Polly po-cket
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218531

Bình chọn: 7.00/10/1853 lượt.

un rẩy: “Người là sư tôn Thiên Sắc sao?”

Đúng vậy, nữ tử trông giống bà lão với mái tóc trắng xóa trước mặt Chu Ngưng quả thật là Thiên Sắc. Dung mạo, thần sắc, từng cử chỉ ngẩng đầu cúi đầu đều là của một nữ tử duy nhất từng vang danh lục giới mới có được, một phong thái tự nhiên không một chút kiểu cách xa xôi nào.

Thiên Sắc chưa chết, đây đúng là tin tức đáng mừng với Chu Ngưng, nếu là ngày thường, cho dù nàng không khua chiêng gõ trống bố cáo thiên hạ thì cũng sẽ vung tay múa chân, vui sướng một phen. Nhưng, giờ phút này, Chu Ngưng chăm chú nhìn Thiên Sắc ở trước mặt, càng hoảng sợ khi bắt gặp vẻ gượng gạo và tiều tụy của hồng nhan nay đã bạc đầu.

Người, vẫn là nữ thượng tiên uy danh vang lừng lục giới lúc trước sao?

Thiên Sắc im lặng đứng đó, khuôn mặt gầy gò rất bình thản, tựa như một dòng suối cạn bị người đời quên lãng, khuôn mặt tiều tụy, đôi môi tái nhợt không còn sắc máu, Thiên Sắc gầy gò nhẹ tênh như một quỷ hồn. Tuy dung mạo không thay đổi nhiều, nhưng ngông cuồng và nhiệt huyết năm xưa đã gần như biến mất, không thể tìm thấy.

“Sư tôn, người… sao người lại… biến thành thế này…. tại sao…” Chu Ngưng không kịp hoàn hồn, chỉ hỏi một câu mà cứ lắp bắp mãi, âm cuối cùng biến mất trong ngữ điệu ngạc nhiên rồi không tài nào hỏi ra nổi nữa.

Qua hơn trăm năm, rốt cuộc người đã ở đâu, tại sao lại trở thành thế này?

“Chu Ngưng, ngươi thay đổi rồi.” Thiên Sắc yên lặng nhìn Chu Ngưng, nàng mở miệng, giọng nói trong vắt lạnh lùng xưa kia, bây giờ như lớp nham thạch bị gió mưa đục khoét, thô ráp, khàn khàn khó mà hình dung.

Trong thời gian ngắn, tuy Chu Ngưng vẫn còn hoảng sợ, nhưng vì tai thính, nghe rất rõ những lời Thiên Sắc, nhất thời nàng bỗng có cảm giác muốn khóc mà không thể khóc nổi.

Sư tôn bảo nàng thay đổi, ý người là thái độ ngang tàng kiêu ngạo của nàng sao?

Có trời chứng giám, nàng không cố ý tỏ vẻ chanh chua, kiêu ngạo như vậy trước mặt sư tôn Thiên Sắc, càng không cố tình lộ ra vẻ mặt hoảng hốt sợ hãi này. Phải biết rằng, xưa nay, nàng và các tiên nga, thị thần trong Tử Vi viên luôn xưng huynh gọi đệ, sống hòa thuận với nhau.

Trước đây nàng nghe kể sư tôn Thiên Sắc đã bị đẩy vào Hóa Yêu trì, bây giờ xem ra chắc chắn có ẩn tình khác? Nhưng, Thiên Sắc bị tước tiên tịch là chuyện thật, Chu Ngưng từng tìm thấy một quyển sách có tên Thiên Sắc trong khố phòng ở Thần Tịch ti của Vân Trạch tiên quân, tên Thiên Sắc đã bị gạch bằng mực chu sa đỏ sẫm.

Màu đỏ sẫm này khiến Chu Ngưng sợ hãi, giống hệt cảnh tượng nhiều lần nàng đã gặp trong cơn ác mộng, dù cả đời chỉ trông thấy một lần, nhưng mãi mãi không thể quên!

Dù sao, nàng đã tận mắt chứng kiến sư phụ Thanh Huyền moi tim, cái cảm giác kích thích khi trông thấy máu tươi phun xối xả, khiến mỗi lần hồi tưởng đều làm nàng đầu váng mắt hoa.

“Sư tôn…” Chu Ngưng vội vàng muốn giải thích, nhưng không biết nên nói thế nào, nàng có rất nhiều chuyện lại không biết hỏi ra sao, do dự một lúc lâu, rốt cuộc mới nhớ ra chuyện chính.

Bây giờ, nếu sư tôn Thiên Sắc bị điều đến Tử Vi viên tu hành, đương nhiên nàng phải chăm sóc thật tốt cho người mới được. Dù sao, cái mạng nhỏ bé của nàng cũng là do sư tôn cứu về từ tay của Yêu Kiêu Quân và Ôn thú năm xưa, về tình về lý đều không thể lãnh đạm.

Nghĩ đến đây, Chu Ngưng đột nhiên nghĩ tới Vân Trạch tiên quân luôn thần bí khó lượng, nàng nhận ra mục đích y bảo nàng đến đây. E rằng, Vân Trạch tiên quân đã sớm biết người mà Hạo Thiên sai đến chính là sư tôn Thiên Sắc?

“Sư tôn, con biết người thích nơi yên tĩnh, con sẽ sắp xếp cho người đến ở dưới hàng cây phù tang, được không ạ?” Ở trước mặt Thiên Sắc, Chu Ngưng không kiêu ngạo nổi, nàng đột nhiên trở nên khiêm tốn: “Nơi đó rất yên tĩnh, có thể hấp thụ được tinh hoa nhật nguyệt, rất hữu ích cho việc tu luyện.”

Trong mắt Chu Ngưng, sự bố trí này rất ổn thỏa, dù sao Thiên Sắc từng có khúc mắc với các thị thần ở Tử Vi viên, cho dù Thiên Sắc ở chỗ nào thì cũng đều bị mọi người xa lánh. Chi bằng sắp xếp cho người ở dưới hàng phù tang, chỗ đó là nơi tích tụ nhiều linh khí của trời đất nhất. Lúc trước tư chất nàng yếu kém, dạy mãi mà chẳng hiểu, Vân Trạch tiên quân ra lệnh buộc nàng tu hành tại chỗ đó!

Bây giờ nghĩ lại, lão già Hạo Thiên kia quả không có ý tốt, e rằng y biết trước đây các thị thần của phòng vệ ti thua dưới tay Thiên Sắc, cho nên mới sai Thiên Sắc sư tôn đến đây…

Nghĩ thế, Chu Ngưng thầm dùng những lời mắng chửi ác độc nhất rủa xả Hạo Thiên trong lòng.

Nhưng mà, với sự bố trí mà Chu Ngưng cho là ổn thỏa nhất thì Thiên Sắc lại có ý khác. “Ta nghe nói Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế…” Thiên Sắc bình thản nhìn về phía trước, giọng nói trầm thấp khàn khàn, nét mặt ẩn chứa vẻ hoảng loạn và sợ hãi tột cùng, tựa như đang gặm nhấm trái tim nàng, rốt cuộc nàng cũng thốt ra câu kia, nhưng lại không biết biểu cảm của mình lúc này là thế nào, toàn cơ thể như bị tê liệt: “Chu Ngưng, ngươi có cách nào sắp xếp để ta đến gần đại đế một chút không?”

“Sư tôn, người…” Chu Ngưng gãi gãi đầu, vì không thể nhận ra chân tướng, nên đương nhiên vừa khó hiểu vừa nghi ngờ,