống như không quen biết, khoảng cách trong ánh mắt lập tức hiện lên, trong đó ngoài xem thường còn muốn che giấu điều gì đó.Mãi lâu sau, thấy anh thở dài một hơi: “Đừng quậy nữa, nhưng chuyện này đều có nguyên nhân, nếu em biết em sẽ phải hối hận.”
“Ha ha, nguyên nhân? Nói đi, bây giờ nói cho em nghe đi, bí mật chân tướng bị vạch trần không phải là rất thú vị hay sao? Em xem kịch nhiều năm như vậy chính là một đám người ngu ngốc giành nhau nửa ngày, cuối cùng phát hiện ra chân tướng lại là một việc như vậy, sau đó hối tiếc không kịp.”
Lão Mộ không tiếp tục nói chuyện, ngồi ở một góc nhỏ trầm mặc thật lâu, sau đó ra quyết định: “Anh sẽ liên lạc với một khu điều dưỡng ở nông thôn, nơi đó phong cảnh đẹp không khí lại mát mẻ, em đến đó nghỉ ngơi đi, mấy công việc vụn vặt thì dừng lại, mấy ngày nữa anh sẽ tìm em.”
Nói xong đứng dậy ra cửa.
“Nếu hôm nay anh ra khỏi cửa này, sau này anh không cần tới nữa.” Ma xui quỷ khiến thế nào Niệm An nói ra một câu như vậy.Đáng tiếc là một khi đàn ông đã đưa ra quyết định, mặc cho người ta nói gì cũng không thể thay đổi.
Nhìn bóng lưng Mộ Hữu Thành lại một lần nữa rời đi, Niệm An có một cảm giác thật kinh khủng.
Chân Chân nhận được sự ủy thác của ai đó rất nhanh chạy tới, lúc cô đến thấy Niệm An một mình ngồi trên giường ngẩn người.Nghe thấy tiếng động vẫn không ngẩng đầu mà nói: “Vừa rồi em đang nghĩ nếu trong vòng nửa giờ anh vẫn chưa quay lại, vậy thì em quá thất bại rồi.Bà xã anh nằm viện, anh vẫn còn ý định chạy đi an ủi người khác.Nhưng mà cũng may, cuối cùng anh vẫn trở lại, mặc dù đã quá mấy phút.”
Lúc cô ngẩng đầu lên thấy Chân Chân, khóe miệng co quắp một chút, cười: “Mẹ nó, bà đây còn tưởng ai đó tới! Này, cậu không có việc gì làm đúng không, cả ngày chạy tới bệnh viện làm gì?”
Mắng một mắng, trẻ mười năm.
Chân Chân ngồi xuống b
