. . . . .”
Tiểu nhị mặt mày hớn hở nói chuyện, Lâm Lang không khỏi thở dài, trong lòng suy tính một phen, cuối cùng quay đầu lại nói: “Thôi được, một gian thì một gian!” Ở một đêm thì ở một đêm đi! So với bị hồn phi phách tán thì tốt hơn hẳn rồi!
Lâm Lang nói xong, tiêu sái sải bước đi lên lầu!
Gian phòng ngoài của khách điếm nhìn không ra hồn, nhưng phòng cho khách trái lại được quét dọn rất sạch sẽ. Bộ ấm chén pha trà trên bàn đều là sứ Thanh Hoa thượng hạng, chăn mền mềm mại được gấp gọn gàng ở trên giường, trong phòng có đầy đủ chậu nước cùng đồ dùng cá nhân!
Quân Thương đi vào sau nàng, bên dưới tiểu nhị đã rang xào một chút thức ăn đưa lên phòng, còn có hai bát cơm nóng hổi: “Khách quan cứ dùng từ từ!” Nói xong liền nhanh chóng ra khỏi phòng.
Quân Thương ngồi xuống ghế dựa, gọi Lâm Lang tới dùng cơm. Thật ra, Lâm Lang không ăn cũng không cảm thấy đói, nhưng nhìn mấy món ăn này có vẻ cũng ngon miệng nên vẫn nghe lời ngồi vào bên cạnh bàn, nhận lấy một bát cơm bắt đầu ăn.
Nhưng cũng chỉ ăn có hai miếng, rồi lại buông bát xuống. Quân Thương thấy vậy liền hỏi “Sao thế? Không hợp khẩu vị?”
Lâm Lang ngẩng đầu cười cười: “Không phải, ta không đói bụng!” Thức ăn nhìn rất ngon miệng nhưng nàng lại không cảm nhận được tư vị gì. Ăn cái gì cũng nhạt như nước ốc, trong lòng nhất thời cảm thấy chán nản.
Quân Thương cũng đặt bát cơm xuống, nói với nàng: “Nếu không đói bụng, vậy thì đi ngủ sớm một chút đi!”
Lâm Lang nhìn qua cái giường một chút, thầm nghĩ: mình không ngủ thì cũng chẳng sao, liền quay đầu lại nói: “Ngươi ngủ đi! Ta không mệt, ngồi ở chỗ này là được rồi.”
Quân Thương nghe xong, đứng dậy đi ra ngoài cửa, vừa đi vừa nói: “Nàng ngủ đi, ta đi tìm tiểu nhị mượn thêm một cái chăn, trải xuống đất nằm là được!”
Lâm Lang muốn ngăn cản nhưng hắn đã đi ra ngoài.
Nàng suy nghĩ một chút, nếu mình kiên trì không ngủ hoặc là kiên trì ngủ ở dưới đất để Quân Thương ngủ ở trên giường thì có lẽ sẽ động chạm tới lòng tự ái của một nam nhân như hắn rồi. Nhưng cùng hắn ngủ trong một phòng, nàng cũng không biết mình có ngủ được hay không nữa? Còn đang suy nghĩ thì bên ngoài đã truyền đến tiếng bước chân của Quân Thương, Lâm Lang tự nhủ, cũng được, không ngủ cũng chả sao, nằm nghỉ ngơi mấy canh giờ cũng tốt!
Nghĩ như vậy, nàng nhanh chóng tháo giầy, giữ nguyên áo bò lên giường, kéo chăn bông quấn kín người, chỉ lộ ra cái đầu giả bộ ngủ!
Lúc Quân Thương đẩy cửa tiến vào liền thấy thân thể nhỏ nhắn của Lâm Lang cuốn rúc vào trong chăn, đôi mắt nhắm thật chặt, hai hàng lông mi khẽ run run, hắn không khỏi buồn cười. Quân Thương đi qua đó, đứng ở bên giường nhìn nàng chằm chằm —— xem xem nàng có thể giả bộ ngủ được bao lâu!
Lâm Lang vốn là muốn tận lực tránh phải tiếp xúc với Quân Thương, nghĩ rằng nếu mình đi ngủ thì hắn cũng ngủ, mấy canh giờ trôi qua nhanh thôi. Nhưng không ngờ hắn lại đứng ngay trước giường nhìn nàng chằm chằm, nàng có cảm giác sắp bị tầm mắt nóng rực của Quân Thương thiêu cháy rồi, hô hấp dần dần có chút khó khăn, lông mi cũng càng ngày càng run rẩy. Nàng sắp không giả bộ được nữa, vậy mà Quân Thương đáng hận kia vẫn không chịu rời đi!
Lông mi run rẩy thật sự quá lợi hại, trên mặt cũng dần dần cảm thấy nóng bức, cả trái tim cũng run rẩy theo. Thôi được, không nằm im nổi, nàng đột nhiên kéo chăn lên che kín đầu, xoay người quay mặt vào trong. Quân Thương trong lòng buồn cười, nhưng cũng không muốn thúc ép nàng, lúc này cái gì nàng cũng không nhớ, tính tình lại bướng bỉnh. Nếu quá ép buộc chỉ e sẽ phản tác dụng!
Quân Thương trải chăn đệm xuống trước giường, thổi tắt cây nến rồi nằm xuống. Không lâu sau, trong phòng đã vang lên tiếng hít thở đều đặn của hắn.
Lâm Lang nghe thấy tiếng hô hấp bình ổn của Quân Thương, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới từ từ thả lỏng cơ thể. Nàng nhìn chằm chằm nóc giường ngẩn người; bất chợt lại nghĩ tới đêm hôm đó, nàng nằm trong ngực hắn lại có thể ngủ một giấc như trước kia khi còn sống vậy, càng nghĩ càng cảm thấy trong lòng bứt rứt khó chịu.
Nàng nhẹ nhàng ngồi dậy, gọi nhỏ: “Quân Thương, Quân Thương. . . . . .”
Chương 29
Ánh trăng mờ ảo từ ngoài cửa sổ chiếu vào, phủ trên khuôn mặt lạnh lùng của hắc y nam tử trên mặt đất, gương mặt cứng rắn góc cạnh trở nên nhu hòa hơn rất nhiều, còn tăng thêm vẻ xinh đẹp mị hoặc.
Lâm Lang gọi hai tiếng thấy hắn không trả lời liền ngồi dậy, thả hai chân xuống giường, hai tay nâng mặt ung dung nhìn người nào đó đang nhắm mắt ngủ say.
Thật ra Quân Thương cũng không ngủ, hiện giờ lại cảm nhận được tầm mắt nhu hòa của Lâm Lang, cảm giác thất bại liên tiếp trong mấy ngày qua của hắn thoáng tiêu tan đi rất nhiều!
Một đêm yên tĩnh, ngày hôm sau tỉnh lại, Lâm Lang phát hiện trong phòng đã không còn ai, nàng thì nằm gọn gàng trong chăn ngủ say sưa.
Lâm Lang dụi mắt đứng dậy, nghĩ mãi cũng không ra hôm qua mình bắt đầu ngủ như thế nào , chỉ còn nhớ nàng ngồi ở mép giường nhìn Quân Thương, mơ mơ hồ hồ vậy mà ngủ lúc nào cũng không hay.
Vẫn còn đang suy nghĩ vẩn vơ thì cánh cửa vang lên tiếng “ken két” bị đẩy ra, Quâ