Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3217640

Bình chọn: 7.5.00/10/1764 lượt.

ối chua xót: “Như vậy, bất kể là đối với Đế quân hay với cô cô cũng đều tốt.”

Thiên Sắc không hề đáp lại, chỉ ngẩng đầu nhìn mặt trời treo trên cao, nhớ lại những thứ không nên nhớ về hắn, những ký ức đến chết không quên này từ từ kéo đến, trái tim như thắt lại, đau ngấm ngầm.

Đừng nói Vân Trạch nguyên quân, ngay cả hắn cũng khuyên nàng quên đi.

Nàng thật sự nên quên chăng?

******

Khi Hồng Dược vâng lời Bình Sinh đến gọi Chu Ngưng, nàng vẫn ở bên ngoài sân Thần Tịch Ty lầm bầm mắng thầm Vân Trạch nguyên quân vô ý. Tuy chướng mắt Hồng Dược, nhưng nàng không dám cãi lời Bình Sinh, dù không muốn đến mức nào cũng lập tức trở về Tử Vi viên.

“Chu Ngưng, nghe nói trước đây ngươi từng bái phàm nhân kia làm sư phụ —” Hồng Dược xưa nay chưa từng bị đuổi ra Tử Vi điện lại không có đây, Bình Sinh lạnh nhạt lên tiếng, giọng trầm thấp, từ tốn nhẹ nhàng như nước, giống như dòng suối sâu trong veo chảy róc rách, đột nhiên gợn sóng lăn tăn: “Phàm nhân đó, rốt cuộc là người như thế nào?”

“Đế quân hỏi Thanh Huyền sư phụ sao?” Chu Ngưng không biết vì sao Bình Sinh đột nhiên hỏi chuyện liên quan đến Thanh Huyền sư phụ, chợt cảm thấy bùi ngùi.

“Thanh Huyền?” Bình Sinh đọc lại cái tên xa lạ kia một lần, cảm thấy dù mới nghe lần đầu tiên nhưng quen thuộc không nói nên lời. Cảm giác quen thuộc này rất kỳ lạ, giống như tự ngắm gương mặt mình trong gương đồng, xa lạ và quen thuộc bện vào nhau: “Phàm nhân kia tên là Thanh Huyền?”

Chu Ngưng gật đầu, cố gắng nhớ lại tất cả những chuyện liên quan đến Thanh Huyền, bắt đầu liệt kê từng chuyện cũ, từ lần đầu tiên gặp Thanh Huyền, nàng mở miệng chửi bới Thanh Huyền suýt chút nữa bị hắn nổi giận cắt đứt cổ; sau đó Thanh Huyền nhận nàng làm đồ đệ, cho nàng cơ hội nhập đạo tu tiên, kể lại toàn bộ không hề bỏ qua sự việc nào, còn nói thêm cảm nghĩ của mình với hắn.

Cuối cùng, nàng thở dài: “Thanh Huyền sư phụ đối với sư tôn —” đột nhiên nhận ra cách xưng hô sư tôn này không thích hợp, Chu Ngưng vội vàng sửa lại, từng lời từng chữ rất nghiêm túc: “Tiểu tiên nói là Thiên Sắc cô cô, Thanh Huyền sư phụ đối xử với người vô cùng tốt, trong mắt sư phụ ngoại trừ cô cô thì không còn ai khác, nếu không sư phụ sẽ không moi tim của mình cứu cô cô —”

“Ngươi nói hắn vì cứu Thiên Sắc nên tự moi tim của mình?” Bình Sinh vẫn chăm chú lắng nghe, lúc này mới lên tiếng, giọng không lớn, có chút đắn đo, vẫn trầm thấp hàm chứa ý cười, trước sau vẫn như dòng nước sâu tĩnh lặng, ẩn chứa sâu xa. Trong đôi mắt đen sâu thẳm của hắn ẩn hiện những đốm lửa nhỏ, nét mặt thoáng chút dao động, sau đó không hiểu sao giọng nói chợt rầu rĩ: “Nói vậy, đó thực sự là một nam nhi si tình.”

“Cho nên Thiên Sắc cô cô vẫn không quên được đoạn tình cảm này.” Chu Ngưng thổn thức không thôi, trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng nói ra những lời thật lòng đã giấu kín: “Đối với cô cô, có lẽ Thanh Huyền sư phụ là tất cả của người, bây giờ Thanh Huyền sư phụ mất đi, sao người còn có hy vọng nữa…”

Bình Sinh lắc đầu, bác bỏ những lời này của Chu Ngưng: “Ta thấy nàng không có lòng tu đạo, ngày ngày rất im lặng, không biết trong lòng đang suy nghĩ điều gì.” Đúng vậy, với hắn, đôi khi Hồng Dược nha đầu kia làm nũng làm phiền người khác. Nhưng Thiên Sắc hoàn toàn khác biệt, nàng rất im lặng, im đến mức giống như ám chỉ sự tồn tại của nàng có thể bị người ta lãng quên bất cứ khi nào.

Thật ra, Thiên Sắc ở Tử Vi điện cũng không làm gì khác, chỉ toàn tâm toàn ý hầu hạ bút mực. Nàng luôn mài mực rất kỹ, không hề nói nửa câu. Chính hắn cũng không hiểu nổi, có khi rõ ràng đang nghe Hồng Dược nói chuyện nhưng sự chú ý lại dồn hết về phía nàng.

Sự im lặng của nàng như một bức tranh phong cảnh độc đáo, khiến người ta bị cuốn hút một cách vô thức, khiến hắn không thể bỏ qua sự tồn tại của nàng.

“Trước kia, cô cô cũng rất ít nói, nhưng không đến mức tiếc lời như vàng giống bây giờ.” Chu Ngưng không hiểu nổi, đành phải đoán lung tung: “Tiểu nữ cũng không biết vì sao, có lẽ người quá thương tâm vì Thanh Huyền sư phụ, cho nên tính tình mới thay đổi quá nhiều thế này.”

Tính tình thay đổi quá nhiều!

Ít nói?

Tiếc lời như vàng?

Bình Sinh thầm cười khổ.

Dù nàng ít nói, tiếc lời như vàng nhưng ít ra còn mở miệng nói chuyện với Chu Ngưng và Vân Trạch, tại sao trước mặt mỗi mình hắn, lại chưa từng nói ra một từ.

Có lẽ nào tính tình thay đổi quá nhiều chủ yếu là nhắm vào hắn? Hắn đã không nghĩ nàng là một người câm điếc!

Trước đây, hắn còn nghĩ là nàng e ngại hắn, sau đó hắn dần nhận ra sự bất thường.

Cũng chính vì sự bất thường ấy đã khiến hắn bắt đầu nảy sinh tâm tư muốn tìm hiểu đến cùng.

******

Thiên Sắc đứng dưới tàng cây phù tang.

Hôm nay, Bình Sinh dẫn Vân Trạch nguyên quân và Chu Ngưng lên Tây Côn Luân dự Trường Sinh yến, nàng tránh mặt vì trong lòng vẫn còn băn khoăn, bất đắc dĩ.

Trước tiên là vì nàng chưa từng xuất hiện trước mặt mọi người, tuy không bị chú ý quá mức, nhưng dù sao hơn trăm năm trước, việc nàng bị đưa vào Hóa Yêu trì cũng ồn ào khắp Thiên giới, hầu như mọi người đều biết, nay đột nhiên xuất hiện tại Trường Sinh yến cũng không


Disneyland 1972 Love the old s