nữa.
“Muội muội hiếm khi được vào cung một chuyến như thế này, đi gấp như vậy làm gì? Sao không ở lại đi dạo thăm quan một chút? Để lát nữa, tỷ tỷ sẽ dẫn muội đi nha!” Diệp Cẩn Huyên dịu dàng cười, đôi mắt vẫn còn đọng nước sáng long lanh giống như băng lạnh mùa đông, khiến cho Lâm Lang bất giác rùng mình.
Lâm Lang thu chân về, khẽ mỉm cười từ chối nói: “Đa tạ ý tốt của tỷ tỷ, nhưng Lâm Lang ra ngoài cũng đã lâu, nên trở về rồi! Muội không dám làm phiền khiến tỷ tỷ mất thời gian.”
Diệp Cẩn Huyên ra vào hoàng cung như ra vào chỗ không người, dáng vẻ nghiễm nhiên như đã trở thành mẫu nghi thiên hạ. Chỉ cần nhìn ngay vào việc khi nãy nàng ta chạy thẳng vào Cam Lộ điện thì cũng có thể biết, hậu cung này hiển nhiên đã sớm là địa bàn của nàng ta rồi.
Nếu lúc này nàng cùng Diệp Cẩn Huyên đi ra ngoài, thì nàng ta chỉ cần tùy tiện đổ lên đầu nàng một tội danh nào đó hoặc là tìm nơi kín đáo nhằm vào nàng mà phát tiết, sau đó lại nói do không cẩn thận đã khiến nàng gặp chuyện không may thì ai sẽ thay nàng nói một câu công đạo đây? Chẳng lẽ còn trông cậy vào Triệu Tễ tới cứu nàng sao? Nếu thế thì thà nàng gặp chuyện không may còn cảm thấy thoải mái hơn.
Đương nhiên, cũng chẳng phải Lâm Lang sợ gì nàng ta. Nếu là ở bên ngoài, Diệp Cẩn Huyên thích đi nơi nào, nàng liền đi nơi đó. Nhưng hiện giờ lại đang ở trong Đại nội Hoàng cung, khắp nơi đều có bố trí bùa chú, pháp lực của Lâm Lang căn bản không thể thi triển, mà Diệp Cẩn Huyên lại biết một chút võ công. Nhiều thêm một chuyện không bằng bớt đi một chuyện, cứ tránh phiền toái thì hơn!
Diệp Cẩn Huyên lại bước tới, nắm lấy cánh tay của nàng: “Chúng ta đều là tỷ muội, muội đâu cần phải khách khí như vậy?” Vừa nói, nàng ta vừa quay lưng về phía Triệu Tễ, gương mặt lúc này mới lộ ra hung ác độc địa nhìn Lâm Lang, móng tay dài bấm thật chặt vào cánh tay của nàng.
Mặc dù Lâm Lang không cảm thấy đau đớn gì, nhưng nhìn Diệp Cẩn Huyên hung hăng cấu véo cánh tay mình, dường như đang dùng toàn bộ sức lực mà phát tiết; nàng lại có chút buồn bực. Nàng nhìn Diệp Cẩn Huyên một chút, đang định từ chối lần nữa thì Triệu Tễ chợt lên tiếng: “Trẫm sẽ phái người đưa nhị tiểu thư trở về, Cẩn Huyên đã lâu cũng chưa cùng trẫm dùng cơm rồi, nàng ở lại đây đi!”
Diệp Cẩn Huyên nghe hắn nói vậy, liền buông cánh tay của Lâm Lang ra, dịu dàng khéo léo cười một tiếng, trong mắt lộ ra một tia đắc ý cùng thị uy: “Thật ngại quá, muội muội. Hoàng thượng giữ tỷ tỷ ở lại! Để hôm khác tỷ tỷ sẽ đích thân dẫn muội vào cung chơi một chuyến nhé!”
Lâm Lang khẽ mỉm cười đồng ý: “Được”, sau đó nhanh chóng xoay người. Ngay lúc bước qua ngưỡng cửa, nàng bất ngờ vấp một cái, liền ngã nhào xuống bậc thềm. Lâm Lang kinh hoảng hét lên một tiếng, nằm ở trên mặt đất, ôm lấy cánh tay la lớn: “Máu. . . . . . Chảy. . . . . . chảy máu. . . . . .”
Lời vừa ra khỏi miệng, khóe mắt nàng chợt lóe, quả nhiên thấy sắc mặt Triệu Tễ thay đổi, đôi mắt hắn tràn đầy vui mừng hả hê.
Một khắc trước vẫn còn nhỏ giọng lấy lòng Diệp Cẩn Huyên, một khắc sau hắn đã chạy ngay tới trước mặt nàng, bộ dạng lo lắng vội vàng hỏi “Sao không cẩn thận như vậy chứ? Để trẫm xem đã bị thương ở chỗ nào?”
Triệu Tễ nói xong tiến lên định tới đỡ Lâm Lang, ánh mắt Lâm Lang khẽ động, mặt không biến sắc né tránh khỏi đôi tay đang đưa ra của Triệu Tễ. Nàng thật tự nhiên đem ống tay áo vén lên, lộ ra những vết đỏ hồng bị Diệp Cẩn Huyên bấm vào cánh tay. Lâm Lang nhìn hắn cười cười, làm bộ áy náy nói: “Thực xin lỗi đã quấy nhiễu đến Hoàng thượng! Chỉ là do thần nữ nhìn lầm mà thôi, không có chảy máu gì cả.”
Nàng nói xong, liếc nhìn Diệp Cẩn Huyên một cái, hai mắt của nàng ta đang phóng hỏa bừng bừng, tràn ngập hận ý, dường như phải đem nàng ra rút gân lột da mới hả dạ.
Nàng đột nhiên cảm thấy bộ dạng kia của Diệp Cẩn Huyên khiến lòng người rất là phấn chấn. Lâm Lang chớp chớp mắt, làm như vô tình liếc qua đó một cái. Diệp Cẩn Huyên thấy vậy, vốn là đang phẫn uất khi bị Triệu Tễ vứt sang một bên, bây giờ lại bị Lâm Lang như có như không liếc qua một cái. Diệp Cẩn Huyên có cảm giác như Lâm Lang đang cười nhạo mình, thiếu chút nữa hai mắt đã trợn ngược lên ngất đi luôn rồi.
Triệu Tễ thấy những dấu hồng hồng đỏ đỏ trên cánh tay trắng nõn của Lâm Lang, cau mày nói: “Mấy vết đỏ này là sao vậy?”
“Chuyện này. . . . . .” Lâm Lang muốn nói lại thôi, khóe mắt chợt lóe, hài lòng thấy sắc mặt của Diệp Cẩn Huyên bỗng trở nên trắng bệch, nàng cúi đầu xuống nói thật nhỏ, “Có lẽ là do vừa rồi tỷ tỷ nhìn thấy Lâm Lang, tâm tình vui vẻ khó nén kích động, nên không khống chế được sức lực thôi!”
Diệp Cẩn Huyên nghe nàng nói vậy, hoang mang tiến lên, lập tức bày ra một bộ dạng nhu nhược uyển chuyển, gương mặt tỏ vẻ đang chịu oan ức, lã chã chực khóc: “Không phải như vậy đâu, Hoàng thượng, Cẩn Huyên, Cẩn Huyên. . . . . . Cẩn Huyên sao có thể có khí lực lớn như vậy?” Tâm của Hoàng thượng đã bắt đầu nghiêng về phía tiện nhân kia rồi, bây giờ nàng lại bị nàng ta cắn cho một cái, ngôi vị hoàng hậu của nàng liệu có giữ được hay không đây? Trong lòng Diệp Cẩn Huyên thấp thỏm kh