XtGem Forum catalog
Tàn bạo khốc nương tử

Tàn bạo khốc nương tử

Tác giả: Thượng quan sở sở

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328354

Bình chọn: 8.00/10/835 lượt.

số lượng thủ hạ trên nàng thì thật không may à. Ban đầu hai người có thể ở hai gian phòng, nhưng Đông Phương Vũ chỉ e lại có người tìm nàng gây phiền toái, kiên trì cùng nàng ở cùng một gian. “Ngươi có muốn ra ngoài một chút hay không?” Dùng xong bữa tối, Bạch Mạn Điệp hảo tâm hỏi Đông Phương Vũ. Sau khi phát sinh chuyện hồi sáng, bầu không khí giữa hai người họ rất bất thường, thật sự nếu như không tìm điểm để nói, họ sẽ bị loại không khí này bức tử.

“Không cần.” Hắn kiên quyết cự tuyệt. Nha đầu kia đã gây ra phiền phức, hiện giờ nàng không thể tùy tiện làm gì được, nếu có địch nhân đánh lén thì sao? Vì an nguy của nàng, hắn tình nguyện ngồi yên.

“Ách, ngươi không cần tới thanh lâu hả?” Lời vừa nói ra, Bạch Mạn Điệp muốn cắn đứt đầu lưỡi. Loại vấn đề ấu trĩ này, nàng bớt nói ra miệng.

“Cái gì?” Đông Phương Vũ thật sự không thể tin được lỗ tai của mình.

Bạch Mạn Điệp cả mặt ửng hồ, “Biểu hiện hồi sáng của ngươi làm ta nghĩ ngươi rất cần nữ nhân, nên hảo tâm khuyên ngươi nên đi thanh lâu đi. Đương nhiên ngươi có tiền như vậy, có thể tìm một hoa khôi hay gì đó, rất đẹp, lại tài hoa, khiến ngươi hài lòng.” Lão thiên à, nàng mới nói cái gì đó? Phỏng chừng Bạch tiểu thư là nữ nhân đầu tiên trong lịch sử khuyến khích lão công đi thanh lâu, đúng là quái thai mà.

“Không cần.” Hắn thiếu chút nữa thổ huyết, nàng quá thẳng thắn hay quá chậm hiểu đây? Thật sự cho rằng hắn là nam nhân tư niệm những chuyện đó sao? Những nữ nhân dâng đến cửa nhiều như vậy, ai ai cũng là mĩ nữ, hơn nữa xuất thân danh môn, đến nhìn hắn cũng chưa từng liếc mắt, chỉ duy đối với nàng là có phản ứng, lẽ nào điều đó không đủ nói lên cái gì sao? Nàng thật sự nghĩ nữ nhân dạng nào cũng có thể làm hắn xúc động như vậy? Nàng không cản, cư nhiên còn ngốc bất chợt bảo hắn đi tìm hoa vấn liễu, ý muốn chọc hắn tức chết. Ở bên cạnh Bạch Mạn Điệp, Đông Phương Vũ cho rằng bản thân có thể giảm thọ ba mươi năm. “Đừng xấu hổ, đây là nhu cầu sinh lý, nội tiết tố tác dụng, ta không khinh thường ngươi đâu.” Nàng không nhìn thấy đôi mắt đang nhanh chóng phun hỏa của Đông Phương Vũ, “Dù sao thanh lâu nữ tử kiếm tiền cũng không dễ dàng, Kim lão bản ngươi có tiền như vậy, chiếu cố chút đi.”

“Bạch – Mạn – Điệp.” Đông Phương Vũ rống giận, hung hung trừng mắt. Nàng ghét hắn vậy sao? Muốn bên cạnh hắn nhanh chóng có nữ nhân khác?

Bạch Mạn Điệp vội vã che miệng mình lại, “Ta không nói nữa.” Hắn dở khóc dở cười, vô lực đỡ trán.

Nàng thực sự quá khác thường, chưa bao giờ cư xử bình thường được. Hắn thật sự đâu giống xui xẻo như vậy, cư nhiên lại yêu nữ nhân như thế này.

Đầu sỏ gây rối Bạch Mạn Điệp ngồi ở trên giường, tâm tình cực kì trầm trọng. Nàng len lén liếc nhìn khuôn mặt tái mét của Đông Phương Vũ, phiền muộn nói không nên lời. Ban đầu nàng muốn hắn đi thanh lâu tầm hoan, để tốt cho bản thân tìm một lí do ghét hắn, có dùng khí để chặt đứt tơ tình. Cho dù tạm thời không có dũng khí, nhưng chí ít sau này xa nhau, sẽ không thống khổ như vậy. Đâu có ngờ tên kia nghiêm túc như vậy, nghiêm khách cự tuyệt hảo ý của nàng.

Muốn chặt đứt tơ tình, không có dũng khí. Muốn yêu, lại không dám liều lĩnh mà yêu. Nàng mê man, giãy dụa, nhưng không tìm được cách giải quyết thích hợp.

Hỏi thế gian tình là vật gì, trực giáo nhân sinh tử tương hứa, ai, một chữ tình…

“Chuyện hôm qua… cảm tạ ngươi a.” Ý nàng muốn nói chuyện hắn băng bó vết thương cho nàng.

“Không cần.” Hắn ăn đậu hủ, chiếm tiện nghi quá nhiều rồi.

Hai người trầm mặc…

“Vết thương của ngươi đã đỡ hơn chưa? Có cần thay thuốc không?”

“Không cần, nàng mới phải thay thuốc.”

Cả hai đồng thời trầm mặc…

“Chừng nào chúng ta đến Thiên Sơn?”

“Mười ngày nữa.”

Hai người lần thứ hai trầm mặc…

“Gần tới Thiên Sơn, có chút lạnh.” Bạch Mạn Điệp kéo kéo chăn, gắt gao khóa chặt người. Ra khỏi thương trấn, nàng cảm thấy nhiệt độ giảm xuống, nếu không phải nàng từ nhỏ lớn lên ở phương Bắc, thật đúng là chịu không nổi.

“Nàng nên thêm chút quần áo và vật dụng hằng ngày.” Hắn đã sớm quen rồi.

“Không cần, cũng không phải lạnh gì lắm. Đừng đem ta so với nữ tử, ta là người luyện võ mà.” Nàng cảm thấy thân thể này so với ở hiện đại càng khỏe hơn.

“Nếu nàng cần, ta có thể thay nàng chuẩn bị.”

“Không cần đâu.” Hai người phải đi làm việc, rất có thể xảy ra đánh nhau, mặc y phục dày quá thật không tiện,…

Trầm mặc,…

Đêm đã khuya, ánh trăng nhẹ nhàng tản ra trên mặt đất, vài ngôi sao, như cái bóng vỡ ra.

Đông Phương Vũ tựa vào ghế ngủ, dường như ngủ rất sâu.

Bạch Mạn Điệp ngủ say ở trên giường, cả thân thể liên tục trở mình, đầu đầy mồ hôi, bàn tay nhỏ bé nắm chặt chiếc chăn, ngón tay trở nên trắng bệch.

“A…” Bạch Mạn Điệp giật mình tỉnh dậy từ trong mộng, mãnh liệt ngồi dậy, liều mạng kéo tóc. Nàng sắp điên rồi, hoàn toàn không thể kiềm chế được, trong đầu hết sức hỗn loạn, luôn xuất hiện những hình ảnh không sao hiểu nổi.

Đông Phương Vũ là một người có tính cảnh giác thập phần cao, nghe được tiếng kêu yếu ớt của Bạch Mạn Điệp, từ trong mộng giật mình tỉnh giấc.

Tiểu Điệp của hắn, bất lực ngồi trên giường, đầu cúi rất thấp,