phải là chuyện tốt. Thứ hai là, cho dù Bình Sinh hỏi, chắc chắn Vân Trạch nguyên quân cũng cố ý tránh né đẩy đưa cho qua.
Không đến Trường Sinh yến không chỉ băn khoăn vì sư tôn mà, hơn cả là các sư huynh đệ của nàng, những người đó, không ai dễ bị bắt nạt, nếu vì chuyện nhỏ mà lại gây loạn cũng không tốt —
Đang suy nghĩ, phía sau đột nhiên vang lên giọng nói hoàn toàn nằm ngoài suy đoán của nàng, sự xen ngang kia khiến người ta khó hít thở: “Ngươi không đến dự Trường Sinh yến sao? Trường Sinh đế quân gửi thiệp mời đặc biệt đến Tử Vi viên cho ngươi.”
Giọng nói kia quá gần, giống như là sát sau lưng nàng.
Bỗng dưng nàng xoay người sang chỗ khác, chẳng hiểu vì sao, sắc mặt càng tái nhợt, giống hệt như kìm nén, ngón tay nắm chặt ống tay áo khiến móng tay đâm vào lòng bàn tay, cắm vào da thịt. Ống tay áo kia ướt đẫm mồ hôi, dán vào bàn tay lạnh lẽo như băng giá khiến nàng run rẩy.
Là Bình Sinh!
Không phải hôm nay hắn đến Ngọc Hư cung trước ư, vì sao bây giờ còn ở Tử Vi viên?
Mãi đến lúc này, nàng mới từ từ nhớ ra hắn đang hỏi, nhưng không thể trả lời được, đành lắc đầu, cảm thấy hắn đứng quá gần nên vô thức lùi về phía sau mấy bước.
Nhìn nàng lắc đầu và lùi về phía sau, Bình Sinh cực kỳ bình tĩnh, giọng nói có phần nhẹ nhàng từ tốn, không chút rung động: “Đi hay không, chẳng lẽ ngươi không tự nói được một tiếng sao? Hay là —” hắn hơi nheo mắt lại, ngừng một lát, chuyển lời: Không phải ngươi không chịu nói, mà là bị ép phải im lặng trước mặt ta?”
Ngực Thiên Sắc nghẹn lại, chưa kịp phản ứng, đã thấy hắn sát bên người, tay sắp chạm vào thân thể nàng: “Ta đoán, đế tôn làm phép trên người ngươi, đúng không?”
Hết chương 81
Chương 82
Tận mắt thấy tay Bình Sinh sắp chạm vào người mình, Thiên Sắc kinh hoàng tột bậc, đồng tử co rút lại, lòng chấn động, nàng có muốn tránh cũng không kịp nữa, chỉ đành để hơi lạnh quật vào người.
Giờ phút này, trong đầu nàng vang lên một câu duy nhất của Hạo Thiên.
Tuyệt đối không được chạm vào hắn, trừ phi ngươi muốn hại chết hắn.
Nàng muốn thét lên, nhưng không thể thốt ra một lời, chỉ đành trơ mắt nhìn những ngón tay thuôn dài sắp chạm vào tay nàng.
Thế nhưng chuyện bất ngờ đã đột ngột xảy đến.
Ngay vào khoảnh khắc Bình Sinh chạm vào cánh tay Thiên Sắc, một dòng khí vô hình đập thẳng vào Thiên Sắc, tựa như một cơn lốc chứa gió đao mưa kiếm ập tới, trong chớp mắt đã đánh bật nàng ra xa hơn mười trượng, ngã thẳng xuống đất.
Vì không kịp đề phòng, chuyện bất ngờ giáng xuống tựa như một đòn không nương tình tạo thành thương tổn cực lớn. Thiên Sắc nằm sấp trên mặt đất, sắc mặt trắng xanh xám xịt, trán toát mồ hôi hột, hơi thở hỗn hễn. Nàng cắn chặt môi dưới, máu theo khóe môi chảy xuống. Dáng vẻ như phải chịu nỗi đau cực lớn kia khiến mặt Bình Sinh trắng bệch.
Quả nhiên, Hạo Thiên đã thi triển pháp thuật trên người nàng. Nàng không thể nói chuyện trước mặt hắn, thậm chí chạm tay một cái cũng phải chịu trừng phạt thế này. Không, không chỉ có thế, cái chạm tay này khiến hắn phát hiện, tay nàng đang đeo Phược yêu trạc, còn chân thì mang Tỏa yêu liêu. Tuy hắn không trông thấy gông cùm nhưng những tiếng vang leng keng lúc nãy đã chỉ rõ rành rành.
Bình Sinh không nghĩ nhiều, vội vàng bước tới, ngồi xổm xuống vươn tay ra, theo bản năng muốn ôm nàng vào lòng. Nhưng giây tiếp theo, hắn phát hiện nàng run lên cuống cuồng co người lại, y phục đỏ không thể che dấu cơ thể gầy gò, nàng co cuộn trên mặt đất tránh bàn tay hắn.
Bình Sinh chợt dừng động tác, mày kiếm xéo lên tới tóc mai, hắn nheo mắt lại, đôi mắt hẹp dài tỏa ra ánh sáng lo lắng bất an rồi trong tích tắc hóa thành lưỡi dao sắc. Hắn nhếch đôi môi không còn chút máu, bờ môi thoáng hiện lên sự phẫn nộ…
Hắn không biết nếu hắn còn chạm vào nàng nữa thì sẽ mang lại đau đớn đến mức nào cho nàng.
Hắn bỗng có cảm giác khó nói thành lời, có lẽ Hạo Thiên đưa tiểu tước nhi này đến Tử Vi viên căn bản không phải muốn hắn giúp nàng quay trở về con đường tu đạo! Dù tiểu tước nhi trước kia có xông vào Tử Vi viên, đánh bị thương các thị thần trong Bắc Đẩu phòng vệ ti, thì giờ cũng bị tước yêu tịch, tru tu vi, xem như mọi chuyện đã chấm dứt, tại sao còn phải dùng gông xiềng tra tấn nàng?
Hạo Thiên rõ rành rành là có mục đích riêng!
Thậm chí hắn còn to gan phỏng đoán, e rằng sau lưng còn có nội tình hắn không biết.
Thấy nàng vì cố kiềm nén mà cắn nát môi, lửa giận bốc lên không cách nào kiềm chế: “Ngươi lập tức theo ta đến Ngọc Hư cung.” Hắn cúi đầu khẽ nói, gương mặt đoan chính hơi tái nhợt, trong lời khiển khách xen lẫn vài phần sắc bén mạnh mẽ.
Dáng vẻ nàng như thế, chỉ e là đi bộ hay đằng vân đều không thể, mà hắn lại không thể chạm vào nàng.
Suy tư giây lát, hắn lấy chiếc nhẫn Càn Khôn Nhật Nguyệt trên ngón cái bàn tay trái xuống.
Thiên Sắc mờ mịt mở mắt, nàng bỗng cảm thấy khí huyết chậm rãi dâng lên đến giữa trán, có một luồng khí lạnh ẩm xâm nhập vào trong phổi kéo theo cơn đau quặn thắt, làm nàng không thể không nhắm mắt cố giảm bớt cơn đau. Một lúc lâu sau, nàng ngẩng đầu mở mắt ra, nhưng vì ngược sáng nên không thể nhìn