ũng không giống Thanh Huyền, nhưng vẫn là Thanh Huyền.
Trên thế gian này, người yêu của nàng, chỉ có Thanh Huyền, chính là đứa trẻ moi tim của mình để cứu nàng.
Còn những chuyện khác, nàng thật sự không bận tâm.
“Đúng vậy, Thiên Sắc vẫn luôn mặc áo đỏ —” Nhìn bộ quần áo đỏ rực như máu trước mắt, trong lòng chợt dấy lên cảm xúc. Bình Sinh rũ đôi mắt đen như mất hồn một lát mới tỉnh táo lại, dường như suy nghĩ gì đó, nhìn thẳng vào Thiên Sắc đang đứng trước mặt: “Nếu ta nhớ không lầm, Thiên Sắc đến Tử Vi viên sớm hơn Hồng Dược một ngày.”
Lúc này, ánh mắt hắn dừng lại trên bàn tay đang mài mực của nàng.
Tay nàng thon dài mà yếu ớt, hơn phân nửa bị che dưới ống tay áo rộng, chỉ lộ ra mấy ngón tay. Đúng lúc này, Bình Sinh nhìn thấy vết sẹo nâu sậm trên mu bàn tay Thiên Sắc.
Đó là một vết thương cũ, giống như vỏ cây nứt nẻ khô kiệt dưới sương giá, những vết nứt dường như vĩnh viễn không bao giờ khép lại biến thành một màu nâu kỳ lạ, xuất hiện trên tay nàng có vẻ hơi bất ngờ.
Bình Sinh là người sáng suốt, sao có thể không nhìn ra nguồn gốc của vết thương này?
Đây là dấu tích còn lại của vết thương không thể khép được sau khi lấy thịt bổ thương.
Có điều, sau đó dường như Thiên Sắc phát hiện ánh mắt của hắn dời xuống vị trí không thích hợp, liền ngừng mài mực, cúi người đi ra ngoài, vết thương lại bị che dưới ống tay áo, giống như không muốn ai nhìn thấy sự tổn thương và mất mát của nàng.
Vân Trạch nguyên quân vốn đang hồi hộp và chột dạ, nay thấy Bình Sinh nhìn Thiên Sắc có vẻ suy nghĩ, lòng càng không yên. Y cố gắng bình tĩnh, đợi đến khi Bình Sinh căn dặn mọi chuyện lớn nhỏ về Trường Sinh yến xong xuôi, mới vội vàng ra khỏi Tử Vi viên.
“Đế quân, người nhìn Vân Trạch nguyên quân —” đứng dựa vào cửa đại điện nhìn Vân Trạch nguyên quân chạy theo Thiên Sắc, dường như Hồng Dược hơi thất vọng, vẻ mặt cô đơn, rầu rĩ không vui hỏi Bình Sinh: “Có phải ngài ấy có tình ý với Thiên Sắc cô cô không?”
“Sao?” Bình Sinh không nói gì, chỉ như hơi ngạc nhiên thốt lên rồi cúi đầu tiếp tục xử lý công văn, nhưng ở nơi khuất góc nhìn của nàng, đôi mắt đen sắc bén đột nhiên nhướn lên rồi biến mất.
Lúc này hắn vốn không để ý Vân Trạch có tình ý với Thiên Sắc hay không, mà chỉ có chút khó hiểu.
Nếu nói vết thương trên mu bàn tay Thiên Sắc là lấy thịt bổ thương, vậy thì lúc đó là đang ở thời kỳ nguy hiểm của con bé. Dù sao con bé cũng có dòng máu của Chu tước thiên giới, nếu không phải vì yếu tố khác thường thì sẽ không để lại vết sẹo này.
Về người được con bé lấy thịt bổ thương, ngoại trừ phàm nhân kia, cũng không nghĩ ra được người thứ hai.
Cuối cùng, hắn ngẩng đầu lên, hạ giọng có chút lơ đãng giống như nói chuyện thường ngày, ngay cả giọng điệu cũng thờ ơ, con ngươi đen sáng rực khiến người ta sợ hãi: “Hồng Dược, gọi Chu Ngưng đến đây, ta có việc muốn hỏi.” Tuy lời bình thản, nhưng ánh mắt kia lại mang theo sự sắc bén trong căn phòng mờ ảo.
******
Vân Trạch nguyên quân ra khỏi Tử Vi điện đã không thấy bóng dáng Thiên Sắc, buồn bực hỏi mấy thị thần, cuối cùng có người nói nhìn thấy Thiên Sắc cô cô tính tình kỳ lạ kia đã đến gốc cây phù tang.
Cây phù tang ở Tử Vi viên nằm ở Cực Bắc Thang Cốc, do hai cây Đại Tang quấn lấy nhau tạo thành. Hai cây này cao hai ngàn trượng, chu vi hơn hai ngàn thước, sinh ra cùng gốc, cành quấn chặt lấy nhau uốn lượn quanh bầu trời, bên dưới có ba dòng suối thông nhau, mặt trời mọc chiếu ánh sáng lên dòng nước, tỏa rọi khắp nơi.
Xa xa, Vân Trạch nguyên quân nhìn thấy Thiên Sắc đứng dựa vào thân cây, dưới ánh mặt trời chói chang, quanh người nàng như được bọc một lớp viền vàng, càng khiến thân hình trở nên vô cùng mảnh dẻ gầy yếu, giống như giấu dưới lớp quần áo đỏ thẫm kia không phải thân thể sống mà là một gốc gỗ mục lung lay sắp đổ.
“Thiên Sắc cô cô.” Nhớ lại lời nói dối không chớp mắt vừa rồi, y vẫn áy náy không thôi, giọng nói tự động trở nên cực kỳ nhẹ nhàng chậm rãi, vô thức mang theo sự lấy lòng, vẻ nhàn nhã xưa nay vô tình bị che lấp: “Mấy ngày nữa là Trường Sinh yến, đến lúc đó cô cô cũng muốn trở về Ngọc Hư cung chứ!”
“Đa tạ ý tốt!” Thiên Sắc xoay người, nhỏ giọng đáp lại bốn chữ rồi khẽ lắc đầu từ chối, môi nở nụ cười chua xót. Không ai nắm được vẻ mặt của nàng khi nói chuyện, chỉ cảm thấy chút cảm xúc khác biệt trong lời nói, khiến người ta vừa định giữ chặt lại không thể nắm được gì.
Đúng vậy, lúc trước nàng phạm thiên luật, bây giờ đã bị tước tiên tịch, phế tu vi, nói thẳng ra đã không còn là đệ tử Thần Tiêu phái, trở lại Ngọc Hư cung chỉ làm sư tôn xấu hổ thêm. Xem ra, nàng không xuất hiện là tốt nhất.
Gặp lại chi bằng không gặp, những lời này nên dùng trong trường hợp này.
Tuy nàng không nói nhiều, nhưng sao Vân Trạch nguyên quân không rõ cảm xúc trong lòng nàng.
“Tốt nhất là cô cô nên sớm quên chuyện ngày xưa, chớ để hao tổn tinh thần như thế.” Tuy bây giờ khuyên nhủ an ủi cũng không hết đau khổ, có nói thêm cũng chẳng ích gì, lúc này lại không biết nói gì nên Vân Trạch nguyên quân chỉ có thể nói như cũ. Chỉ là người đứng xem, y vẫn cảm thấy nên nói vài lời dù bối r