, trên mặt hiện ra một nụ cười, hắn nói nhớ nàng, dù không phải lời đường mật gì, nhưng vào tai nàng lại biến thành vô cùng dễ nghe.
Hàn Phi trưng ra vẻ mặt đau khổ vô cùng, chỉ còn thiếu mỗi vài giọt nước mắt, “Ngọc Phượng, ta đách tội nàng chỗ nào chứ?” Tại sao lại đối xử với hắn như vậy.
“Chàng không đách tội ta, chỉ là ta thật sự rất bận.” Thấy bộ dạng này của Hàn Phi, Lương Ngọc Phượng thiếu chút nữa bật cười.
Hàn Phi đứng che trước mặt nàng, tựa như một hài tử đang giận dỗi, “Nhanh chóng sắp xếp thời gian về nhà, cùng ta nói chuyện được chứ?”
Lượng Ngọc Phượng xoay đầu, giận dỗi nói, “Không được, ta không muốn trở về.” Từ khi gả vào Hàn gia, bà bà cùng tiểu muội chưa từng cho nàng chút nhã sách, nàng đường đường là Chu Tước đường chủ, không cần phải chịu ủy khuất. Đều tại cái tên hoàng đế chết tiệt kia, không chịu nói Hàn Phi là người của hắn, hại nàng tưởng rằng Hàn Phi là người của Tứ Vương gia, cải trang tân nương vào nhà hắn chịu tội. Sau khi thân phận bại lộ, hoàng đế kia cư nhiên tứ hôn, biến nàng thành “người trong nhà”.
“Bọn họ cũng hơi quá đáng” Hắn biết, đây chính là tai họa của việc nương và muội muội không nói lý lẽ.
Lương Ngọc Phượng bất đắc dĩ lườm hắn một cái, “Hôm nay chàng muốn gì cứ việc nói thẳng, ta còn việc phải làm. Đại sư huynh ngày nào cũng phải bảo hộ hoàng thượng, bận đến không còn thời gian để nghỉ ngơi, chàng thì ngược lại, rảnh rỗi không chuyện gì làm.”
Ách, Hàn Phi hắn thật sự thích lười biếng, so với Sáo Ngọc Công Tử, hắn đúng là thiếu trách nhiệm.
Hắn nhanh chóng nói lảng sang chuyện khách, cười tủm tỉm bước tới, dỗ ngọt, “Nàng gầy đi rất nhiều, có phải là không ăn uống gì không, nàng muốn ăn gì? Ta đưa nàng đi.” Quá gầy, ôm vào thấy rất khó chịu.
“Không muốn ăn uống gì hết.” Lương Ngọc Phượng mặc dù đang mắng, nhưng trên mặt hiện lên vài phần hạnh phúc. Đường đường thiên hạ đệ nhất bộ khoái, lại biến thành nghệ nhân diễn hài làm nàng vui, nói không cảm động thì đúng là gạt người. Nhưng nghĩ tới người nhà của hắn, Lương Ngọc Phượng lại kiềm không nổi tức giận.
“Thực sự không muốn ăn?” Hàn Phi cười ám muội, nhỏ giọng nói, “Về nhà ăn ta đi? Có được hay không?”
Lương Ngọc Phượng nghe vậy, mặt có chút đỏ hồng, mang theo vài phần e thẹn, “Ở chỗ đông người, chàng nói cái gì vậy?”
Hàn Phi tới gần nàng, nhẹ nhàng thổi khí, “Ta nói, nếu như nàng không muốn ăn gì thì ăn ta đi, tin tưởng cho nàng đủ no.”
Lương Ngọc Phượng xấu hổ cúi đầu, lặng lẽ quan sát xung quanh xem có ai không, “Đừng nói nữa, chúng ta đi.”
“Đi.” Hàn Phi kéo tay nàng. Bạch Mạn Điệp đứng ở đằng xa, vẫn luôn dõi theo bọn họ, trên mặt hiện ra nét cười. Nguyên lai, ái tình cũng còn có cái dạng này. Phu thê không nhất định cứ phải luôn tương thân tương ái, cũng có thể cãi nhau. Trong nháy mắt, nàng đột nhiên hiểu rõ, cảm thụ ái tình có rất nhiều cách, cách nàng sử dụng cũng là một trong số đó. Nàng cùng Đông Phương Vũ đã dùng rất nhiều cách để biểu đạt tình cảm của mình, nhưng không có cách nào biểu đạt sâu sách nhất, cho nên nàng đối với tình cảm của bọn họ vẫn rất mơ hồ.
Nàng chấp nhận gả cho Phương Chấn Hiên, cũng bởi vì nàng yêu Đông Phương Vũ chưa đủ sâu nặng, chưa đến mức khách cốt ghi tâm. Nếu thật sự là khách cốt ghi tâm, nhất định nguyện dùng tính mạng để trả ơn chứ không buông tay với người yêu của mình. Vị tiên sinh kia nói, muốn nàng chân chính cảm thụ ái tình. Nàng có phải nên tìm một cách thích hợp với bọn họ, thẳng thắn đàm luận luyến ái một lần?
Nàng suy nghĩ đã muốn xuất thần, đột nghe một loạt tiếng thét chói tai. Nàng lập tức hoàn hồn, mười mấy hách y nhân đột nhiên xông ra, vây quanh đôi phu thê vừa nói chuyện ban nãy. Hai người lập tức đánh trả, còn người xung quanh đã thét chói tai mà chạy tứ tán. Mọi người xô đẩy lẫn nhau, tình thế thập phần hỗn loạn. Bạch Mạn Điệp không sợ, trái lại đang suy xét xem có nên ra tay trợ tương trợ hay không. Đoàn người chen nhau bỏ chạy, suýt chút xô ngã nàng. Một lát sau, đường cái lập tức vắng ngắt không một bóng người, ai nấy đều trốn cả vào trong nhà. Cũng có người thích xem náo nhiệt, hé cửa nhìn lén.
Bạch Mạn Điệp hai tay khoanh trước ngực, nhìn một lượt đôi phu thê cùng với mười mấy hách y nhân. Đôi phu thê kia võ công đều rất cao, nhất là trượng phu, tuyệt đối là cao thủ nhất đẳng. Mười mấy hách y nhân kia cũng không tồi, hai bên đánh đến không phân thắng bại.
Hách y nhân cũng nhìn ra được võ công của thê tử hơi yếu, vì vậy tất cả đều nhắm vào vị thê tử kia, dùng kiếm quấn lấy “vũ khí” của nàng. Vũ khí của nàng chính là một hồng lăng (2) quấn ở bên hông, hồng lăng kia dù sao cũng không chách lắm, trước sự công kích của mười mấy hách y nhân, hồng lăng bị tước ra từng mảnh. Đến khi hồng lăng hoàn toàn bị tước hẳn, những thanh kiếm kia hướng thẳng vào nàng, mặt nàng có thể sẽ biến thành tổ ong…
(2) Hồng lăng: tấm lụa mỏng màu hồng.
“Phượng nhi…” Hàn Phi kinh hô, phi thân tới trước mặt che chắn cho nàng, dùng thân thể bảo hộ nàng.
Ai nấy đều cho rằng Hàn Phi lần này chết chách rồi, bao gồm cả hắn, đột nhiên, kiếm của hách y nhân đều bị gã