Teya Salat
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218195

Bình chọn: 9.00/10/1819 lượt.

như những mũi kim châm đau đớn. Nàng lặng lẽ khép mắt lại, sự phẫn nộ và đau đớn ngập tràn lồng ngực vừa thiêu đốt vừa gặm nhấm, lửa giận bùng lên vô tận trong từng ý nghĩ, trong đầu chỉ lặp lại mãi một câu.

Ngài ấy, là người cô không thể chạm tới.

Thật không thể chạm vào được sao?

Đó rõ ràng là Thanh Huyền của nàng mà!

Hai người chỉ gần trong gang tấc mà đến một cái chạm tay cũng là quá xa xỉ. Hắn rành rành ở bên cạnh nàng, nhưng lại quên hết mọi chuyện về nàng, nàng có muốn mở miệng cũng không thể nói nửa chữ, không thể kể ra quá khứ của hai người. Thậm chí nàng cũng không có cách nào nói với hắn, hai người có một đứa con…

Nhưng, nói với hắn thì được gì đây, nếu hắn không thể tự nhớ ra, dù nàng có kể cũng chẳng khác nào nghe một câu chuyện của người khác. Hồi ức đó chỉ có thể đổi lấy hai hàng nước mắt của nàng…

Không, giờ đây đến khóc nàng cũng không dám. Là vì nàng rơi nước mắt thì hắn sẽ đau, nếu lại làm hắn đau thì nàng cam lòng cắn răng nhẫn nhịn.

Nàng nén lòng không mở miệng trước mặt hắn, chịu đựng nỗi đau gặp lại nhau như hai kẻ xa lạ, dù biết mình có một đứa con nhưng phải nhẫn nhịn không thể gặp… Nhẫn nhịn là cách duy nhất với nàng, chuyện này có thể nhẫn nhịn thì không còn chuyện gì mà không thể nhẫn nhịn được nữa…

“Ngươi còn định đứng đó bao lâu nữa?”

Giọng nói trầm thấp lạnh nhạt vang lên, trong tích tắc biến thành một cái búa tạ, khiến trái tim Thiên Sắc cứng lại, quặn thắt, nàng giật mình chết điếng, trái tim đập rối loạn. Nàng đứng sững sờ tại chỗ, sắc máu trên mặt nhạt nhòa, trái tim đau thắt từng cơn, một nỗi tuyệt vọng bỗng trào dâng trong lòng, kéo theo mùi máu tươi, tựa một cơn sóng triều cuồn cuộn ập tới, cơn sóng ẩn chứa kinh hoàng, đau đớn và bi thương.

Nàng không biết Bình Sinh đã đứng sau lưng nàng từ khi nào, nhưng khi xoay người lại, khuôn mặt nàng tái nhợt, mím chặt môi, đầu cúi thấp, ép bản thân che giấu tất cả mọi cảm xúc.

Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn phục tùng, không nói một lời của nàng, nghĩ tới lời Hạo Thiên và những lời đồn hắn thăm dò được về nàng, Bình Sinh nhíu chặt mày thở dài một hơi, trong chớp mắt hắn cũng không biết mình nên làm thế nào. Bình Sinh nhẹ mím môi, hắn im lặng chờ đợi rất lâu nhưng vẫn không có được câu trả lời của nàng. Lúc này mới lặng lẽ dời tầm mắt từ người nàng sang nơi khác, hắn xoay người bước về phía trước, giọng nói trầm thấp vì gần đây lao lực mà hơi khàn khàn, không để lộ chút cảm xúc nào, cũng ẩn hiện chút bình lặng nguy hiểm: “Ngươi theo ta vào đại điện, ta có chút chuyện muốn nói với ngươi.”

Trái tim Thiên Sắc co rút vì nghe những lời ẩn chứa thâm ý của Bình Sinh, chẳng biết vì sao nó đập nhanh gấp đôi ngày thường. Theo lời Chu Ngưng nói, Bình Sinh đã đến Lăng Tiêu điện hỏi Hạo Thiên những chuyện liên quan đến nàng, mà Hạo Thiên đời nào chịu nói thật với Bình Sinh? Nói cách khác, mặc dù Hạo Thiên sẽ không nói thật, nhưng đương nhiên sẽ một kể câu chuyện không hoàn chỉnh.

Hắn bảo có chuyện muốn nói với nàng, sẽ là chuyện gì đây?

Vì ban đầu không hy vọng xa vời, nên cũng không quá thất vọng đau thương.

Trái tim bình lặng như đã hóa thành tro tàn, Thiên Sắc lẳng lặng theo chân Bình Sinh vào trong Tử Vi điện.

Sau khi ngồi xuống, Bình Sinh chớp mắt nhíu mày trầm ngâm, sau đó mới bất đắc dĩ mở miệng: “Ta nghe Chu Ngưng nói, ngươi tên là Thiên Sắc, ngươi không phải người câm điếc, tại sao ta hỏi ngươi lại không chịu trả lời lấy một câu?” Ngón tay trỏ gõ nhịp nhàng lên tay vịn điêu khắc hình rồng bên ghế, sau đó đôi mắt hắn ánh lên một nụ cười lạnh nhạt: “Ngươi sợ ta đến vậy sao?”

Sợ?

Thiên Sắc không hề ngẩng đầu, chỉ ngơ ngẩn gặm nhấm hai từ này, nàng không thể kiềm chế nỗi chua xót và bất lực khó nói nên lời.

Nàng có tất cả mọi thứ cảm giác với hắn nhưng lại chưa bao giờ là e sợ. Nếu muốn biết nàng sợ thứ gì, thì đó chính là sợ mất hắn. Nhưng hôm nay, hắn lại hỏi nàng, có phải nàng sợ hắn không?

Nàng nên trả lời thế nào đây?

Có lẽ, nàng vốn không cần giải thích, cứ để hắn nghĩ nàng thật sự sợ hắn, đó chưa chắc không phải là chuyện tốt.

“Thôi, không nói vấn đề này nữa, đó là quyền tự do của ngươi.” Bình Sinh không hiểu những điều Thiên Sắc đăm chiêu suy nghĩ, hắn hiểu lầm rằng nàng ngầm đồng ý, cho nên cũng không cố bám lấy vấn đề đó nữa, hắn cất lời khuyên nhủ: “Chuyện của ngươi, khi ta đến Lăng Tiêu điện Đế tôn đã kể cho ta biết. Chuyện của ngươi và người phàm kia ta cũng biết đôi chút. Một chữ tình là tai kiếp khó qua. Dù nói thế nào đi nữa, ngươi khổ tâm tu hành gần vạn năm, mà giờ đây tu vi bị hủy trong chốc lát, thật rất đáng tiếc. Bây giờ, người kia cũng đã hồn phi phách tán, ngươi nên thông suốt đi, nhanh chóng quên đi mới phải.”

Thật ra, Bình Sinh cũng không hiểu rõ chuyện của Thiên Sắc và người phàm kia, chẳng qua nghe Hạo Thiên nói bâng quơ vài câu nên đoán được đại khái. Hạo Thiên từng nói, sở dĩ Thiên Sắc bị tước tiên tịch là vì quá si tình với tên người phàm kia mà xông vào Tử Vi viên, đánh trọng thương các thị thần của Bắc Đẩu phòng vệ ti. Chuyện này cũng khiến Bình Sinh thấy tiếc nuối, nhưng bây giờ có an ủi t