guy cơ tan vỡ, tự xưng Đông Phương phu nhân e rằng không thích hợp.
“Ta còn là ông mai của hai người.” Hàn Phi đột nhiên nhịn không được xen vào một câu. “Cái gì?” Hai nữ nhân đồng thời quay đầu lại, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn.p>
Hàn Phi này lười biếng thuần túy, không muốn bắt “phạm nhân”, mới có thể đưa ra chủ ý ngu xuẩn này.
“Không có gì.” Hàn Phi nhanh chóng lách đầu, vẻ mặt vô tội.
“Đi, trở về.” Lương Ngọc Phượng nói xong, nhân tiện nắm tay Bạch Mạn Điệp kéo đi.
Hàn Phi nhanh chóng đuổi theo, “Ngọc Phượng, nàng khi nào mới trở về nhà?” Không phải muốn ra riêng chứ.
Lương Ngọc Phượng nghĩ cũng chưa từng nghĩ, lập tức cho hắn một đáp án vô cùng thương tâm, “Vô Ảnh tỷ tỷ là nữ nhân ta sùng bái nhất, khó khăn lắm mới gặp nhau, nhất định phải cùng nhau tâm sự thỏa thích.” Điều quan trọng nhất là “số phận” của nàng đang nằm trong tay vị Vô Ảnh tỷ tỷ kia, chỉ cần thiết lập quan hệ tốt với đại tẩu, đại sư huynh nhất định không dám tiếp tục khi dễ nàng.
“Sùng bái ta?” Bạch Mạn Điệp chỉ chỉ vào chóp mũi của mình, “Có lộn không a, ta là yêu nữ, cô là Chu Tước đường chủ, sao lại sùng bái ta.”
“Tỷ là một nữ tử, chư nhiên lại có thể so sánh với đám xú nam nhân kia, muội đương nhiên bội phục.” Nhất là xú nam nhân đại sư huynh cứ hay ức hiếp nàng.
Bạch Mạn Điệp khoa trương kêu lên, “Tri kỷ a.”
“Ngọc Phượng…” Lão bà thay lòng rồi sao.p>
“Ta còn rất nhiều việc phải làm, không rảnh, chàng có việc phải làm đúng không? Đi đi.”
Bạch Mạn Điệp nhìn Hàn Phi đối với Lương Ngọc Phượng thúc thủ vô sách, nhịn không được cười, “Đường đường thiên hạ đệ nhất bộ đầu, cũng có lúc thúc thủ vô sách.” Nói xong câu cuối cùng, dáng tươi cười của nàng đột nhiên có vài phần cô đơn. Mỗi người đều có tình yêu thuộc về bản thân mình, thế nhưng nàng có không?
Bạch Mạn Điệp nhớ tới lời vị tiên sinh kia, “Hà tất miễn cưỡng, đem bản thân mình dồn vào chân tường, cũng là dồn hai nam nhân yêu cô vào chân tường.”
Quyết định của nàng, là dồn cả ba người vào chân tường sao?
“Ngọc Phượng.” Bạch Mạn Điệp dừng một chút, “Nếu có một nam nhân vì muội hi sinh rất nhiều, muốn muội lấy thân báo đáp, muội có nguyện ý không?”
Lương Ngọc Phượng nghiêm mặt trả lời, “Nếu như muội thích hắn thì nguyện ý.”
“Nếu như muội đã có nam nhân cùng muội lưỡng tình tương duyệt, còn nam nhân có ân tình với muội thì bức muội lấy thân báo đáp, muội sẽ làm thế nào?”
Lương Ngọc Phượng không cần nghĩ ngợi đáp, “Nam nhân kia thật sự là quá đê tiện, nếu như là thật lòng yêu thì sẽ không miễn cưỡng. Muội cũng không phải kẻ ngốc, đương nhiên không đáp ứng rồi. Muội có thể dùng đủ mọi phương thức để báo đáp hắn, chỉ duy nhất hạnh phúc cả đời mình thì không hi sinh.”
Bạch Mạn Điệp trong lòng cười nhạo, đạo lý này cả một nữ nhân cổ đại cũng hiểu được, tại sao nàng là người thế kỷ 21 lại không nghĩ ra? Nàng thực sự là điên rồi, cư nhiên mơ hồ đem bán bản thân mình.
“Nhưng mà… nếu như nam nhân cùng muội lưỡng tình tương duyệt thích một nữ nhân khác, vậy thì không cần bàn nữa.” Lương Ngọc Phượng khẽ cười, “Nếu như hắn thích một nữ nhân khác, có phải là thiên ý hay không.” Lương Ngọc Phượng quay đầu nhìn nàng, “Vô Ảnh tỷ tỷ, tại sao lại hỏi chuyện này.”
Bạch Mạn Điệp đang đờ ra bị nàng hỏi một câu, lập tức hoàn hồn, nàng nhanh chóng cười cười, “Không có gì. Sau này đừng gọi ta Vô Ảnh tỷ tỷ, ta họ Bạch.”
Nàng nói đích thực rất có đạo lý, có thể, nàng hẳn nên thay đổi kế hoạch của mình.
“Vậy gọi Bạch tỷ tỷ là được.” Lương Ngọc Phượng vô cùng hưng phấn, Vô Ảnh La Sát thần bí như vậy, lại tiết lộ họ của mình, có phải ý nói nàng là người trong nhà không?
“Bạch tỷ tỷ.” Lương Ngọc Phượng dịu dàng kêu một tiếng.
Một tiểu cô nương đơn thuần khả ái như vậy cư nhiên lại là Thiên Cơ các Chu Tước đường chủ, thật sự rất khó tin.
Điều càng khó tin hơn là nha đầu này cư nhiên dám hạ độc sư phụ, trộm võ công bí tịch.
Do dự nửa ngày, Bạch Mạn Điệp rốt cuộc nhịn không được hỏi, “Ngọc Phượng, cho phép ta hỏi muội tại sao lại lén trộm võ công bí tịch của sư phụ chứ?”
“Ách…” Lương Ngọc Phượng khó xử cúi đầu, “Bởi vì… bởi vì muội thua Thanh Long, lại biết sư phụ có một loại võ công bí tịch thất truyền, cho nên…. Nhất thời…” Vô Ảnh La Sát tuy rằng ngoan độc, cũng là nữ tử biết nói đạo nghĩa, nàng có phải đáng khinh lắm không?
“Nha đầu, sư phụ không cho luyện, tự có nguyên nhân.” Cùng Vô Danh ở chung mấy ngày, nàng rất hiểu, Vô Danh tuyệt đối không giữ riêng võ công tuyệt học.
“Đúng vậy, bản võ công bí tịch kia gọi là《Đoạn tình》, ai đã luyện qua 《Đoạn tình》, cả đời không thể động tình, bằng không sẽ thổ huyết mà chết.” Lúc đó nàng không biết, nếu như nàng biết, đánh chết nàng cũng không dám trộm.
“Đúng vậy, kỳ thực sư phụ rất tốt với muội. Người mặc dù nghiêm phạt muội làm nha hoàn, nhưng lại uội theo bên cạnh đại ca, hẳn là muốn đại ca bảo hộ muội, nhân tiện học hỏi thêm nhiều thứ, biết thế nào là giang hồ hiểm ác.”
“Vâng.” Lương Ngọc Phượng càng thêm xấu hổ, cả Bạch tỷ tỷ cũng hiểu được nỗi khổ tâm của sư phụ, còn nàng lại không hiểu, lúc ban đầu, nàng thật sự rất oán giận. Cho đế