ứ ai chạm vào nàng. Hắn cũng bị ý nghĩ của bản thân mình làm cho buồn cười, nàng chỉ là vị hôn thê giả mạo của hắn, hắn làm sao lại xem nàng thật sự là nữ nhân của mình? Có thể, trong tiềm thức hắn từ lâu đã không xem nàng là giả. Rốt cuộc từ kháo khao chinh phục biến thành một tấm chân tình, hắn sớm cũng không ngờ…
Trong lúc mơ mơ màng màng, Bạch Mạn Điệp mở mắt, Phương Chấn Hiên có phải đã giết Dương Uy rồi không, đây mới là vấn đề nàng quan tâm nhất. Báo thù, nàng không muốn mượn tay người khác.
“Phương Chấn Hiên…” Giọng nói nàng suy yếu, thốt lên mấy chữ, suy yếu đến cực điểm.
“Ngâm Ngâm, nàng tỉnh.” Phương Chấn Hiên nâng Bạch Mạn Điệp lên.
Bạch Mạn Điệp chậm rãi ngồi dậy, Phương Chấn Hiên lấy một cái gối để nàng dựa vào cho thoải mái. Nàng hé môi định nói cái gì, nhưng nhớ tới cảnh y phục bị xé rách, lại hoảng loạn cúi đầu. Thấy trên người vẫn còn bọc khăn trải giường, nàng trầm tĩnh lại. Thẩn thể của nàng, có cho hắn nhìn một chút cũng không sao, nhưng còn… La sát kim kiếm, nàng không muốn bất cứ ai nhìn thấy.
“Nàng vẫn nắm chặt khăn trải giường mãi không buông, không có cách nào thay quần áo cho nàng.” Thấy bộ dạng chật vật của nàng, hắn bật cười. Nàng luôn luôn rất chật vật, giống như lần đầu gặp mặt. Thế nhưng, chưa từng có lần nào chật vật đến thế này. Bạch Mạn Điệp lúc nào cũng kiên cường cư nhiên lại khóc, có thể thấy nàng thực sự sợ hãi. Mà nha đầu ngu ngốc này, lại ngu ngốc cầu xin hắn buông tha cho kẻ đã tổn thương nàng.
Nếu Phương Chấn Hiên biết Bạch Mạn Điệp nguyên nhân thực sự nàng muốn hắn hạ thủ lưu tình, hắn sẽ có cảm giác gì?
Bạch Mạn Điệp hơi đỏ mặt, “Không cần, ta tự mình thay.” Lẽ nào hắn muốn tự mình động thủ? Nhân cơ hội đó lợi dụng nàng?
“Ngâm Ngâm, cần thay quần áo à? Ta giúp nàng.” Nàng cũng không phải không có tay có chân, tuy rằng đang trúng mê dược, cũng không đến mức ngay cả quần áo cũng không thay được.
“Không cần, ta trước tiên nghỉ ngơi một chút.” Nàng nhắm mắt lại.
“Ngâm Ngâm.” Hắn trầm thấp hô lên một tiếng.
“Sao?” Nàng vẫn nhắm mắt lại như cũ, lười nhác trả lời.
“nàng rốt cuộc muốn ta gọi nàng thế nào?” Đã nhiều ngày trôi qua, Bạch Mạn Điệp đối với hắn lúc nào cũng xa cách, đương nhiên đối với tiếng kêu của hắn cũng không có phản ứng gì, cơ bản là không đáp ứng.
Bạch Mạn Điệp diện vô biểu tình, quẳng cho hắn một cái trừng mắt thật to, “Họ Phương kia, ngươi ít đách ý lại đi. Ta là nể mặt ngươi đã cứu ta, đối với ngươi đã khách khí lắm rồi. Kỳ thực ra rất phản cảm với cách gọi đó của ngươi, ta muốn ngươi gọi Bạch cô nương.” Nhìn xem, đây chính là chỗ độc đáo của nàng. Hắn đã gặp qua rất nhiều nữ tử mạnh mẽ, thế nhưng chưa từng gặp ai giống nàng.
“Bạch cô nương, cô nương thực sự ghét ta đến vậy sao?” Hắn biểu tình càng giống hồ ly.
Nàng nói giọng rất đương nhiên, “Vô nghĩa, xem sách mặt của bổn cô nương thì biết. Ta trịnh trọng cảnh cáo ngươi, sau này lúc chỉ có hai chúng ta, gọi Bạch cô nương, chỉ khi trước mặt người ngoài, ngươi mới có thể gọi ta Ngâm Ngâm.” Bạch Mạn Điệp tuy rằng suy yếu, cũng bày ra bộ dáng mẫu hổ (cọp cái). Phỏng chừng từng tế bào trong cơ thể nàng đều là tế bào đối nghịch, cho dù là lúc này, cũng không quên phô trương thanh thế của mình. Nằm gọn trong lòng hắn khóc đã đủ mất mặt rồi, hiện tại hẳn nên lấy lại chút sĩ diện mới đúng.
Hắn cười cười, “Bạch cô nương nghỉ ngơi cho khỏe, ta đi trước, có gì cần dặn dò cứ nói.” Nói vậy cũng nghe, hắn có phải đầu óc có bệnh rồi không.
“Cút đi, không có lệnh của bổn cô nương, tốt nhất đừng bước vào.” Nếu nói lúc này nàng đang cầm dây cương, chách hẳn mọi người sẽ tưởng rằng hắn là “thần thú tọa kỵ” (1) của nàng.
(1) Thần thú tọa kỵ: thần thú để cưỡi.
“Bạch cô nương…” Phát cáu dữ quá.
“Cút.”
Sau khi đuổi Phương Chấn Hiên ra ngoài, nàng trước tiên thay đổi y phục, tiếp tục bí mật cất giấu cho kỹ la sát kim kiếm. Nắm kim kiếm trong tay, Bạch Mạn Điệp trong lòng lạnh toát, Dương Uy phải không? Hắn không thể chết. Trước tiên không cần phải nói hắn phi lễ nhục nhã nàng, chỉ cần mỗi việc hắn biết thân phận của nàng là đã không thể để hắn sống tiếp được rồi. Không phải hắn chết thì là nàng chết. Giết đạo không giết bần đạo (2), luôn luôn là tôn chỉ của nàng. Nếu hắn không bắt nàng, không phi lễ với nàng, nàng sẽ bại lộ thân phận sao? Nói đi nói lại, không phải Bạch Mạn Điệp nàng lòng dạ độc ác, mà là hắn đáng đời.
(2) Giết đạo không giết bần đạo: một câu khẩu ngữ châm chọc đạo gia, ý chỉ kẻ tự tư tự lợi.
Đương nhiên, một mình Bạch Mạn Điệp không có khả năng báo thù, chỉ có thể nhờ hai vị “muội muội.” Nàng không biết làm sao mới liên hệ được với hai vị muội muội này, thế nhưng nàng tin, hai muội muội nhất định sẽ đến tìm nàng. Đã được mấy ngày rồi, hai muội muội hẳn nên hồi âm cho nàng mới đúng. Vì để báo thù, nàng không thể làm gì khác hơn là vô đạo đức giả mạo tỷ tỷ người ta. Ách, Bạch Mạn Điệp chân chính cũng đang ở hiện đại chiếm dụng người thân của nàng, cái này gọi là có qua có lại. Thế nhưng… đối với chuyện quá khứ nàng chẳng biết gì hết, nàng phải tìm một lí do thoái thác khiến người ng