Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3217344

Bình chọn: 7.5.00/10/1734 lượt.

Sắc, con trở lại rồi.” Ông thở dài, không biết nên vui mừng hay đau buồn, chỉ có thể nhẹ nhàng hỏi thăm: “Mấy ngày nay ở bên cạnh Bình Sinh có ổn không?”

Thật ra, trong lòng ông biết rõ, dù Thiên Sắc đang ở bên cạnh Bình Sinh nhưng sao có thể ổn được?

Gần trong gang tấc mà biển trời cách mặt, như ngăn cách mấy đời, đứa trẻ này lại vô cùng nặng tình, vì mệnh số cô loan trọn đời, không có được kết quả tốt, bây giờ —

“Sư phụ, Thiên Sắc bất hiếu…” Không biết bản thân nên nói gì, Thiên Sắc chỉ có thể chậm rãi quỳ xuống. Bây giờ chân tay nàng không hề có xiềng xích, đáng ra phải vô cùng thoải mái, nhưng hoàn toàn ngược lại, giờ phút này trong lòng nàng mờ mịt, như bị xẻ ra một lỗ hỗng thật lớn, không gì có thể lấp đầy.

Thấy vẻ mặt nàng như vậy, Trường Sinh đại đế thở dài: “Thôi, thôi, đây là kiếp của con, cũng là kiếp của Bình Sinh. Con cũng biết Bình Sinh mang trọng trách của Phụ thần, bây giờ tuyệt đối không thể biến lại thành Thanh Huyền, sở dĩ Hạo Thiên đưa con đến Tử Vi viên là để con hết hy vọng.” Dừng một lát, ông cũng không đành lòng, xoay sang chỗ khác, lúc này mới có thể khiến bản thân quyết tâm nói ra tình hình thực tế: “Tim của hắn đang ở trên người con, trong thời gian ngắn sẽ bình an vô sự, nhưng cứ kéo dài như vậy, hắn sẽ hao hết tinh lực, không thể chèo chống được nhật nguyệt thăng trầm, đến lúc đó nhất định sẽ đại loạn.”

Hết hy vọng sao?

Thật ra, tim của nàng đã không còn, thứ đang đập trong lồng ngực là tim của Thanh Huyền.

Thiên Sắc cúi đầu, buồn bã rũ mắt, sắc mặt phức tạp cười xót xa, ánh mắt luôn kiên định bây giờ như hoa thu héo tàn rơi rụng: “Sư phụ, con sẽ trả trái tim lại cho chàng.”

Tuy đã đoán trước Thiên Sắc sẽ đáp lại như vậy, nhưng vừa nghe những lời bình thản và tĩnh lặng đó, Trường Sinh đại đế vẫn cảm thấy như có một chén rượu độc nổ tung trong lồng ngực, dội thẳng vào lục phủ ngũ tạng.

“Thiên Sắc, con hận sư phụ không?” Dường như ông không thể đón nhận nỗi đau này, đành nhắm mắt lại, từng lời từng chữ kia giống như một cây đinh, đóng thật sâu vào lòng ông: “Sư phụ đã biết trước tất cả lại không nói cho con. Sư phụ vốn tưởng rằng có thể giữ được con —”

“Thiên Sắc tạ ơn dưỡng dục của sư phụ.” Thiên Sắc dập mạnh đầu trên mặt đất, giọng nói bi thương kia mang theo sự cầu xin cuối cùng: “Chỉ là, Thiên Sắc còn một yêu cầu quá đáng cuối cùng, hy vọng sư phụ thành toàn.”

“Con muốn gặp con của con, đúng không?” Biết nàng đã chết tâm với Bình Sinh, vướng mắc cuối cùng tất nhiên là con của nàng với Bình Sinh, bây giờ nếu đã quyết định phải hy sinh nàng, sao có thể cho nàng cơ hội như vậy? Trường Sinh đại đế cảm thấy rất khó nói, nhưng vẫn phải lựa lời khuyên bảo: “Điều này chỉ sợ không được… Đứa bé đó là con của thần, bây giờ tuy chưa thành hình người, thân thể vẫn còn ở Liên trì trên Càn Nguyên sơn, được hai vị Khước Thị Lai đến từ Huyền Đô Ngọc Kinh tiên phủ đích thân trông coi. Đợi đến khi nó thành hình người, phải đưa đến chỗ Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn…”

Đây có phải nói rằng nàng không có cơ hội gặp mặt con của mình dù chỉ một lần hay không?

Đó là con của nàng và Thanh Huyền…

Không biết sau này, nó có giống khuôn mặt Thanh Huyền hay không, có sôi nổi bướng bỉnh gây rối như Thanh Huyền… Đợi đến khi con nàng trưởng thành, nó có khí phái, bễ nghễ thiên hạ giống Bình Sinh không…

Muốn gặp một lần, con của nàng….

Ít ra có thể chứng minh rằng nàng từng không sống cô độc trên thế gian này…

Ít ra có thể chứng minh, nàng để lại gì đó cho Thanh Huyền…

Nhưng cuối cùng, nàng chỉ có thể cúi đầu, cắn răng nuốt nước mắt, đau đớn nghẹn ngào đáp lại: “Thiên Sắc hiểu.”

******

Không nhớ rõ bản thân đã rời khỏi Ngọc Thanh đại điện như thế nào, Thiên Sắc chỉ biết mình mặt mày ngơ ngác, tâm trí mơ hồ đau đớn, toàn thân tê liệt. Trước mắt là màn hơi nước mỏng manh bao trùm, hốc mắt nóng rực và đau đớn nhưng không dám rơi lệ. Bước chân nhẹ bẫng như dẫm lên bông, mỗi đốt xương như bị thứ gì đó trói chặt, đau đớn kỳ lạ.

Nàng không biết mình nên đi đâu về đâu, chỉ đành bước vô thức, cứ đi mãi về phía trước.

Dường như có ai đó chặn đường nàng, ngẩng đầu lên nhìn, mới phát hiện nàng đã vô tình đi đến trước Ngô cư, người trước mặt đương nhiên là Phong Cẩm!

“Cẩm sư huynh…” Nàng buộc mình phải nở một nụ cười, gió lạnh thổi qua mặt, mang đến cảm giác mát lạnh, quét qua từng tấc da thịt, giống như lưỡi dao cắt qua khiến người ta đau đớn: “Đã lâu không gặp…”

Phong Cẩm nhìn bộ dạng vô hồn của nàng, gầy đến mức hai má hóp lại chỉ còn da bọc xương, trong lòng có ngàn vạn lời nhưng biết rõ bây giờ không phải thời điểm để nói chuyện. “Ngô cư của muội vẫn giống như trước.” Giọng y bình thản, cố gắng khống chế cảm xúc của mình: “Muội nghỉ ngơi cho khỏe đi, có lẽ đã lâu Bạch Liêm không gặp muội, lát nữa sẽ đến thăm…”

Nghe tên Bạch Liêm, Thiên Sắc mới tỉnh táo hơn một chút.

Tiểu sư huynh sao?

Đã lâu không gặp y. Nhưng hôm nay, nàng thân tàn tâm tàn, gặp lại có gì tốt… Tiểu sư huynh đối xử với nàng rất tốt, nàng biết, nhưng tình cảm thật sự không miễn cưỡng được…

“Làm phiền Cẩm sư huynh nói với tiểu sư


Snack's 1967