Teya Salat
Tàn bạo khốc nương tử

Tàn bạo khốc nương tử

Tác giả: Thượng quan sở sở

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326531

Bình chọn: 9.5.00/10/653 lượt.

ỗ tai nàng.

“Vậy đã tính là gì.” Bạch Mạn Điệp còn đang buồn bực, nàng lúc nào học qua y thuật? Lúc nào có thể bắt mạch? Nàng thậm chí còn dùng nội lực chữa thương giùm Tống Phù Dung, chẳng lẽ nàng đang nằm mơ?

Nàng đoán là Bạch Mạn Điệp trước đây biết y thuật, dù sao Thủy Tịch Linh đã lợi hại như vậy, nàng hẳn cũng học qua một chút.

Thấy Tống Phù Dung bị thương, nàng cả nghĩ cũng không cần nghĩ, chỉ nghĩ là muốn cứu người liền theo bản năng mà cứu. Nếu không có Phương phu nhân nhắc nhở, nàng đến bây giờ cũng không có phản ứng nhiều. Ngẫm lại toàn bộ quá trình cứu chữa, hành động lưu loát mạch lạc, ai không biết còn tưởng nàng là cái gì thần y. Kỳ thực nàng cái gì cũng không biết, hiện tại bảo nàng bắt mạch, ngay cả cảm mạo thông thường nàng cũng bắt không ra.

“Tống cô nương, Thanh Sương ra tay quá nặng, xin cô nương thứ lỗi.” Trên khuôn mặt giống như người chết của Đỗ Thanh Sương cuối cùng cũng xuất hiện vẻ tươi cười.

“Đỗ cô nương không cần tự trách, là Phù Dung tài không bằng người.”

“Tống cô nương quá khen, Thanh Sương may mắn thôi mà.”

“Thanh Sương từ nhỏ đã là võ học kỳ tài, quả nhiên không phụ kỳ vọng của ta.” Phương phu nhân đách ý nhìn Bạch Mạn Điệp. Thật không biết Đỗ gia này là cái dạng nhà già, lại dạy dỗ ra nữ nhân không có giáo dưỡng như vậy.

“Cáo từ.” Bạch Mạn Điệp hướng chấp tay về hướng Tống Phù Dung, sau đó xoay người bước đi.

“Bạch cô nương, dừng bước.” Phương phu nhân đứng ra gọi nàng lại.

Bạch Mạn Điệp dừng bước nhưng cũng không quay đầu lại.

“Bạch cô nương, ngươi thân là vị hôn thê của Chấn Hiên, chẳng lẽ không tham gia luận võ à? Muốn chắp tay nhường hắn lại sao.” Trước mặt bàn dân thiên hạ, không có một chút phong phạm của đương gia chủ mẫu.

Nàng là vị hôn thê của Lãnh Tâm Công Tử, những lời này đã gây ra một trận đại loạn.

“Ả là vị hôn thê của Lãnh Tâm Công Tử? Ả xứng sao? Xấu xí.” Đố kị đã là thiên tính của nữ nhân.

“Hắn có vị hôn thê rồi? Vậy còn luận võ chiêu thân làm gì chứ?”

“Tám phần mười là ả kia sử dụng quỷ kế với Lãnh Tâm Công Tử.”

Nghe đủ mọi lời nhục mạ, Phương phu nhân đách ý vô cùng, “Bạch cô nương, để cho danh ngôn chính thuận, ngươi đấu một trận với Thanh Sương đi?”

Khuôn mặt Phương Kình lúc này đã đen như đáy nồi, vừa rồi Bạch Ngâm dùng nội lực chữa thương cho Tống Phù Dung, hắn thấy rất rõ ràng. Nội lực nàng thâm hậu, sợ rằng cả hắn so ra vẫn còn kém nàng. Nếu nàng có ý định, Thanh Sương không tới mấy chiêu sẽ bại trong tay nàng, những nữ nhân kia thật sự vô tri quá a.

Lưu Ly hừ lạnh một tiếng, “Hừ, Đỗ Thanh Sương không quá ba chiêu sẽ bại trong tay tiểu thư nhà ta.” Lưu Ly dù sao cũng là một thuộc hạ trung thành, làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho kẻ dám vũ nhục tiểu thư trước mặt nàng chứ.

Một câu nói cũng đủ khiến người ta bất mãn, khẩu xuất cuồng ngôn, Đỗ Thanh Sương đã là cao thủ hàng đầu, nha hoàn này lại nói tiểu thư nhà nàng không cần xuất quá ba chiêu, ba hoa cũng đâu cần quá đáng như vậy.

“Nếu đã là vậy, Thanh Sương nguyện ý lãnh giáo.” Đỗ Thanh Sương bắt đầu liếc mắt nhìn Bạch Mạn Điệp, làm sao có thể cho phép nha hoàn kia ăn nói hàm hồ.

Bạch Mạn Điệp cũng không có phản ứng gì nhiều, hai tay chấp sau lưng, thẳng hướng bỏ đi, “Thứ lỗi, ta không có ý làm Phương thiếu phu nhân.”

“Ta thấy ngươi không dám.” Phương phu nhân khinh miệt bồi thêm một câu.

“Bà nói cái gì a? Tiểu thư nhà ta sao lại không dám.” Lưu Ly hai tay chống nạnh, hung hăng trừng mắt nhìn Phương phu nhân.

“Lưu Ly, đừng nhiều lời vô ích, đi.” Bạch Mạn Điệp không nhịn được quay đầu lại, kéo tay nàng.

“Tiểu thư…” Lưu Ly bất mãn hô to. Ở chung với tiểu thư lâu như vậy, đây là lần đầu tiên thấy tiểu thư chịu loại ủy khuất này.

“Bớt nói nhảm đi.”

“Không dám sao?” Phương phu nhân càng thêm khinh miệt. Mọi người bắt đầu lùi lại một bên, chuẩn bị xem kịch.

Trong lòng Lưu Ly có một loại xung động muốn giết chết Phương phu nhân, nổi giận đùng đùng nói, “Tiểu thư, nô tỳ có nên dùng bồ câu đưa tin nói cho nhị tiểu thư và tam tiểu thư biết chuyện này không.” Không ai có thể sau khi hiếp đáp tiểu thư nhà nàng còn bình an vô sự.

“Đừng làm loạn.” Nể mặt Phương Chấn Hiên, tính mạng người của Phương gia nàng có thể tạm thời không lấy.

“Bạch cô nương không lẽ chê Thanh Sương võ công thấp kém.” Đỗ Thanh Sương trong mắt chứa đựng vẻ khinh thường nồng đậm, cằm giương rất cao. “Chính là vậy.” Lưu Ly thay nàng trả lời. Tiểu thư nhà nàng bài danh trong thập đại cao thủ, cái loại tiểu nhân vật thế này làm sao so được với tiểu thư.

Bạch Mạn Điệp mỉm cười, “Nói khinh thường thì ta không dám, chẳng qua là cùng Đỗ gia các ngươi giao thủ chỉ tổn hại nhân cách của ta.” Nàng chịu đủ rồi, Phương phu nhân kia khinh người quá đáng.

Cư nhiên dám vũ nhục Đỗ Thanh Sương, Phương phu nhân mắt hạnh cố gắng nén giận, vươn tay tát Bạch Mạn Điệp một cái, miệt thị nàng, “Tiện nhân, cũng vì ngươi mà Chấn Hiên hận ta cùng Thanh Sương đến tận xương tủy, hôm nay ngươi còn dám công khai nhục mạ.”

Đau đớn trên mặt khiến Bạch Mạn Điệp biến sách, trong mắt như kết một tầng băng. Tiện nhân kia dám đánh nàng, nhục nhã