Old school Easter eggs.
Tàn bạo khốc nương tử

Tàn bạo khốc nương tử

Tác giả: Thượng quan sở sở

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326285

Bình chọn: 9.00/10/628 lượt.

nhìn thấu tính tình Bạch Mạn Điệp. Nàng là một nữ nhân tâm cao khí ngạo, giàu lòng tự trọng, Sáo Ngọc Công Tử làm vậy, chách hẳn đã tổn thương nàng sâu sách.

Nàng cười cười, thế nhưng ẩn sau nét cười kia là nét thê lương cùng cô độc.

“Ngươi đừng kích động như vậy, ta không sao.” Có đôi khi, mắt thấy chưa hẳn là sự thật, Bạch Mạn Điệp hiểu rõ chuyện này, tạm thời không nên kết luận vội.

“Ngâm Ngâm…” Hắn mở miệng, có gì đó định nói nhưng lại thôi.

“Đa tạ ngươi đã cứu ta, ta cần phải trở về.” Nàng mất tích ba ngày, chách chắn Lăng Tương bọn họ sẽ lo lắng.

Bạch Mạn Điệp nhàn nhạt liếc hắn một cái, đứng dậy.

“Ngâm Ngâm.” Phương Chấn Hiên thốt lên, “Ta vĩnh viễn không ghét bỏ nàng, nếu như hắn không tốt, nàng có thể chọn lại lần nữa. Nàng nói đúng, ta kiêu ngạo tự đại, thế nhưng ta đã thay đổi rất nhiều, có thể, nàng sẽ thích ta.” Nguyên bản hắn muốn triệt để buông tay với nàng, thế nhưng nàng tựa hồ không được ổn lắm, đã cho hắn một tia hi vọng.

Bạch Mạn Điệp dừng bước, hít sâu một hơi, “Chấn Hiên, hà tất gì?”

Phương Chấn Hiên có chút thất thần, đứng ngây tại chỗ nhìn xa xa bóng lưng của nàng, thiên ngôn vạn ngữ buộc phải để lại trong lòng.

“Gia lại rời khỏi nhà rồi.”

“Vậy thì sao, gia rất ít khi ở nhà mà.”

“Lần này khác, lần này gia mang theo Phượng cô nương.”

“Ngươi nghe ai nói?”

“Ai chả thấy.”

“Ai chẳng biết Phượng cô nương là hồng nhân tri kỉ của gia, gia mang theo nàng ra ngoài… có phải phu nhân thất sủng rồi không?”

“Có thể.”

“Không được a, phu nhân tốt như vậy, sao lại thất sủng chứ?”

“Ai, phu nhân đối tốt với chúng ta, ta không phản đối, thế nhưng sự thực vẫn là sự thực, gia lần này về đâu có mang theo phu nhân a. Hơn nữa gia cũng đâu có chính thức lấy phu nhân, nói không chừng phu nhân chỉ là một món đồ chơi của gia thôi.”

“Nam nhân như gia, có mấy phu nhân cũng không phải cái gì quá đáng.”

“Cũng đúng, trước nay ta vẫn cho rằng Phượng cô nương sẽ trở thành nữ chủ nhân.”

“Phu nhân thất sủng rồi, nữ chủ nhân tám chín mười phần là Phượng cô nương.”

“Phu nhân thật đáng thương a.”

“Phượng cô nương căn bản kém xa phu nhân.”

“Gia luôn không thích nữ nhân, thế nhưng Phượng cô nương không phải theo ngài đã nhiều năm rồi sao? Thế nên gia đối với Phượng cô nương hẳn là có tình cảm. Phượng cô nương quả thực là kém phu nhân, nhưng gia là thích Phượng cô nương a.”

“Cũng đúng, tính tình như gia lại để Phượng cô nương theo bên mình nhiều năm như vậy, hẳn là có cảm tình.”

“Nam nhân đều thế, ai chẳng có hoa tâm. Nghe nói, nữ nhi của đại thẩm ở phòng bếp gả ột phong lưu lão quỷ, vừa vào cửa ba tháng, trượng phu lập tức nạp thiếp ấy người…”

Bạch Mạn Điệp vô tình nghe hai nha hoàn buôn chuyện, leo tường trốn khỏi Thương Mang sơn trang. A, hóa ra là mình thực sự thất sủng à. Nàng mất tích ba ngày, sau ba ngày lại rơi vào tình huống thất sủng. Nàng mất tích, lão công lại đi cùng nữ nhân khác, thực bi ai a.

Mặc dù ở đầu đường nhìn thấy một màn, nhưng nàng đối với Đông Phương Vũ vẫn còn có lòng tin. Nàng dự định về nhà hỏi cho ra lẽ. Thương Mang sơn trang vẫn thường hay đóng cửa, gõ cửa cả ngày cũng chẳng thấy ai, nàng không thể làm gì khác hơn là leo tường vào. Nhưng vừa vào thì đã lập tức nghe hai nha hoàn nói chuyện, trong lòng cũng rõ cả rồi.

Nàng vẫn tưởng hắn là một nam nhân si tình, xem ra hắn làm nàng thất vọng rồi. Nguyên lai nam nhân nào cũng như nhau, nàng sai rồi, thực sự sai rồi, ngay từ đầu, càng không nên hi vọng quá nhiều vào hắn. Theo hắn đã nhiều năm, nàng không phải ngu ngốc, đương nhiên hiểu được câu nói kia có nghĩa là gì. Người ta thì có mới nới cũ, mà nàng lại thích cũ ghét mới.

Bạch Mạn Điệp ngẩng đầu nhìn vào khoảng không mênh mông trước mặt, chẳng biết phải đi đâu. Lão công không cần nàng, muội muội đã lập gia đình, hơn nữa còn gả cho huynh đệ của nam nhân kia, nàng thực sự không biết phải đi đâu mà. Được rồi, nàng vẫn còn một nơi để về. Xem ra, nàng có thể quay về Hồ Châu, về nhà cũ của mình.

“Ngâm Ngâm?” Thanh âm của Phương Chấn Hiên lần thứ hai vang lên.

Bạch Mạn Điệp nhìn hắn, tron mắt có chút ánh sáng chớp động.

“Nàng làm sao vậy?” Bạch Mạn Điệp vừa khỏi, hắn liền đuổi theo, nhưng lại không gặp được hình bóng của nàng. Hắn nguyên bản đang lơ đãng trên đường đi dạo nửa ngày, thế nhưng vô tình lại gặp được nàng. Nàng có chút thất thần, tựa hồ là không ổn lắm. Mới chia tay một lát, nàng sao lại thành như vậy?

“Phương đại ca, khi nào rời khỏi đây?” Nàng bình tĩnh hỏi.

“Không biết.” Hắn vẫn chưa tìm được Quỷ Y.

“A.” Bạch Mạn Điệp thì thào nói nhỏ, “Ta muốn trở lại Hồ Châu.”

“Sao?”

“Hắn có nữ nhân khác rồi, ta không còn nơi nào để đi nữa, chỉ có thể về nhà.” Bạch Mạn Điệp vẫn ngẩn ngơ như cũ.

“Cái gì?” Phương Chấn Hiên cố gắng đè nén xúc động, tên kia cư nhiên dám đối xử với nàng như vậy?

“Đừng ngạc nhiên, kỳ thực ta với hắn trước nay vẫn không có gì. Sau khi rời khỏi Phương gia, chúng ta vẫn tương kính như tân. Ta không xinh đẹp, cũng chẳng ôn nhu, tính tình bá đạo, chả trách hắn không thích ta.”

Dòng người thưa thớt, một đôi tuấn nam mỹ nữ đứng ở đó đó, nhàn nhã