ơi không thể kìm chế được: “…Van xin ngài, trả Thanh Huyền lại cho ta…”
Bình Sinh đã đau đến mức mặt mày trắng xanh.
Hắn không biết vì sao mình lại đau, khoảnh khắc đó, theo bản năng hắn cố nén đau bước từng bước về phía nàng.
Cuối cùng, hắn vươn tay chạm vào nàng!
Cảm giác giống như thiên lôi đánh xuống khi lịch kiếp phi thăng, từ nơi hắn chạm vào tất cả mọi thứ trong thân thể đều bị nàng hút sạch. Nhìn nàng gần ngay trước mắt, nước mắt tuôn rơi, sự đau đớn của hắn càng kịch liệt, kỳ lạ là trái tim của hắn lại bình tĩnh lại giữa muôn vàn sấm động bên trong.
Thiên Sắc vươn tay chạm vào mặt Bình Sinh, vuốt ve từng ly từng tý, đầu ngón tay chạm lên đôi mày rậm cương nghị, như vẽ một đường cong đầy xót xa tận đáy lòng nàng. Hàng mi mềm run run lướt qua ngón tay nàng, khơi dậy vô số ký ức của nàng, những lời âu yếm nhỏ nhẹ, lời hứa miên man, mỗi câu mỗi từ đều khuấy đảo tâm trí nàng. Lúc này, nước mắt càng rơi nhiều hơn.
Cơn đau kéo đến không ngừng như thủy triều, lồng ngực như nứt ra tạo thành một vết thương vô hình, máu chảy xuôi theo vết thương vỡ toang kia, không có dấu vết nhưng ngày càng mạnh mẽ, khiến người ta càng đau đớn điên cuồng.
Không biết phải làm sao để chống lại cơn đau này, cũng không biết phải làm sao để nàng không khóc nữa.
Như là xuất phát từ bản năng, trong máu tựa như có thứ gì đó gào thét mạnh mẽ, bật tung lên, cuối cùng kéo ra khắp toàn thân, thậm chí đến cả đầu ngón tay.
Hắn cúi người về phía trước, hôn nàng.
******
Không nhớ rõ bắt đầu như thế nào.
Ôm ấp thân hình gầy gò của nàng, Bình Sinh chỉ nhớ giống như đang ôm một tảng băng, hồn phách như bị hút sạch, lồng ngực càng quặn thắt đau đớn, không thể khống chế được sự lo lắng nảy sinh từ đáy lòng.
Làm thế nào mới khống chế được cơn đau này.
Phải làm sao mới có thể khiến nàng đừng khóc nữa?!
Hắn hoàn toàn không suy nghĩ được, cũng không thể chịu đựng được, cổ họng như có lửa thiêu bỏng rát, buồn phiền thở gấp, cúi người hôn nàng. Nụ hôn mãnh liệt như chiếm đoạt, tay hắn ôm chặt lấy nàng, giống mãnh thú cắn nuốt con mồi, khát khao hôn nàng, nuốt luôn cả hơi thở của nàng!
Hắn không biết vì sao mình lại như vậy, chỉ biết là không thể khống chế bản thân!
Dưới chân giẫm phải một hạt châu nhỏ, lòng bàn chân hơi khó chịu, nhưng toàn thân hắn chỉ cảm thấy đau đớn, nhẹ nhàng ôm lấy thân hình nhẹ bẫng của nàng đặt lên bàn, môi quấn chặt lấy môi nàng. Hắn khiến nụ hôn này kéo dài miên man sâu nặng, mãnh liệt bất chấp tất cả, hôn đến khi cả người nàng không còn sức lực. Chiếc bàn cao vừa đến giữa hai chân hắn, thân hình nam tính rắn chắc, chen vào giữa hai chân nàng khiến nàng không thể khép lại.
Thân hình Thiên Sắc run rẩy, đầu óc mơ màng, tay chân không còn chút sức lực. Nàng chỉ có thể cảm giác được những nơi môi hắn chạm đến đều nóng bỏng, da thịt cùng hơi thở nóng rực bao quanh nàng, tất cả mọi thứ của hắn, toàn bộ hơi nóng như ngọn lửa thiêu đốt đầu óc nàng choáng váng, không thể suy nghĩ được gì nữa.
Môi của hắn chậm rãi di chuyển, từ môi đến bên gáy, khẽ cắn da thịt mềm mại trên gáy nàng, đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua, khiến nàng run rẩy. Giờ khắc này, nàng cảm nhận được hơi nóng mãnh liệt, ngón tay nóng bỏng kia nhanh chóng ôm chặt thặt lưng nàng, giống như muốn hòa tan nàng vào lòng hắn.
Dường như nhận ra làm chuyện đó trên bàn không ổn, ngay sau đó, hắn như khống chế được cơn đau, ôm nàng lên, hai chân bước đi rất tự nhiên, quen thuộc tìm được tẩm phòng.
Hắn khẳng định mình chưa bao giờ đến nơi này, nhưng vì sao hắn như có trí nhớ vô hình, bước đi không hề vướng chân.
Không thể suy nghĩ nhiều, khi bước đến giường, cơn đau như bị kích thích nặng nề hơn, hắn rất quen thuộc cởi quần áo của hai người ra, cúi người xuống là một trận mưa hôn sâu tận đáy hồn.
Tất cả như nước chảy thành sông, như đã có từ trước. Thân thể hắn vẫn cực kỳ đau đớn trong nước mắt của nàng, cơn đau đó hóa thành một cơn lũ không gì cản nổi, quét sạch hoàn toàn lý trí trong chớp mắt. Bình Sinh chỉ cảm thấy người căng như dây đàn, nước mắt nàng càng rơi nhiều, dây đàn càng căng đến cực hạn. Dục vọng trong sâu thẳm cơ thể không ngừng tra tấn hắn, hai tay hắn siết chặt lại, ngày càng gấp gáp, giống như có sức mạnh đánh sâu vào linh hồn, bị một bức tường vô hình cản lại, dục vọng không thể phát tiết rền rĩ khắp cơ thể chạm vào từng sợi dây thần kinh, đau đến mức hắn phải run rẩy.
Cuối cùng, không thể chịu đựng được sự đau đớn này, hắn nhấn mạnh thắt lưng mạnh mẽ xâm nhập vào, tay quấn lấy tay nàng, lúc này mới phát hiện lòng bàn tay nàng nắm chặt một hạt châu. Đầu óc hắn trống rỗng, lúc này cũng không để ý hạt châu này, chỉ siết chặt tay nàng cùng hạt châu, động tác ban đầu nhẹ nhàng từ từ dần nhanh hơn, cuối cùng rút ra hoàn toàn rồi lại nhấn vào chỗ sâu nhất, mạnh mẽ chấn động lòng người!
“Đừng khóc nữa… Nàng muốn gì…” Hắn nói năng lộn xộn, không rõ bản thân đang nói gì, chỉ là xuất phát từ bản năng, khàn giọng gọi nàng. Ôm nàng ngồi dậy, siết chặt thắt lưng mảnh khảnh của nàng, mạnh mẽ lên xuống: “…Ta trả lại cho nàng… cái gì ta cũng trả cho nàng…”
