Ring ring
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218732

Bình chọn: 9.5.00/10/1873 lượt.

mỉm cười gật đầu.

******

Thiên Sắc vẫn còn rất kinh ngạc, khi Hạo Thiên thả nàng ra khỏi bình ngọc lưu ly, nàng mới phát hiện mình đang cuộn người trên nền đá lạnh lẽo ở hậu điện Lăng Tiêu. Có lẽ vì lạnh, cơ thể nàng run rẩy như chiếc lá lay động trong gió, hơi thở mỏng manh, dường như nàng đã cố kéo lại vài phần tỉnh táo từ trong nỗi tuyệt vọng vô bờ.

Lúc này, Hạo Thiên ngồi trên chiếc ghế cao cao, từ trên nhìn xuống, nét mặt như cười như không, đã biết rõ lại vẫn cố hỏi: “Thiên Sắc, người mà ngươi thấy lúc nãy, ngươi có nhận ra không?”

“Chàng…” Thiên Sắc ngẩng đầu, hơi sững sờ nhìn Hạo Thiên, tuy nét mặt vẫn còn ngơ ngác nhưng trong đáy mắt đã có nét vui mừng rạng rỡ như đóa hoa nở trong tuyết lạnh, sáng trong lạ kỳ, giọng nói nàng vẫn khàn khàn như trước: “Người đó là Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế…? Không, chàng rõ ràng là Thanh Huyền… sao lại thế…”

Gằn từng tiếng, vừa do dự vừa ngạc nhiên xen lẫn khó tin, nàng gần như không biết nên hình dung sự ngạc nhiên đáng mừng đột ngột ập tới này là như thế nào, nàng chỉ sợ đây là một giấc mộng hão huyền. Cuối cùng, sự do dự nhẹ dần ở âm cuối cùng, khẽ khàng như giọt mưa rơi trên đóa hoa rồi lặng im biến mất. Sau đó, nàng rũ mắt, rốt cuộc đôi mắt cũng khôi phục lại nét trong vắt năm xưa, nhưng sâu trong đó vẫn ẩn hiện sắc mờ mịt.

Trong khoảnh khắc đó, hốc mắt Thiên Sắc nóng lên, không thể nói rõ thứ lắng đọng trong đôi mắt là dòng suối vui sướng hay là nỗi đau thương, chua xót tụ lại hết năm này đến năm khác… nhưng trong tích tắc, nàng như đột ngột nghĩ tới điều gì, ra sức nhắm chặt mắt lại, Thiên Sắc hít sâu một hơi, dồn nén lại dòng nước mắt như sóng triều sắp vỗ đổ bờ đê.

Trong tháp khóa yêu, Hạo Thiên đã từng nói một câu có ý ám chỉ, khi đó nàng còn chưa rõ ẩn ý. Nhưng vào khoảnh khắc gặp lại Thanh Huyền, nàng vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, không nén lòng được bật khóc, lúc đó hắn bỗng ôm ngực…

Nàng chợt hiểu ra mọi chuyện.

“Xem ra ngươi đã phát hiện, lúc trước nó vì muốn cứu ngươi cho nên moi tim mình cho ngươi, bây giờ chỉ cần ngươi khóc thì ngực nó lập tức đau đớn không chịu đựng nổi.” Quan sát biểu cảm và hành động của nàng, Hạo Thiên chỉ cười khẩy: “Bộ dạng bây giờ của Bình Sinh đều là ngươi ban cho. Ta thấy ngươi cũng tình sâu nghĩa nặng với nó lắm, vậy chắc cũng không đành lòng thấy nó chịu khổ?”

“Chàng…” Thiên Sắc khép mắt lại, hít sâu một hơi, sau đó như đấu tranh một lúc rất lâu rồi Thiên Sắc mới mở mắt ra: “Chàng…” Nàng không nói nên lời, cũng không biết nên nói điều gì, cho dù có cố gắng kiên cường nhẫn nhịn, nhưng âm cuối vẫn cứ nghẹn ngào, hơi thở khó nhọc.

Hóa ra, chỉ cần nàng khóc hắn sẽ đau…

“Chàng cái gì mà chàng!” Con ngươi Hạo Thiên tối lại, y khẽ nhếch khóe miệng, lặng lẽ quan sát nét mặt rối loạn bất an của nàng, Hạo Thiên cố tình thở dài, cất lời chua chát: “Ngươi cho rằng, nó còn nhận ra ngươi ư? Ngươi nghĩ rằng, nó vẫn là thằng nhóc người phàm không biết trời cao đất dày ra sao ư? Ngươi cho là, lúc này là vén mây đen thấy trăng tỏ hả? Đừng có mơ mộng hão huyền, thấy người sang bắt quàng làm họ. Bây giờ ngươi còn đang gánh tội nặng, bị tước tiên tịch, tru diệt tu vi, một người là mây trên trời một kẻ là bùn dưới đất. Mà nó, trước khi quay về thần vị đã uống nước Vong Xuyên của dòng Tam Đồ, chuyện ngày xưa đã thoảng qua như mây khói, nó đã quên mất ngươi rồi.”

Nghe những lời đó, Thiên Sắc kinh ngạc!

Hạo Thiên vốn nghĩ rằng Thiên Sắc không thể chấp nhận được chuyện này, chưa biết chừng còn xảy ra chuyện khó thu dọn, y vẫn luôn nắm chặt bình lưu ly trấn hồn, định thừa cơ nàng chưa gây rối nhốt nàng vào trong.

Nhưng ngoài dự kiến của y, Thiên Sắc lại không điên cuồng. Sau một lúc ngỡ ngàng, hốt hoảng như mất đi cả hồn phách, mặc dù biểu cảm trên mặt vẫn tràn ngập thất vọng và bi thương, nhưng nàng vẫn nở nụ cười đờ đẫn, cứng ngắc như trước.

“Chàng…” Nàng khẽ khàng cất tiếng, tất cả hồi ức như tan vào trong nước, từng đoạn thời gian lướt qua trước mắt nàng, hỗn loạn thành một vùng mơ hồ. Cuối cùng nàng chậm rãi cúi đầu, run rẩy vùi mặt vào đôi tay, giọng nói gần như thì thào lẩm bẩm: “Chàng còn sống… Còn sống là tốt rồi… như vậy là đủ… đủ lắm rồi…”

Tuy chỉ vài từ nhẹ nhàng, nhưng ngữ điệu lại ngập tràn sự thê lương chua xót xen lẫn mỏi mệt không chịu đựng nổi. Như có một tảng đá to nặng ngàn cân đè nén cõi lòng khiến người ta đau thắt tim gan, chẳng biết làm sao.

“Ngươi…”

Lần này là đến phiên Hạo Thiên ngạc nhiên. Nếu nàng điên cuồng, y còn có thể dùng lời cay đắng kích thích nàng, nhưng dáng vẻ của nàng lúc này khiến y cũng thấy không thể nhẫn tâm, giống như nếu tiếp tục kích thích nàng, y sẽ thấy rất tội lỗi, giống như mình đang bắt nạt một thiếu nữ tay trói gà không chặt.

Thật ra, quả thật có thể xem con bé như một thiếu nữ. Tuy trên tay chân con bé vẫn còn đeo Phược yêu trạc và Khóa yêu liêu của Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn, trên xương quai xanh còn có một sợi xích gỉ thật dài, phần xích cắm sâu vào trong da thịt đã ngã sang màu đen sẫm, khiến người ta thấy mà không đành lòng.

Có lẽ, mấy năm nay con bé thật sống khô