đường cong cong quẹo quẹo này.
Xe dừng trước cửa một câu lạc bộ, lập tức có người chạy đến nhận lấy chìa khóa lái xe vào bãi đậu xe, cánh tay anh rất tự nhiên quàng lên vai cô: “Đi, chúng ta vào.”
Bên trong ánh đèn mờ tối, trong không khí mang theo một mùi hương ngọt ngào, vén rèm lên đi vào, Bánh rụt rè đi theo sau lão Thánh, anh đỡ vai cô xuyên qua đại sảnh, đi thẳng vào phòng bao riêng. Bên trong có năm sáu người đang ông đang chè chén, nhìn thấy anh đến lập tức có người chạy lại ôm vai anh: “Lại tới muộn, hôm nay phải phạt anh ba ly lớn mới được!”
Anh cũng cười ha ha, ôm đáp lễ: “Tình nguyện chịu phạt, tình nguyện chịu phạt.”
Có người đứng dậy bảo người bán hàng mang thêm một bộ chén đũa, lúc này lão Thánh mới nhớ tới Bánh bao phía sau, vội vàng kéo cô ra: “Lão Ngũ, thêm hai bộ.”
Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt nhìn tinh tinh trong sở thú đánh giá Bánh bao, Bánh bao hơi xấu hổ, cũng may anh kéo cô qua: “Giới thiệu một chút, em gái của tôi Tiểu Mộc. Tiểu Mộc, chào mọi người đi, đây là anh Chu, anh Lý, anh Vương, anh Đỗ, đây là anh Ngũ ở Vỏ sò xám.”
Bánh bao luống cuống kêu tên từng người, những người chung quanh đều rất nhiệt tình chào hỏi cô, cũng không có gì bất thường, nhưng cô vẫn muốn trở về trường học, liền hối hận vì sao lúc nãy lại đi với anh. Lão Thánh dĩ nhiên cũng nhận thấy được sự lúng túng của cô, anh kéo ghế ra hiệu cho cô: “Ngồi xuống.”
“Tiểu Sở, tại sao đến giờ chưa từng nghe nói cậu có một cô em gái vậy. Còn đi học sao?”
“Cục trưởng Chu, ngài là quý nhân bận bịu, làm sao có thể kinh động đến ngài, để ngài biết tiểu nhân còn một cô em gái chứ!” Anh cười, cục trưởng Chu cũng cười mắng: “Thằng này, nói chuyện còn vòng vo!”
Người phục vụ bắt đầu mang đồ ăn lên, anh rót rượu cạn ly với những người đang ngồi, lại kêu hồng trà cho Bánh bao: “Nói đến em gái tôi, nó còn đang mài đũng quần ở đại học A, còn nửa năm nữa mới lên năm hai. Về sau tôi không có ở đây, còn phải nhờ mọi người chiếu cố cho nó.”
“Đương nhiên đương nhiên, em gái của cậu cũng là em gái của bọn tôi thôi.” Mấy người đàn ông đều nhận lời, bọn họ bắt đầu uống rượu, thỉnh thoảng anh lại gắp thức ăn cho Bánh bao, Bánh bao cũng chỉ vùi đầu ăn cơm, cô vẫn không được thoải mái, khi mấy người đàn ông thân thiết cụng ly, cô lấy hồng trà thay rượu, cũng mỉm cười đáp trả, nhưng vẫn luôn cảm thấy mất tự nhiên, tay chân luống cuống.
Đàn ông trên bàn rượu đều là người ba hoa, bọn họ cũng vậy. Thánh Kỵ Sĩ bàn bạc từ quỹ cổ phiếu cho tới AK47, từ án giết người man rợ mấy ngày trước cho tới chuyện động đất, giống như bất cứ đề tài gì anh đều có thể lôi ra một đoạn, mấy người đàn ông thảo luận say mê, Bánh bao lại không xen được nửa câu, chỉ có thể coi mình như người vô hình, không ngừng ăn, uống, ăn… = =
Bữa cơm này ăn đến lúc gần rạng sáng, người phục vụ thu dọn bát đũa, mang chút đồ ăn vặt hoa quả linh tinh lên, đám đàn ông vẫn uống rượu như cũ. Vừa uống vừa khoác lác, Bánh bao cảm thấy đầu mình thiếu chút nữa cụng xuống bàn, rốt cuộc Thánh Kỵ Sĩ cũng đứng lên: “Các vị, ngày mai tôi còn quay về thành phố L không tiếp tục chung vui được nữa, lão Ngũ vẫn ở đây, đêm nay mọi người cứ tận hứng.”
Mấy người còn lại trách móc anh không nể mặt bạn bè, nhưng cuối cùng vẫn thả đi, anh chàng gọi là lão Ngũ kia đưa bọn họ ra, Thánh Kỵ Sĩ kéo anh ta ra một góc dặn dò: “Bọn họ muốn chơi cái gì thì chơi cái đó, ” anh lấy từ trong người ra mấy cái phong bì thật dày đưa cho cậu ta: “Giao cho cậu đấy.”
Lão Ngũ kia nhận lấy phong bì nhét vào người: “Yên tâm, hôm nay không ngủ có ổn không?”
“Anh mày không sao.” Anh chụp vai cậu ta: “Vào đi thôi.”
Hai người đi ra, Bánh bao rất khó hiểu: “Sư phụ, bọn họ là ai? Vì sao lại muốn dẫn Tiểu Mộc đến?”
Anh đốt điếu thuốc hút: “Anh chàng họ Chu kia, là cục trưởng cục công an thành phố A, tuy rằng chức lớn, nhưng nhân phẩm cũng không tệ. Không phải nhóc đang đi học ở đây sao, về sau nếu tốt nghiệp nhờ anh ấy nói một tiếng, tùy tiện phân nhóc vào cục nào đó làm văn thư, nhân viên tư liệu linh tinh, nhóc làm ngoài biên chế khoảng năm rưỡi , anh ta lại nói một câu là nhóc có thể chính thức vào biên chế. Đừng xem thường những công việc đó, tuy rằng tiền lương hơi thấp, nhưng phúc lợi rất được, nếu nhóc có thể xin vào, cũng coi như tìm được một công việc ổn định cả đời. Về sau có tìm bạn trai cũng không cần quá giàu có, chỉ cần ổn định là được rồi.”
Bánh bao rất kinh ngạc, anh chỉ thản nhiên nói mấy câu đã sếp đặt ổn thỏa cả đời của cô, mà mấy vấn đề này Bánh bao chưa bao giờ căn nhắc đến, cô chỉ biết ngủ, đi học, ăn cơm, ngủ: “Nhưng Tiểu Mộc mới học năm nhất mà sư phụ.”
Anh xua xua khói: “Nửa năm sau nhóc đã lên năm hai, năm ba liền đi ra ngoài thực tập , nhóc còn thấy sớm sao!”
“Nhưng nhân viên biên chế của chính phủ không phải được tuyển chọn qua kỳ thi nhân viên công vụ sao?” Cô đưa tay kéo tay áo của anh, anh cũng để mặc cô kéo: “Thi? Đồ ngốc, ai thi chứ? Cho dù nhóc có thi, cuối cùng đến đơn vị phỏng vấn chẳng phải cũng do bọn họ quyết định sao.”
Bánh bao rất hoang mang: “Nhưng làm vậy là không đúng nh