Snack's 1967
Satan dịu dàng, nhặt được cô vợ nhỏ

Satan dịu dàng, nhặt được cô vợ nhỏ

Tác giả: D Điều Lệ Táp

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327594

Bình chọn: 9.5.00/10/759 lượt.

n bao ngược. Đồng Đồng, em yên tâm, anh sẽ không quấn em cho nên cầu xin em đừng giúp anh nối tơ hồng! – Phi Ưng lắc đầu một cái thở dài nói.

– Em không giúp anh nối dây, em chỉ là cảm thấy anh không phải nên bỏ qua cô gái bên cạnh đối tốt với anh! – Diệc Tâm Đồng gấp gáp nói, bởi vì cô thấy Quan Hi đã giận đến ngăn cản tờ báo ở trên bàn.

– Cô ta là cô gái tốt? Thôi đi! – Phi Ưng cười khúc khích, một vẻ mặt không dám động tới. Quan Hi đứng ở sau lưng anh giận đến hai tay ôm ngực, khom lưng đoạt lấy ly nước trong tay anh, giơ cao chén nước xối từ đỉnh đầu của anh thẳng đến lòng bàn chân.

– Ôi! – Diệc Tâm Đồng sợ lập tức phát hoảng.

Quan Hi nặng nề đặt ly nước lên trên bàn một cái, cười lạnh nói:

– Phi Ưng, xem như anh lợi hại! Bà đây đúng là ngang ngược, cho nên anh ngàn vạn lần không được yêu tôi, tôi cũng không trân quý gì anh.

Phi Ưng quay đầu nhìn cô chằm chằm, đưa tay lau nước trên đầu, giận dữ hét:

– Quan Hi, bà già điên cô nổi điên cái gì!

Quan Hi không để ý anh, đưa tay nắm tay Diệc Tâm Đồng, kêu lên:

– Đồng Đồng chúng ta đi!

Diệc Tâm Đồng nhỏ giọng nói với cô:

– Hi, đừng như vậy, có lời gì từ từ nói.

Bây giờ Quan Hi đang nổi nóng, cô hất tay Diệc Tâm Đồng ra, tức giận nói:

– Cậu không đi thì thôi, tớ đi là được!

Thấy Quan Hi đã giận, cũng không quay đầu lại đi mất, trong lòng Diệc Tâm Đồng quýnh lên, vội vàng đứng dậy muốn chạy đuổi theo, nhưng bởi vì sàn nhà bóng loáng dưới chân, hơn nữa có ly nước của Quan Hi vừa rồi, cô trượt chân, cả người ngã xuống đất.

– Đồng Đồng! – Phi Ưng bị dọa đến trợn to mắt, mà Quan Hi vừa đi đến cửa miệng, nghe được âm thanh cũng không nhịn được quay đầu nhìn, nhìn thấy một màn Diệc Tâm Đồng ngã xuống kia thì cả trái tim cô vô lực rơi xuống.

Nhận được một cuộc điện thoại Phi Ưng gọi tới, Mạc Duy Dương mới biết Diệc Tâm Đồng vỡ nước ối, đứa bé muốn ra đời trước. Anh sợ đến bỏ lại điện thoại xông ra khỏi phòng làm việc.

Mạc Duy Dương chạy tới bệnh viện thì thấy được Phi Ưng cùng với Quan Hi ở hành lang, sắc mặt anh tái nhợt hỏi:

– Xảy ra chuyện gì? Vợ tôi sao lại bị đưa vào bệnh viện? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Quan Hi vội khóc ròng nói:

– Thật xin lỗi, là lỗi của tôi, là tôi hại cô ấy! – Cô ôm miệng, mặt ảo não cúi thấp đầu.

Mạc Duy Dương căm hận lườm cô một cái, nói cứng:

– Nếu như vợ tôi và đứa bé có chuyện gì, đời này cô chờ ngồi tù đi!

– Thật xin lỗi! – Cô ra sức xin lỗi, nhưng hiện tại Mạc Duy Dương cái gì cũng không nghe thấy. Anh đi tới bên ngoài cửa phòng phẫu thuật, lo lắng đi tới đi lui ở ngoài cửa.

Mà phòng phẫu thuật truyền đến tiếng Diệc Tâm Đồng kêu tê tâm liệt phế, một tiếng lại cao hơn một tiếng, nghe thấy cả người kinh hãi run sợ. Anh khẩn trương nắm chặt quả đấm, mồ hôi trán như nước cứ toát ra.

Toàn thân Quan Hi không còn sức lực tựa lên vách tường, nếu như Đồng Đồng thật xảy ra điều gì ngoài ý muốn, chính cô cũng sẽ không tha thứ cho bản thân.

Một cánh tay của Phi Ưng đặt lên trên vai của cô, cô ngẩng đầu hốc mắt đỏ một vòng, cứ như vậy nhìn anh, không nói gì cả. Nhưng từ ánh mắt cực kỳ bi ai của cô, anh có thể thấy được phẫn hận cô đối với anh cùng với tự trách đối với Diệc Tâm Đồng.

Anh vô lực thu tay lại, an ủi:

– Yên tâm, Đồng Đồng phúc lớn mạng lớn, không có việc gì!

Tại sao vẫn chưa ra, giờ phút này Mạc Duy Dương hận mình không được thay thế cô ở bên trong chịu khổ, tiếng quát tháo gián đoạn, tiếp đó lại là tiếng kêu khóc, giống như rất khổ sở, tim của cũng nâng lên cao, thật sự muốn vào nhìn một chút xem cô thế nào.

Hơn 10′ trôi qua rất nhanh, tiếp đó lại qua mấy phút.

Mạc Duy Dương cảm thấy không có giờ khắc nào gian nan hơn bây giờ, anh phát ra nóng nảy. Đèn phòng phẫu thuật rốt cuộc cũng tắt, anh đã không kịp chờ đợi mà chạy vào trong phòng, liếc mắt liền thấy được cô gái nằm ở trên giường. Không để ý trên người cô có dính máu, một tay anh cầm tay cô, hốc mắt có chút ướt át:

– Đồng đồng. – Anh tự tay giúp cô lau đi mồ hôi trán và nước mắt ở hốc mắt. Diệc Tâm Đồng hơi thở yếu ớt nhìn anh, đôi môi tái nhợt cười nhạt – Con lấy tên là gì?

Anh hôn lên trán cô:

– Tên Mạc Ký(*), tưởng niệm tình yêu kiên trinh không dời của chúng ta, vĩnh viễn không thể quên!

(*) Mạc Ký: hai từ này ghép chung với nhau sẽ có nghĩa là đừng quên.

Cô cảm động nuốt một ngụm nước bọt, cười nói:

– Được, vậy gọi Mạc Ký!

Đứng ở cửa miệng Quan Hi một tay bịt miệng, hâm mộ nhìn Đồng Đồng nằm ở bàn mổ cùng với Mạc Duy Dương quỳ trên mặt đất. Đồng Đồng cậu nhất định phải hạnh phúc! Còn nữa. . . . . . thật xin lỗi! Gặp lại!

Hốc mắt Phi Ưng nóng lên, nắm chặt quả đấm bên người, có một số việc chỉ có tận mắt thấy mới có thể chân chính chết tâm, cho nên giờ khắc này, anh đã hoàn toàn tuyệt vọng rồi.

Quan Hi ngước mắt nhìn Phi Ưng, trong mắt thứ gì đó ướt át lưu động, sau đó thu hồi tầm mắt, xoay người từ trước mặt anh đi qua.

Phi Ưng liếc nhìn hai người trong phòng phẫu thuật, cũng rời đi theo.

Anh nhìn thấy Quan Hi lên một chiếc xe taxi, còn anh thì ngồi vào trong xe của mình, cau mày nhìn xe taxi kia lái đi trước mặt anh, đột nhiên vang l