Duck hunt
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3217920

Bình chọn: 8.5.00/10/1792 lượt.

rõ biểu cảm trên khuôn mặt hắn, nàng chỉ nhận thấy cơ thể mình đang thu nhỏ lại, cuối cùng khi ý thức nàng tỉnh táo hoàn toàn thì mới phát hiện mình đã nằm trong chiếc nhẫn trên tay hắn.

Đó là chiếc nhẫn Càn Khôn Nhật Nguyệt hắn thường đeo, nghe nói nó cất giấu sức mạnh nguồn cội của vạn vật trong trời đất. Lúc trước, khi gặp lại Bình Sinh, nàng từng bị Hạo Thiên nhốt trong bình trấn hồn lưu ly có thể chứa đựng thần thủy tam quang. Còn giờ đây, chẳng lẽ hắn định mang theo nàng tới Ngọc Hư cung?

“Ngươi đừng lo lắng, dù Hạo Thiên đế tôn có ý gì đi nữa, thì hôm nay ta sẽ bắt huynh ấy cởi bỏ trói buộc trên người ngươi.” Giọng nói Bình Sinh đã khôi phục sự bình tĩnh. Nhưng không hiểu vì sao, trong đôi con ngươi sâu thẳm thoáng hiện lên chút âm u, giọng nói khàn khàn như đang vang lên bên tai nàng, tiếng nói trầm thấp tĩnh lặng, vọng vào tai nàng tựa như cảnh phồn hoa giờ đã tàn lụi, sắc xuân tươi đẹp trôi đi chỉ còn lại sự điềm tĩnh và thê lương.

Cuối cùng, chiếc nhẫn kia dừng lại trong lòng bàn tay hắn, thoáng hiện trong đôi mắt hắn là vẻ quyến luyến và thương xót sâu sắc, nét mặt hắn nghiêm túc chưa từng có, nhưng khi nhìn vào mắt nàng thì cực kỳ dịu dàng. Đôi môi mỏng khẽ than, hắn cúi đầu dặn một câu: “Trước khi đến Ngọc Hư cung, ngươi có thể ở trong nhẫn hít thở điều tức.” Sau đó, không chờ câu trả lời của nàng, hắn nắm tay lại giữ chặt cả chiếc nhẫn và nàng ở bên trong.

******

Theo lệ thường, Trường Sinh yến vốn trăm năm mới tổ chức một lần, nhưng lúc này vì một nguyên nhân đặc biệt, từ một năm trước, Nam Cực Trường Sinh đại đế đã bảo Phong Cẩm gửi thiệp mời cho các vị tiên và tôn thần. Cho nên hôm nay trên Tây Côn Luân rất náo nhiệt, các lộ thần tiên nhận được thiệp mời như thủy triều ùn ùn kéo đến.

Từ sáng sớm Ngọc Thự đã đến chờ dưới chân núi Côn Luân.

Từ khi Thiên Sắc bị nhốt vào Tỏa Yêu tháp, Tử Tô bị phạt xuống trần gian, dường như Phong Cẩm cảm thấy mệt mỏi chuyện đời nên đã giao tất cả mọi chuyện trong Thần Tiêu phái cho Ngọc Thự và Quảng Đan xử lý. Có lẽ vì có được cách xử sự lạnh nhạt bình tĩnh trước mọi chuyện giống Phong Cẩm, nên Ngọc Thự đã dần trở thành một người có tiếng nói ở Thần Tiêu phái, cũng không còn ai nhắc tới trước khi đắc đạo y là yêu.

Hôm nay, Ngọc Thự vẫn hờ hững lãnh đạm đứng ở phía trước, dường như lần này y là người phụ trách đón tiếp các tiên gia và tôn thần, thế nhưng khuôn mặt vẫn hằng bình tĩnh, lạnh đạm giờ lại thoáng hiện chút nôn nóng mà người ngoài khó phát hiện. Vân Trạch nguyên quân dẫn Chu Ngưng mặt mày hớn hở và yêu hoa thược dược vẻ mặt tò mò đến, khi Ngọc Thự nhìn thấy Chu Ngưng, khuôn mặt vẫn luôn lạnh nhạt thoáng hiện nét cười, nhưng sau khi nhận ra đằng sau Vân Trạch nguyên quân chỉ có ba người, Ngọc Thự cũng không thèm nhìn Chu Ngưng đang liếc mắt đưa tình với mình, thoáng sốt ruột hiện lên đuôi mày.

“Bình Sinh đế quân người…” Cung kính hỏi Vân Trạch nguyên quân, nét mặt Ngọc Thự có vẻ lo lắng khó nói rõ, thậm chí còn có chút bối rối. Rõ ràng, đích thân hắn đã đến gửi thiệp cho Bình Sinh đế quân.

Nghĩ đến hành vi cử chỉ của Bình Sinh, Vân Trạch nguyên quân cũng khó thể nói điều gì, chỉ đành thầm kêu khổ. “Đế quân bận chút việc, sẽ đến sau.” Vân Trạch gật đầu chào Ngọc Thự, giải thích bằng một câu lời ít ý nhiều, khi lơ đãng quay đầu, Vân Trạch phát hiện Chu Ngưng đang ngồi trên đất ôm ngực khẽ rên la.

Người thông minh khéo léo như Vân Trạch nguyên quân sao lại không hiểu tiểu quỷ Chu Ngưng đang giở trò gì?

“Chu Ngưng, cô cô làm sao thế?” Cố tình nhíu chặt mày, tuy bề ngoài Vân Trạch nguyên quân đang nhìn Chu Ngưng, nhưng khóe mắt lại lén lút quan sát Ngọc Thự.

Ngọc Thự nghe những lời đó thì hơi sững sờ, ánh nhìn Chu Ngưng hiện rõ sự lo lắng.

“Ta đằng vân quá lâu, ngực hơi tức, muốn ở đây nghỉ một lát.” Chu Ngưng thừa cơ cúi đầu, giả vờ hít thở không thông, còn cố tình nín thở khiến sắc mặt trắng bệch ra, một lúc lâu sau mới như thở lại bình thường: “Nguyên quân đại nhân, người dẫn hoa thược dược lên núi trước đi.”

Việc này rất hợp ý Vân Trạch nguyên quân! Y gật đầu, vỗ vỗ vai vừa như khích lệ vừa như thương hại Ngọc Thự: “Làm phiền Tiên quân chăm sóc tiểu Chu Ngưng cô cô của Tử Vi viên chúng ta!” Sau đó, Vân Trạch dẫn hoa thược dược đi một mạch vào Ngọc Hư cung.

Đúng vậy, y phải lên đó trước, báo lại những chuyện đã nghe đã thấy với Hạo Thiên đế tôn!

Không phải là y ăn cây táo rào cây sung, vì nói thế nào đi nữa, trong mắt y an nguy của Bình Sinh đế quân mới là quan trọng nhất.

Nhưng, Vân Trạch lại không phát hiện ra, hoa thược dược vẻ mặt tò mò đi theo sau y đang lén nở nụ cười.

******

Khoảng chừng một canh giờ sau, Bình Sinh đã đến dưới chân núi Tây Côn Luân.

Hắn nghiêm mặt lặng im, khuôn mặt tuấn lãng không chút biểu cảm, đôi mắt sâu trong sáng tỏa ra sức mạnh trầm ổn vững vàng, tựa như thứ ánh sáng lành lạnh tỏa ra từ một thanh kiếm tràn ngập sắc bén, sự lặng im kia không thể che giấu phong thái cao quý tự nhiên của hắn. Không chỉ có thế, áo bào màu tím cao sang quá mức nổi bật, nên khi hắn vừa xuất hiện, tất cả các vị tiên quân xung