XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3217565

Bình chọn: 8.00/10/1756 lượt.

sẽ bàn bạc với phu quân” bèn đẩy hắn ra xa tận chân trời, nếu nói lòng không nguội lạnh là giả dối, nhưng không ai ngờ được, thằng nhóc con Thanh Huyền lại dùng cả sinh mệnh bảo vệ nàng. Lòng thầm than thở, nhưng y cũng chẳng biết phải làm sao. Sau đó, biết Hạo Thiên phạt nàng vào Hóa Yêu trì, suýt chút nữa y đã không thể kiềm chế được, nhưng lại không ngờ nàng vào Hóa Yêu trì mà không tổn thương một sợi tóc. Sau đó y biết tin nàng bị nhốt vào Tỏa Yêu tháp, biết nàng bị đưa về Tử Vi viên, y vẫn cố khống chế cảm xúc của mình, chỉ tự nhủ thầm nàng còn sống là đủ lắm rồi, y cũng không dám mong cầu quá nhiều.

Nhưng hôm nay, đã kiếm được cơ hội cho nàng thoát đi, như vậy y sẽ không còn phải sống cô độc lặng lẽ nữa. Dù sao, bất kỳ ai cũng biết, sự thỏa hiệp và chấp nhận số phận của nàng cuối cùng chỉ có thể đổi lấy cái chết.

“Không thể quay đầu cũng được, dù sao đó cũng là con đường muội phải đi.” Thiên Sắc nhắm chặt mắt, cơn đau và lửa bỏng trào dâng trong lồng ngực, thiêu đốt gặm nhấm, ngọn lửa vô biên vô hạn trong ngực lượn lờ trong từng suy nghĩ, cuối cùng hóa thành những lời hờ hững như đã sớm biết mình sẽ chết: “Tới tới lui lui, cũng chẳng thể trốn tránh được.”

“Ta vốn tưởng rằng…” Trái tim như bị một tảng đá đè lên, chèn ép từng chút một khiến y không thể hô hấp, từng hơi thở đều phải chịu cơn đau vô hình, trầm mặc thật lâu, Bạch Liêm hơi chần chờ, mí mắt khẽ run, chôn sâu trong đáy mắt là sự mỉa mai vô hình: “Muội cũng biết, Cứ Phong chuyển thế mười kiếp phải chết yểu, sinh mệnh mỗi kiếp đều rất ngắn ngủi nhưng Dụ Lan chưa từng từ bỏ, mà bây giờ muội… Thiên Sắc, muội…”

Bạch Liêm không biết phải trách mắng nàng thế nào. Có lẽ đây vốn là con đường nàng tự chọn lấy, ai có thể bình luận gì đây?

Trước đó không lâu, vì có duyên gặp gỡ, Bạch Liêm từng gặp Dụ Lan, ngoại trừ thương xót cho tình trạng thảm hại của Dụ Lan thì còn khiến y nhớ tới người y vẫn hằng nhung nhớ trong lòng, y không muốn nàng phải rơi vào bước đường như thế.

Lúc trước, y cảm thấy số mệnh của những nữ tử quật cường và tuyệt vọng luôn lận đận hơn những người khác, tỷ tỷ Hàm Nhụy của y và Dụ Lan đều thế, cho nên tận đáy lòng Bạch Liêm không mong Thiên Sắc cũng như vậy.

Lâu lắm rồi mới nghe lại cái tên đó, suy nghĩ của Thiên Sắc bị kéo về những tháng năm xưa cũ. Những ngày này, nàng vẫn luôn ở cạnh người nàng nhung nhớ, nàng cũng từng chứng kiến cuộc tao ngộ của Dụ Lan và Cứ Phong, vui sướng có thừa mà hoảng loạn cũng không ít, nhưng bây giờ nàng cũng không biết phải nhìn nhận mọi chuyện thế nào cho phải.

“Dụ Lan là Dụ Lan, muội là muội.” Lắc đầu, nàng đáp lời, dường như có một lớp sương tuyết đọng lại trên môi, trên mắt khó mà hòa tan, giờ phút này lòng rất quạnh quẽ. Tay cầm Tù hồn châu, nàng cười rất nhẹ, rất nhạt, rất đau thương: “Tiểu sư huynh, cảm ơn huynh cho mẹ con muội một cơ hội gặp gỡ, nay muội đã không còn mong cầu gì hơn…”

“Muội tuyệt vọng đến thế…” Trong thời gian ngắn, Bạch Liêm không biết mình nên nói gì. Vốn là y đã quyết tâm, nếu nàng ngang bướng không chịu đi, thì dù phải đánh ngất rồi khiêng nàng đi y cũng sẽ làm. Nhưng bây giờ, Bạch Liêm không biết mình có thể hành động theo kết hoạch mà vi phạm ý nguyện của nàng không.

Trong tích tắc, y nghĩ đến lời Bán Hạ từng nói…

Ngươi cho rằng, nàng sẽ vui mừng vì chuyện này sao?

Đúng vậy, Thiên Sắc chính là Thiên Sắc, y vĩnh viễn không biết phải làm thế nào để nàng vui vẻ…

Lúc trước nàng dứt tình với Phong Cẩm, đau thương vô hạn, y chỉ hận mình không thể giết kẻ phụ lòng nàng, đòi lại công bằng cho nàng. Nhưng mà nay, y chỉ hận mình không phải là thằng nhóc như miếng cao da chó kia, y biết rõ nàng đang khóc thầm mà vẫn không có cách dỗ dành nàng cười.

Bạch Liêm ơi Bạch Liêm, sao ngươi dốc tình đến mức này mà vẫn bại hoàn bại?

Từ trước tới nay, y vẫn thường tự giễu nàng hết hy vọng, chẳng phải y cũng giống nàng sao?

Rốt cuộc cũng là người mình hiểu rõ, những điều Bạch Liêm suy tư sao Thiên Sắc không biết. “Tiểu sư huynh, cảm ơn huynh đã ưu ái Thiên Sắc nhiều năm nay, Thiên Sắc vô cùng cảm kích, nhưng mà…” giãy khỏi tay y, nàng xoay người đưa lưng về phía y, đôi mày thoắt hiện vẻ vắng lặng, lời nàng nói vẫn đều đều không cảm xúc nhưng đến tận cùng càng nặng trĩu ưu thương: “Huynh và muội là hai kẻ khác đường, thế thì đừng tiếp tục dây dưa đau khổ nữa.”

Tuy nói những lời này là muốn thuyết phục Bạch Liêm, nhưng nói cách khác lời này cũng là dành cho Bình Sinh. Đúng vậy, rốt cuộc là hai người không cùng một thế giới, dù quyến luyến không buông thế nào đi nữa thì hắn đã không còn nhớ nàng…

Điều nàng có thể làm là mãi không quên hắn.

Đến chết cũng không quên.

Bạch Liêm không trả lời ngay mà nghiêm mặt lại, dừng một lát, y nở nụ cười chua chát: “Ý của muội là chúng ta tự đa tình, xen vào chuyện của người khác?”

“Chúng ta?” Thiên Sắc ngừng một lát, sau đó mới phản ứng kịp: “Chẳng lẽ các sư huynh sư đệ khác cũng bị kéo vào chuyện này?”

“Bằng không, muội nghĩ một mình ta có thể làm cái chuyện một tay che trời này được sao?” Nét mặt nghiêm nghị, con ngươi tối đen vì tức giậ