XtGem Forum catalog
Sương đêm

Sương đêm

Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325122

Bình chọn: 7.00/10/512 lượt.

u. Trung Nam, con hãy ra với bạn của con đi.

– Nhưng còn …

– Mẹ chỉ có bấy nhiêu lời, không còn gì nữa. Con nhớ đừng quên buổi nói chuyện hôm nay.

– Vâng.

Bà Hân quay sang chị Nhu :

– Chị xem chúng nó có cần gì không.

– Dạ.

Trung Nam đứng dậy :

– Mẹ nghỉ ngơi nhé.

– Chúc con vui vẻ.

– Cám ơn mẹ .

Chương 05 – part 01

Chương 05

“Em đã biết bao ngày bên em, là anh đã có bấy nhiêu ngày yêu em. Nhưng em vẫn ngây thơ không biết tình anh thầm yêu em, nên tim đau rã rời

Anh đã thấy bao người yêu em. Tình anh nhức nhối thinh lặng bên em. Nhìn em yêu tuy ngay đây, nhưng rất xa xôi. Vì tim em đã trót trao ai rồi ?

Tình yêu sâu kín cho em đã bao ngày thầm lặng. Nhìn em không nói nên câu … Nói chi đây ? Lòng xót xa đi bên đời em và thấy em chịu nhiều đắng cay mà tim anh đây vì yêu em, nên đau rã rời. Vì em đã trót yêu ai nên mãi vô tình không nhận ra tình yêu anh đã trao em bấy lâu naỵ Một trái tim bên lề rát đau, vì biết em chẳng hề biết đâu. Tình yêu anh đã cho em rồi ….”

Hớp một ngụm café, Thế Khiêm khều bạn

– Chí Tường ! Trung Nam hôm nay sao vậy ?

– Làm sao tao biết được. Muốn biết thì hỏi đi

– Tao để ý, từ lúc vào quán đến giờ, Trung Nam nó cứ mãi thả hồn theo bài hát “Trái Tim Bên Lề”. Chẳng lẽ nó đang ở vào tâm trạng ấy sao ?

Chí Tường lắc đầu :

– Không đâu, chưa có người con gái nào làm rung động nó thì làm sao “đứng bên lề” được. – Tao thấy nó và Bảo Uyên …

– Coi chừng mày lầm đấy. Bảo Uyên không bao giờ là đối tượng của Trung Nam. Tao nghĩ nó đang bị áp lực từ gia đình.

Thế Khiêm nhíu mày :

– Gia đình Trung Nam luôn mang màu hạnh phúc, tao không tin …

– Mày có nghĩ đến vấn đề bà nội và mẹ của Trung Nam càng ngày càng già đi không ? Họ đang mong muốn có một nàng dâu, còn Trung Nam thì lúc này chưa phải. Nó thường than vắn, thở dài với tao, nếu tự mình không tìm được người hợp ý thì bà nội sẽ tìm cho.

– Vậy là tiêu nó rồi.

– Bởi vậy mới nói. Hôn nhân hạnh phúc phải dựa trên nền tảng tình yêu. Còn Trung Nam thì hiện tại vẫn “cô đơn trên lối về”.

– Ở vào địa vị như Trung Nam tìm không được người yêu thì tao không tin.

– Nhưng ngặt nỗi vẫn chưa đúng đối tượng.

Thế Khiêm vò đầu :

– Phức tạp quá.

– Chứ tao có nói là đơn giản đâu ?

– Cuộc sống như Trung Nam cũng đâu mấy tự dọ Là đứa con trai độc nhất của dòng họ Từ danh tiếng, Trung Nam đâu có sự lựa chọn. Tao nghĩ Trung Nam đành phải cưới một người vợ đúng nghĩa theo gia đình.

Chí Tường chép miệng :

– Tao còn chưa nghĩ cho tao được thì làm sao nghĩ cho Trung Nam. Biết đâu nay mai, ba mẹ tao lại hối thúc việc vợ con, vì tao cũng là con trai độc nhất của dòng họ Du.

– Con trai một đâu sung sướng gì, chán phèo. À, mấy hôm trước, tao nghe ba mày gọi điện tìm mày có việc gấp. Gia đình có chuyện gì à ?

Chí Tường thở ra :

– Gia đình người ta thì đúng hơn.

– Lại chuyện của ông cụ quá cố ư ?

– Cô chủ nhỏ bỏ nhà đi nên họ nhờ sự giúp đỡ của gia đình tao. Người bạn năm xưa của ông cụ vẫn chưa có tin tức, bây giờ Ức Mi … Tao thấy trách nhiệm nặng nề quá. Có lẽ kiếp trước gia đình tao thiếu nợ Ông cụ nhiều quá, nên kiếp này phải trả cho xong.

– Nợ ? Có cơ hội trả thì cứ trả đi. Có người tìm cơ hội trả, nhưng vẫn không tìm được mới là ray rứt.

Thế Khiêm ngạc nhiên :

– Ủa nói vậy nãy giờ mày đã nghe hết đối thoại của tụi tao ?

Trung Nam nhếch môi : – Thì tao vẫn ngồi đây chứ có đi đâu.

– Đăng ảnh và nhờ sự giúp đỡ.

Chí Tường nhún vai :

– Tao có nghĩ, nhưng rất tiếc … Cô bé ra đi không để lại một tấm ảnh nào cả.

– Một sự chuẩn bị đấy. Tao thấy việc tìm kiếm không dễ dàng đâu khi cô bé cố tình trốn tránh.

– Bởi vậy ….

– À tên cô bé là gì ?

– Ức Mi…

Trung Nam gục gặc :

– Ấn tượng đấy.

Thế Khiêm nheo mắt :

– Hết rồi ư ?

– Mày nói bậy bạ gì đó ?

– Không phải sao ? Chí Tường ! Mày giao việc tìm kiếm Ức Mi cho Trung Nam đi. Biết đâu Trung Nam tìm ra cô bé.

– Nhưng làm sao …

– Mày hiểu thế nào là có duyên không ?

Thế Khiêm ra dấu :

– Tin tao đi. Nhất định Trung Nam sẽ làm được.

Trung Nam trừng mắt :

– Đủ rồi nghe. Tao không có thời gian đâu mà đùa với hai đứa bây.

– Ơ, ai mới vừa nói chuyện của tụi bây cũng như chuyện của tao vậy ?

– Nhưng chuyện tìm kiếm Ức Mi làm sao tao đảm nhận được, khi tao không biết mặt mũi cô bé.

Chí Tường khoát tay :

– Thôi, chuyện đó để tao được rồi. Còn chuyện này, tao muốn nhờ đến tụi bây đây.

– Đang nghe.

– Khi ông Tô Tịnh mất, ông cụ có nhờ tìm một người bạn năm xưa tên là Ái Bình để gởi gấm Ức Mi, nhưng mà tao cũng không có địa chỉ, phải làm sao đây ? Hai đứa bây quen biết rộng rãi, tao nghĩ…

Trung Nam nhíu mày :

– Mày có biết gì về người phụ nữ tên Ái Bình không ?

– Tao chỉ nghe nói bà cụ về làm dâu dòng họ Từ. Rồi từ đó ông cụ và bà mất liên lạc với nhau.

Trung Nam lẩm nhẩm :

– Ái Bình … dòng họ Từ …

Thế Khiêm nhìn bạn :

– Mày biết họ à ?

Trung Nam gật nhẹ :

– Nếu đúng là họ thì tao biết. Ái Bình là tên bà nội của tao. Nhưng chưa bao giờ tao nghe bà nhắc đến người bạn tên Tô Tịnh. Hoặc có nhắc thì tao