Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218241

Bình chọn: 8.5.00/10/1824 lượt.

rong khoảng thời gian ngắn không hiểu được vì sao nó lại tồn tại.

Nếu nàng nhớ không lầm, hình như trước kia Yêu Kiêu Quân cũng từng gọi nàng như vậy, giọng điệu trêu đùa ngả ngớn khiến người ta rất khó chịu.

Nhưng Thanh Huyền có khi nào xưng hô không đúng mực với nàng chứ?

Thanh Huyền của nàng, luôn gọi nàng là “sư phụ” bằng chất giọng trầm thấp, có khi cao vút, khi lại khàn khàn. Lúc lưu luyến quấn quýt, hắn gọi từng tiếng “Thiên Sắc” vô cùng thân thiết, như hình với bóng, giống như tiếng gọi kia đã biến tên của nàng thành một sợi dây tơ hồng không thể cắt đứt, cột chặt trái tim hai ngươi lại.

Nhưng hôm nay, hắn ngồi trước mặt, không phải gọi nàng là “sư phụ”, cũng không phải “Thiên Sắc”, mà là “tiểu tước nhi”…

Thiên Sắc nhìn bóng dáng oai nghiêm của Bình Sinh trên ngự tòa, ánh sáng của viên dạ minh châu tỏa xuống người hắn, giống như một tầng sương mỏng mờ mịt, gần trong gang tấc nhưng hắn như không chân thật.

Khoảnh khắc đó, nỗi chua chát từ đáy lòng dâng lên như thủy triều, cắn xé khắp thân thể, đau đến mức tầm mắt cũng mơ hồ. Những lời của hắn bóp nát cõi lòng đầy chờ mong của nàng, hoặc đây vốn là tự làm tự chịu, biết rõ không nên hy vọng điều gì nhưng nàng lại cố tình — không ngờ, cuối cùng phải đối mặt với tuyệt vọng, thất vọng, chua xót… Những cảm xúc không nói nên lời quấn vào nhau khiến khuôn mặt tái nhợt không chút máu của nàng càng trắng bệch giống xác chết.

Dây tơ hồng vẫn còn, nhưng chỉ còn một đầu, Thanh Huyền của nàng đã mất…

“Xem ra, ngươi không nhớ ta.” Thấy bộ dạng ngạc nhiên của nàng, Bình Sinh không biết nàng đang đăm chiêu điều gì, chỉ nghĩ nàng đang nhớ lại chuyện cũ.

Nhớ năm đó, hắn đến Vũ Dư Thiên Thượng Thanh Cảnh trong Nhụy Châu Khuyết Thất Ánh Tử Hà Các theo lời mời của Thượng Thanh Linh Bảo thiên tôn, không ngờ gặp được Câu Trần Thượng Cung Thiên Hoàng đại đế Thiên Sinh, hai bên liền hẹp gặp lại ở núi Vân Vụ băng tuyết ngợp trời, cùng chơi cờ, uống trà luận đạo. Không ngờ, nhân gian đột nhiên xảy ra loạn binh, Thiên Sinh không thể đến đúng hẹn, lại còn sai một tiên quân đến dặn hắn nhất định phải đợi chơi cờ xong mới được rời khỏi đó. Hắn dở khóc dở cười, đành ngồi nhập định trên núi Vân Vụ.

* Các địa danh trên nằm trong Đạo giáo, đại khái thuộc tiên cảnh của Thượng Thanh Linh Bảo thiên tôn, cũng là các biểu tượng của ông.Trên đỉnh nói có một gốc tiên thụ khổng lồ, là do Ty Nông Hoa Thần nguyên sơ bất cẩn để lại, vô tình hấp thu linh khí trời đất nên tươi tốt sum suê, cao vút rợp trời. Năm đó, tuyết rất lớn, đọng trên một cành cây khiến nhánh cây bị gãy, trên đó có một tổ chim tước, chú chim tước con rơi xuống, vừa vặn lọt vào ngực áo của hắn.

Tiểu tước nhi đã bị đông lạnh đến hấp hối, trên người mang theo yêu khí mờ nhạt nhưng toàn thân đỏ rực như lửa, xem ra đúng là con của chu tước thiên giới bị giáng chức và hỏa loan của yêu giới.

Không biết cha mẹ của tiểu tước nhi này vì chuyện gì mà bị giáng chức…

Thân là Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế, tất cả chu tước ở thiên giới đều do hắn quản lý, cha mẹ của tiểu tước nhi này tất nhiên cũng nằm trong tay hắn. Từ đó, hắn tự nhiên cảm thấy thương hại tiểu tước nhi, chỉ ngồi im tĩnh tọa trong băng tuyết, để mặc nó nằm trong ngực hắn sưởi ấm tránh gió tuyết —

Lần tránh gió này vô tình kéo dài hết mùa đông giá rét, đến năm sau, tiểu tước nhi này đã vỗ cánh bay xa không trở về nữa. Sau đó hắn mới phát hiện ra, tiểu tước nhi đã ăn sạch một gói đan dược trong vạt áo hắn do Linh Bảo thiên tôn tặng. Sau này khi gặp lại, vì ăn được đan dược nên tiểu tước nhi đã tu hành thành người, bản lĩnh không tệ chút nào.

Sau đó, nàng còn bái sư trên Tây Côn Luân, vào Ngọc Hư cung, tất cả những chuyện này đều có liên quan đến hắn. Hắn không nhớ rõ mình vào luân hồi năm tiểu tước nhi này bao nhiêu tuổi, dường như cũng không gặp con bé, tất cả những gì hắn mơ hồ nhớ được là mình trải qua mười kiếp chết trẻ, cuối cùng mới có thể trở về thần chức. Chỉ là, bây giờ gặp lại tiểu tước nhi này, con bé đã trở thành hồng nhan bạc đầu, bộ dạng tiều tụy sống không bằng chết như vậy!?

Khó trách lần đầu tiên gặp con bé lại thấy rất quen, nhưng vì con bé mặc áo đỏ quá thu hút nên không để ý đến sự thay đổi bên ngoài bởi vậy lúc đó không nhận ra.

Đôi mắt thoáng ẩn hiện suy nghĩ phức tạp, rũ xuống che giấu xao động nơi đáy mắt, Bình Sinh khẽ cau mày, cúi đầu xuống, mở công văn tiếp tục phê duyệt, lơ đãng vẫy tay: “Thôi, ngươi lui xuống trước đi, nói Chu Ngưng gọi Vân Trạch nguyên quân vào đây, ta có việc cần dặn dò y.”

Phải mất một lúc lâu, Thiên Sắc mới từ trong bàng hoàng bừng tỉnh lại, những mong chờ trước đó tan thành mây khói, cuốn sạch theo gió, để lại máu tươi nhỏ xuống từng giọt cùng tiếng gào thét ngày càng thê lương —

Không, không phải ta không nhớ chàng, mà chàng đã không còn nhớ ta nữa…

Hốc mắt nóng bừng, nàng lẳng lặng nhìn hắn, nhìn bào phục màu tím đẹp đẽ cao quý, nhìn kim quan hắn đang cài, cây trâm ngọc, cái đầu khẽ cúi trên chồng công văn, mái tóc đen tao nhã rũ xuống bên cạnh. Lúc này, thân hình cao ngất của hắn tản ra khí chất trầm


Polly po-cket