Insane
Sập bẫy, trò chơi nguy hiểm

Sập bẫy, trò chơi nguy hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213763

Bình chọn: 8.00/10/1376 lượt.

cứ nói không biết gì hết, camera hôm đó không quay được ở phòng Hoa Lạc nên không ai biết cô và tôi làm đâu.

-Nếu không phải hôm đó cô hỏi tôi về kịch bản của Thừa Tuyết, còn bắt tôi cho cô xem kịch bản cùng hợp đồng với Mỹ Ảnh thì mọi chuyện đã không thế này.

-Được rồi, mọi chuyện cứ để tôi lo, bây giờ cô quay về đi.

-Tôi không thể mất việc được. Chị phải xử lí ổn thõa.

-Tôi biết rồi. Cô mau đi, nếu để người khác nhìn thấy thì sẽ rắc rối đó.-Huỳnh San gắt

-Ờ tôi đi ngay.

Tố Quyên vốn nhát gan, luôn sống an phận chỉ vì ở nhà còn có người bà cùng ba đứa em, nếu Tố Quyên mất công việc này thì gia đình cô ta sẽ không còn nhà để ở, không có gì để ăn, ngay cả ba đứa em cũng không thể đi học, nên cô ta rất sợ.

Ngày hôm đó là tự nhiên Huỳnh San đến bắt chuyện với Tố Quyên, ngồi nói một hơi lại chuyển mục tiêu nói về Thừa Tuyết, một hồi sau Huỳnh San lại hỏi về kịch bản lần này của Thừa Tuyết, Tố Quyên định không nói nhưng nghe Huỳnh San nói rất thích nghe nội dung kịch bản mới, Tố Quyên nghĩ đều cùng làm chung Khởi Lạc chắc Huỳnh San không làm Khởi Lạc bị tổn thất gì. Nên Tố Quyên đã kể hết nội dung kịch bản cho Huỳnh San.

Vậy mà đến tối trước ngày kịch bản bị nói là ăn cắp của Gia Cát, Huỳnh San muốn Tố Quyên vào phòng Hoa Lạc tận mắt xem kịch bản cùng hợp đồng với Mỹ Ảnh.

Nên Tố Quyên rất lo chuyện này bị bại lộ.

Diệc Thuần thấy Tố Quyên đi ra thì vội vàng chạy núp sau bức tường, rồi đợi đến khi Huỳnh San bỏ đi luôn mới bước ra.

Cả người Diệc Thuần run lên không vì sợ mà là tức giận.

Những người trong Hoa Lạc đều xem nhau là chị em tốt, đồng nghiệp tốt, Thừa Tuyết đối với ai cũng quan tâm lo lắng, còn nhớ lúc gia đình Tố Quyên gặp khó khăn là Thừa Tuyết đã lấy nửa số lương của mình giúp cho vậy mà bây giờ Tố Quyên lại làm như vậy.

-Phải nói cho đại côn đồ biết.

Diệc Thuần nghĩ xong thì chạy vào thang máy đi lên phòng phó tổng.

. . .

Huỳnh San đi vào phòng trưởng phòng, thấy Viên Hy ngồi đó.

Viên Hy liếc mắt sang Huỳnh San, sau đó lại cúi xuống nhìn máy vi tính.

-Có việc gì?

-Chuyện kịch bản hình như đã bị nghi ngờ có dính dáng đến tôi.-Huỳnh San hai tay nắm lại gấp gáp

Viên Hy hơi dừng lại, sau vài giây thì tiếp tục đánh máy, giọng không mấy quan tâm: “Vậy thì sao?”

-Cô còn nói… chẳng phải là cô…

-Tôi rõ ràng không hề kêu cô làm như vậy.

-Hôm đó là cô kêu tôi đi hỏi nội dung kịch bản đó, bây giờ cô lại nói không?-Huỳnh San tức giận nói

-Tôi nói khi nào sao tôi lại không nhớ, thật ngại quá.

Chỉ một câu nói không nhớ lại có thể rũ bỏ mọi trách nhiệm.

-Cô thật quá đáng, tôi nhất định sẽ không để mình bị thiệt.

-Cô có biết, chỉ cần tôi muốn cô sẽ bị đuổi việc, gia đình cô nữa.-Viên Hy ngước mắt nhìn

-Cô… Viên Hy, cô đừng quá đáng.

-Tôi quá đáng hay không đều là cô có biết làm thế nào cho tôi hài lòng.

-Cô…

-Tốt nhất cô nên biết điều gì nên nói điều gì không nên, nếu không… khi tôi tức giận thì không đảm bảo được gì đâu.

Viên Hy nói giống như đang nhắc nhở.

Huỳnh San mặc dù căm giận nhưng mà không thể làm gì Viên Hy, hai tay siết càng chặt hơn, nhất thời hạ giọng: “Tôi biết rồi, tôi ra ngoài đây.”

Đợi Huỳnh San đi ra, Viên Hy không rõ là nhìn cái gì ánh mắt rũ xuống không phải thất vọng mà là không cam.

Tô Thừa Tuyết, cô dựa vào gì mà có được hạnh phúc của anh, cô ta không thể nào thay thế bằng đứa em gái ở bên anh suốt mười sáu năm qua.

Anh đã nói anh yêu cô, sẽ cưới cô. Cô tin. Cô đợi anh mười sáu năm.

Anh nói gì, cô đều nghe, đều tỏ ra hoàn mĩ, là đứa em gái tốt nhất trong mắt anh.

Lời anh nói, cô đều tin. Anh nói anh sẽ không làm cô buồn. Cô tin. Nhưng anh nói không yêu cô. Cô hoàn toàn không tin.

Là do nhất thời anh bị mê hoặc, chuyện trăng hoa cùng bị mê hoặc là đương nhiên, sau một thời gian anh sẽ chán ngay thôi.

Phải, anh sẽ mau chán, rồi lại quay về yêu thương cô.

– – –

Thừa Tuyết đi đến Rosso, đứng nhìn đài phun nước đang phun nước thành đường cong, vài giọt nước văng trúng người cô.

-Doãn Tắc, chị muốn gặp em.

-Chị đang ở Ro…

Thừa Tuyết nghe giọng nói quen thuộc nên quay đầu nhìn thì thấy Hiểu Quân.

-Hiểu Quân. Là em!?

-Chị Thừa Tuyết.-Hiểu Quân nhìn cô

Cả hai đi vào Vòm Lá Phong, ngồi xuống một ghế đá, Thừa Tuyết hỏi: “Nhìn em hình như có chuyện buồn?”

-Chị nhìn ra sao? Em không giỏi che giấu cảm xúc.-Hiểu Quân cười trừ

-Thật ra không phải muốn che giấu là được. Nếu em không ngại có thể nói chị nghe chuyện gì xảy ra không?-Thừa Tuyết mỉm cười hỏi

-Con trai… khó hiểu lắm phải không chị? Họ hay lừa dối chúng ta.

-Đúng vậy. Người tên Doãn Tắc gạt em sao?-cô hỏi

-Không phải, Doãn Tắc rất tốt.-Hiểu Quân lắc đầu

-Vậy là ai?

-Anh ta là người rất ngạo mạn, đều tự cho mình đúng luôn xếp vị trí trên cao người khác, tính tình rất thất thường, là một người đàn ông ngông cuồng kiêu ngạo.

-Kiểu đàn ông xem ai cũng ở phía dưới mình thì quả là không dễ nắm bắt. Thật ra chị cũng như em, nhưng em tốt hơn chị. Cái gì chị cũng không biết.-cô buồn bã nói

-Chị bị sao ạ?

-Chị sau một vụ tai nạn tỉnh lại, có người nói anh ta là người chăm sóc cho chị, chị cũng yêu thươn