Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3217400

Bình chọn: 7.00/10/1740 lượt.

ng người. Nếu bị châm ngòi, trong thời gian ngắn, không chừng ngay cả Phược yêu trạc và Tỏa yêu liêu cũng không thể giữ được con bé.

Khi đó, hậu quả như thế nào, y hoàn toàn không dám tưởng tượng!

“Quá cuồng tính sao —” bị Hạo Thiên nắm chặt cổ tay giằng co qua lại, Bình Sinh lạnh nhạt nhìn ca ca mình, rất thong thả lặp lại lời của Hạo Thiên, vẻ mặt như bão táp che giấu dưới nét bình yên, giọng điệu bình thản ngầm chứa sự hung dữ, ngọn lửa bốc lên trong đôi mắt thâm trầm: “Huynh chắc chắn con bé sẽ cuồng tính ư?”

Là đệ đệ của mình, Hạo Thiên đương nhiên hiểu tính Bình Sinh, càng tức giận thì sắc mặt và ngữ điệu của hắn càng bình tĩnh, giấu hết cảm xúc.

“Chẳng lẽ đệ quên rồi sao?” Hạo Thiên cực kỳ tức giận, từ từ nheo mắt lại, khóe môi ẩn chứa sự phẫn nộ dồn nén lâu ngày bật thốt lên thành mấy lời ngắn ngủi, sau đó nhanh chóng tụ lại thành sóng to gió lớn, sự bình tĩnh thường ngày mất sạch, cảm xúc kích động như đê vỡ: “Nếu năm đó không phải nó đột nhiên quá cuồng tính, xông vào Tử Vi viên, thì sao có thể khiến thị thần phòng vệ Bắc Đẩu bị thương nặng, dẫn tới phạm thiên luật?”

“Năm đó là vì con bé cứu người trong lòng mình, vì nóng vội, về tình có thể tha thứ.” Bình Sinh yên lặng nhìn Hạo Thiên, ánh mắt như muốn xuyên qua đôi mắt nhìn thẳng vào trái tim Hạo Thiên, đáy mắt hờ hững như băng tuyết, gió lạnh thét gào rét thấu xương không thua gì trời đông băng giá. Sau đó, hắn nhìn Thiên Sắc đang nằm trên mặt đất, chậm rãi gằn ra từng chữ từng chữ: “Bản tính tiểu tước nhi này như thế nào, đệ rõ hơn bất cứ ai, bây giờ, đệ tin tưởng lý trí của con bé.”

Nghe những lời như thế, Thiên Sắc vốn đang im lặng chợt ngẩng đầu lên.

Không thể nghi ngờ, những lời này của Bình Sinh như sấm rền bên tai, nổ tung trong đầu. Nàng vốn đang hoảng sợ lại trở nên hỗn loạn, căng ra như dây đàn, nhưng chỉ cần gảy nhẹ một cái sẽ dễ dàng cắt đứt phựt. Sự tin tưởng kiên định của hắn đối với nàng giống như một thanh kiếm vô cùng sắc bén, chém vỡ vụn đầu óc nàng khó khăn lắm mới tỉnh táo được thành vô số mảnh nhỏ. Những mảnh vỡ này bay tán loạn khắp nơi, cắm sâu vào tim, rơi xuống như hạt bụi, dường như không có cách nào khâu lại trọn vẹn, ngay cả thân thể cũng như bị xé rách, thị giác, thính giác, xúc giác tê liệt, thậm chí hít thở cũng cảm thấy khó khăn.

Không thể không nói, những lời của hắn khiến Thiên Sắc nhớ lại quá khứ, nhớ tới Thanh Huyền không hề sợ hãi trước mặt người khác, đứa trẻ lanh lẹ thẳng thắn, từ trước đến nay luôn tin tưởng, bảo vệ nàng.

Khi đó, hắn cũng như thế, lời nói kiên định, không hề kiêng nể.

Mà người trước mắt, rốt cuộc là Bình Sinh hay Thanh Huyền, sao vẫn nói những lời như thế….

Hoặc có thể nói, Bình Sinh chính là Thanh Huyền, Thanh Huyền chính là Bình Sinh, hai người vốn không khác gì nhau?

“Đệ tin nó mà không tin ta?” Một cảm giác thất vọng khó nói nên lời ập tới, Hạo Thiên siết chặt tay Bình Sinh, trán nổi gân xanh, sắc mặt khó coi đến cùng cực, đôi đồng tử đen lạnh lẽo như đóng băng. Cố gắng giữ lại sự trấn tĩnh cuối cùng, kiềm chế sự tức giận đang dâng lên như nước: “Nó chẳng qua chỉ là một tiểu yêu tước không rõ lai lịch, còn ta, là huynh đệ ruột thịt của đệ —”

Bình Sinh rút tay ra khỏi tay Hạo Thiên, nghiêng mặt nhìn y, ánh mắt sáng như chim ưng, ẩn giấu vực sâu không đáy bên dưới: “Huynh là ca ca của đệ, nếu thật sự tin tưởng đệ thì vì sao lại giấu giếm mọi chuyện, không chịu thành thật với nhau?” Một lúc sau Bình Sinh mới lên tiếng, không cần che giấu cảm xúc, chỉ thản nhiên vạch rõ điểm trọng yếu nhưng lại cực kỳ chuẩn xác, khiến Hạo Thiên á khẩu không trả lời được. Đặc biệt là ánh sáng ẩn hiện trong bóng tối, quá mức sắc bén lạnh lẽo, giống như lưỡi dao bén ngọt khiến cho Hạo Thiên có cảm giác sắp bị xé ra.

Nếu nói thẳng mọi chuyện với đệ, chỉ sợ đệ đã sớm tự hủy hoại bản thân vì tiểu yêu tước này!

“Đệ! Đệ! —” Hạo Thiên tức giận đến phát run, nắm tay siết chặt gần như trở nên trắng bệch, đôi mắt đen tràn ngập thịnh nộ. Làm gì còn chút nào uy nghiêm của bậc chí tôn Ngọc Hoàng đại đế, quả thật giống Tu La ác quỷ ở địa ngục, muốn cắn người ngay lập tức.

Run lên một lúc, y mới từ từ dằn cơn giận xuống.

Giờ khắc này, sắp phải đối đầu với kẻ địch mạnh, lần này Trường Sinh yến cũng đang muốn thương nghị chuyện lớn của lục giới, nếu y và Bình Sinh trở mặt ngay thời điểm mấu chốt này, chỉ sợ không thiếu kẻ bụng dạ khó lượng thừa dịp lao vào, cuối cùng, y đành phải cố gắng thỏa hiệp và nhường nhịn….

“Ta tháo trói buộc trên người con bé là được chứ gì!” Không còn cách nào khác, Hạo Thiên liếc Thiên Sắc một cái. Cũng đoán được với tính cách của Thiên Sắc, nàng sẽ không ngu xuẩn nói chuyện trước đây với Bình Sinh. Bởi vậy, mới đưa tay thu lại hết pháp thuật trên người nàng, để nàng có thể nói chuyện, không đến mức phải chịu đau đớn khi chạm vào Bình Sinh.

Nhưng dường như Bình Sinh chưa hài lòng vì điều này. “Cả Phược yêu trạc và Tỏa yêu liêu trên tay chân con bé nữa.” Hắn nói rất rõ ràng, trọng điểm, cũng vô cùng sắc bén, đôi mắt chợt nheo lại, giống như ngưng tụ lại thành một cây kim châm.

Hạ