hiện giờ nàng lại liên tiếp để chính mình lâm vào những tình huống không khống chế nổi như vậy.
Lâm Lang đột nhiên lại nghĩ tới Triệu Tễ, trong lòng nàng phẫn hận mãnh liệt xen lẫn với cảm giác hiu quạnh cùng sự bất đắc dĩ đối với vận mệnh. . . . . . Nàng bất giác không nhìn thấy rõ con đường trước mắt của mình nữa, báo thù xong thì như thế nào? Khôi phục lại Tạ gia một lần nữa thì ra sao? Tóm lại cuộc đời nàng quả thực cực kỳ thất bại.
Quân Thương nhìn bóng dáng cô đơn của Lâm Lang ở phía trước, cũng biết hành động của mình là quá đáng, nhưng chẳng qua hắn chỉ là muốn cùng nàng tiếp xúc nhiều hơn một chút mà thôi. . . . . .
Nếu là lúc trước, cho dù có phát hiện ra mình bị thiết kế như vậy, Lang nhi tuyệt đối sẽ không phản ứng kịch liệt như thế này. Những năm gần đây phải chịu khổ sở ở chốn hồng trần bạc bẽo, Lang nhi của hắn đã không còn là nữ tử không rành việc đời, cả đời thụ hưởng vinh hoa tôn quý như trước kia nữa. Nàng ở nơi trần thế này đã phải chịu quá nhiều tổn thương, không chấp nhận chính mình bị người khác thiết kế, dù chỉ là chút mưu kế nhỏ không hề có ý xấu như đêm qua. Quân Thương tự trách mình, chẳng lẽ đây chính là kết quả mà mi muốn nhìn thấy sao?
Mặc kệ như thế nào, hắn cũng biết mình thực sự đã xúc phạm tới Lâm Lang, trong lòng dâng lên từng đợt áy náy. Hắn rất muốn nói lời xin lỗi, nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng nổi.
Từ xa xa truyền tới tiếng vó ngựa cùng tiếng bánh xe lăn dồn dập trên mặt đất, Tiểu Bạch cùng Tiểu Hắc ngồi trên xe, sau lưng bụi đất mù mịt, trong thoáng chốc đã đuổi kịp hai người, sau đó cứ lặng lẽ từ từ giữ tốc độ đi ở đắng sau!
Vẻ mặt Tiểu Bạch tràn đầy hổ thẹn cùng lo lắng, lúng túng nhìn về phía Quân Thương: “Thành chủ, ngài và phu nhân lên xe đi!”
Quân Thương không để ý đến hắn, bước nhanh tới bắt kịp Lâm Lang hô: “Lang nhi. . . . . .”
Lâm Lang nghe thấy tiếng hắn gọi, tức giận trong lòng còn chưa tan, vẫn như cũ không quay đầu lại, bướng bỉnh đi thẳng về phía trước.
Chương 30: Chương 30
Quân Thương cau mày kiên quyết đuổi theo ngăn Lâm Lang lại, giọng nói hết sức hòa hoãn dỗ dành: “Đường về Kinh thành còn rất xa, nàng lên xe trước đi!”
Lâm Lang liếc hắn một cái, hừ nhẹ: “Lên xe? Lại để cho các ngươi tiếp tục đùa giỡn nữa sao?”
Tiểu Bạch Tiểu Hắc nghe vậy liền vội vàng lên tiếng nhận lỗi: “Phu nhân không nên tức giận, đây chủ ý của chúng tôi, không liên quan gì đến Thành chủ!”
Lâm Lang lạnh lùng nhìn hai người, bàn tay lóe sáng lên một cái lập tức một con dao sắc bén phi qua: “Ai là phu nhân của các ngươi? Hai ngươi mắt kém như vậy, nếu còn nhận lầm người nữa thì bản tiểu thư sẽ không khách khí đâu!” Có lẽ nàng quá tốt bụng rồi, nên hết người này tới người nọ mới có thể đạp lên đầu nàng mà khi dễ.
Tiểu Hắc cùng Tiểu Bạch hốt hoảng tránh con dao phi tới, ngồi nghiêm chỉnh ở trên xe không dám ho he thêm câu nào: Phu nhân tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng!
Ánh mắt không tin tưởng của Lâm Lang khiến Quân Thương cảm thấy khổ sở, hắn thở dài một tiếng, tiến lên duỗi cánh tay ra ôm chặt lấy nàng; nói một tiếng “Đắc tội” rồi nhanh chóng nhảy lên xe ngựa. Tiểu Bạch Tiểu Hắc vội vàng vén rèm xe lên, Quân Thương ôm nàng ngồi vào trong buồng xe.
Hắn không ngờ chuyện này lại khiến Lâm Lang phản ứng lớn như vậy, nhưng nếu sự việc lần này không được xử lý thỏa đáng thì về sau nó sẽ trở thành một vết nứt về sự tin tưởng đối với hắn trong suy nghĩ của nàng. Quân Thương tuyệt đối không cho phép điều đó xảy ra.
Lâm Lang đánh vào ngực Quân Thương, giùng giằng, hung hăng tức giận nói: “Buông ta ra! Ta muốn đi xuống. . . . . .”
Quân Thương vẫn kiên trì ôm nàng, để mặc cho nàng đánh. Sau một hồi lâu, Lâm Lang thấy mệt lắm rồi mà vẫn không làm gì được, liền lấy hết sức cắn vào ngực hắn.
Quân Thương bị nàng cắn thì chỉ hơi nhíu mày một chút, cánh tay cứng cáp vẫn ôm chặt lấy nàng!
Lâm Lang cắn một lúc lâu mà hắn chả phản ứng gì thì chán nản nhả ra, lạnh nhạt hỏi: “Tại sao ngươi gạt ta?”
Kiếp trước bị Triệu Tễ lừa gạt, nàng đã đau tận xương cốt. Kiếp này, nàng tuyệt đối không thể chấp nhận mình bị kẻ khác lừa gạt, dù chỉ là một chút. Sau khi sống lại nàng trở nên đa nghi, nhưng ngay từ đầu nàng đã có lòng tin đối với Quân Thương; vì nàng nghĩ rằng người như hắn sẽ không bao giờ sử dụng những thủ đoạn không minh bạch. Vậy mà không ngờ, hắn cũng lừa gạt tính kế với nàng.
Lâm Lang cảm thấy trong lòng uất ức cùng tức giận đợt đợt dâng lên, như thủy triều mạnh mẽ bao phủ toàn bộ lý trí.
Quân Thương vụng về ôm lấy Lâm Lang dỗ dành, thấy nàng như vậy trái tim hắn co rút lại đau đớn: “. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . .”
Rốt cuộc hắn cũng mở miệng, ôm nàng vào lòng chặt hơn. Lang nhi của hắn rất khổ sở, hắn biết, hắn có thể cảm nhận được thê lương bất đắc dĩ trong lòng nàng. Phải trải qua thống khổ như thế nào mới khiến ánh mắt nàng toát ra thê lương khổ sở này đây?
Lâm Lang né tránh ôm ấp của hắn, ngồi sang một bên, bình phục lại cảm xúc kích động của mình; ngẩng đầu lên, giọng nói khô khốc mà khàn khàn còn mang theo một chút giễu cợt: “Không cần phải nói xin lỗi