XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218163

Bình chọn: 8.5.00/10/1816 lượt.

inh hầu bút mực, trơ mắt thấy Bình Sinh tự mình tưới nước cho đóa hoa thược dược kia, trái tim nàng chẳng biết rõ là có đau hay không.

Sau chín chín tám mươi mốt ngày, đóa hoa thược dược nở rộ, một luồng sáng lóng lánh tỏa ra từ giữa nhị hoa biến thành một thiếu nữ thanh xuân áo trắng tay áo lóng lánh như nước, lúc này Bình Sinh mới nở nụ cười nhàn nhạt.

Trong chớp mặt, Thiên Sắc bỗng nhớ đến một đoạn đối thoại nàng từng nói với Thanh Huyền rất lâu rồi…

Khi đó, nàng hỏi: trước mười kiếp kia, ngươi từng vì yêu hoa thược dược mà đại náo U Minh Ti, bây giờ nếu ngươi may mắn gặp lại yêu hoa thược dược, ngươi có còn xem nàng ta như châu như báu giống năm xưa không?

Lúc đó hắn đáp: Người ngày xưa thích nàng ta không phải là Thanh Huyền, đó là kiếp trước của Thanh Huyền, hai chúng ta vốn không phải cùng một người, hắn là hắn, ta là ta. Thanh Huyền chỉ thích mình sư phụ…

Hóa ra, người thích nàng là Thanh Huyền, không liên can gì đến Bình Sinh đế quân. Nhưng, vì sao nàng còn ôm ấp một niềm hy vọng xa vời, rằng một ngày nào đó Bình Sinh đế quân sẽ biến thành Thanh Huyền?

Thanh Huyền của nàng đã không thể trở về nữa.

Nam tử từng hứa trọn đời trọn kiếp bên nàng đã cho nàng trái tim của hắn.

Chỉ vẻn vẹn một trái tim mà thôi.

Dù nàng biết rõ, hy vọng xa vời chỉ là bọt nước, nhưng chẳng biết vì sao, nàng bỗng có mong muốn trái tim mình thật hóa thành tro tàn…

Nếu đến một ngày nàng quay trở lại thành một con chim tước, đứng trên cành cây trước cửa sổ hắn hót líu lo, sau khi hắn nghe xong liệu có khẽ vuốt đôi cánh chim của nàng tựa như đang vuốt những chiếc lá thược dược kia? Khi đó, nàng vẫn sẽ không biết nói chuyện, nhưng nàng có thể vui sướng mà khóc hay không?

Có lẽ lúc đó, hắn sẽ không đau nữa.

Khi đó, hắn có còn nhớ từng có một kiếp, hắn chuyển thế thành một nam tử tên Thanh Huyền, từng hứa rằng sẽ ở bên tiểu tước nhi trọn đời trọn kiếp?

Nhớ hay không cũng không quan trọng, thứ hắn nhớ chỉ là một con chim tước nhỏ, vậy thì nàng đành làm một tiểu tước nhi nhỏ bé mà thôi.

Với nàng mà nói, làm một tiểu tước nhi có khi còn tốt hơn hiện tại…

Hết chương 80

Chương 81

Edit: Ong MDBeta: Vô PhươngYêu hoa thược dược tên là Hồng Dược.

Đó là một tiểu nha đầu hiểu chuyện, xét về ngoại hình cũng được coi như trăm dặm khó tìm, có điều lúc vừa hóa thành người chưa nói được, như chim non chỉ biết mỗi Bình Sinh, luôn bên hắn như hình với bóng. Tuy cũng bị uy nghiêm của Bình Sinh khiến cho khiếp sợ đến độ luống cuống, nhưng nếu có người ngoài, nàng nhất định sẽ lùi về phía sau Bình Sinh, luôn mang theo bộ dạng hoảng hốt. Ban đêm, Bình Sinh ở Tử Vi điện phê công văn, nàng ngoan ngoãn đứng canh giữ trước ngự tòa.

Với tính tình của Bình Sinh, như thế cũng được gọi là hiền hòa, hơn nữa vì nguyên nhân sâu xa, hắn đối xử với nàng có phần đặc biệt trìu mến, rộng lượng hơn người khác. Dần dần Hồng Dược thích nghi với cuộc sống trên Tử Vi viên, ngày càng nói nhiều, tình tính cũng có chút kiêu căng. Tuy không thích cái tính này của nàng, nhưng không chỉ Vân Trạch nguyên quân, mà đám tiên nga thị thần ở Tử Vi viên cũng ngầm hiểu, tự biết Bình Sinh đối xử với nàng khác biệt nên không chấp nhặt.

Có điều, Chu Ngưng rất chướng mắt với nàng.

Không chỉ thế, Chu Ngưng còn cho rằng, nếu con nhỏ đó tính tình như thế mà lọt vào mắt Bình Sinh đế quân thì mắt nhìn người của Bình Sinh cực kém, phẩm vị quá thấp!

Được rồi, nói thì nói vậy nhưng nàng cũng chỉ dám oán thầm mà thôi…

“Nguyên quân đại nhân —” chưa bước vào cửa lớn của Thần Tịch Ty, người còn ở trong sân, đã nghe giọng Hồng Dược nũng nịu kéo dài đến phát ớn, ngọt ngấy ập thẳng vào lòng người.

Vừa nghe giọng nói này, Chu Ngưng không chịu nổi phải rùng mình, bị chất giọng ngọt ngấy kia khiến cho nổi da gà.

“Hồng Dược!” Rốt cuộc không thể nhịn được nữa, khi người vừa đẩy của bước vào, Chu Ngưng đã đen mặt, ném luôn cuốn sách đang cầm trong tay xuống đất, mặt mày nhăn nhó quát lên cảnh cáo: “Ngươi đừng có hét toáng lên nũng nà nũng nịu như vậy nữa được không!?”

“Chu Ngưng cô cô, ta —”, ở đây ngay cả Bình Sinh cũng nói chuyện nhỏ nhẹ với nàng, tiểu nha đầu này đã bao giờ gặp ai ghét bỏ trách mắng mình như Chu Ngưng đây đâu, không rõ vì sao lại đắc tội với người khác. Chợt nàng thấy tủi thân vô cùng, mắt ngập nước như sắp rơi lệ, một lúc sau mới nhẹ nhàng đáp lại: “Đế quân sai ta đến gọi Nguyên quân đại nhân.”

“Ngươi về Tử Vi điện báo lại với Đế quân trước, ta sẽ qua sau.” Vân Trạch thấy bộ dạng tủi thân của Hồng Dược, bất đắc dĩ ngừng dọn dẹp sách vở, bảo nàng trở về trước, lại thấy nàng cúi thấp người rồi lấy tay áo lau nước mắt, chỉ đành thở dài.

“Nghe nàng ta gào ầm lên như vậy, ta rất nhức đầu!” Liếc nhìn Hồng Dược rời khỏi đó, Chu Ngưng vừa nhỏ giọng thầm oán, vừa giận dữ cúi người nhặt cuốn sách lên, hung hăng phủi bụi trên đó: “Đúng là một con nhỏ không hiểu chuyện, không biết giữ miệng, chẳng rõ ngày ngày nó ở trên Tử Vi điện sao Đế quân chịu nổi!”

Thật ra, không phải Chu Ngưng chướng mắt cái tính nói năng nũng nịu của Hồng Dược, chỉ là Hồng Dược là “lễ vật” do Tử Tô