ư vậy? Là bệnh cũ sao?”
Nghĩ cũng thật lạ, Bình Sinh đế quân tuy là thần mà cũng có bệnh cũ, mỗi lần phát bệnh là đau đến xé tim gan, mồ hôi vã ra như mưa hạ, làm kiểu nào cũng không ngừng được. Nghe nói mấy chục năm trước, Bình Sinh Đế quân còn gắng gượng chịu đựng, mãi đến một lần đau đến ngất đi mới khiến các vị thần đế hoảng hốt. Sau đó, cả Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn cũng tới thăm nhưng vẫn không có cách nào.
Vì thế, trăm năm sau, Bình Sinh đế quân vẫn phải chịu cơn đau không chịu nổi đó tra tấn, ngày càng đau đớn hơn.
Vân Trạch nguyên quân quay lại nhìn nàng, nghiêm mặt nói một câu như thường lệ: “Cô cô muốn biết vì sao, chi bằng tự đến hỏi Đế quân đi.”
Lại là câu vô nghĩa này!
Chu Ngưng cười cười, tự thấy mất mặt, sờ sờ mũi, vừa thầm mắng Vân Trạch nguyên quân không phúc hậu. Cho dù có hỏi căn bệnh cũ kỳ lạ này như thế nào, chỉ sợ chính Đế quân cũng không biết.
Đúng lúc này, Vân Trạch nguyên quân mừng rỡ kêu một tiếng “Đế tôn” khiến nàng giật mình, quay lại thì nhìn thấy Hạo Thiên chí tôn Ngọc Hoàng đại đế đang đằng vân chậm rãi đi tới.
Là lão thần thích ra vẻ ông lớn đây mà! Nghe nói, lúc trước lão cố ý khiển trách Thiên Sắc sư tôn, không chỉ lừa gạt Trường Sinh đế quân, còn nhốt Thiên Sắc sư tôn vào Hóa Yêu trì, sau đó lại bao che cho mụ la sát Tử Tô kia…
Chu Ngưng giễu cợt trong lòng, nhưng không thể không hành đại lễ.
Hạo Thiên nghiêm mặt, không thèm nhìn Chu Ngưng và Vân Trạch nguyên quân, đầy vẻ của bậc đế tôn, chỉ cứng nhắc hỏi: “Bình Sinh đâu?”
“Đế quân ở trên Tử Vi điện.” Vân Trạch nguyên quân không cười nữa, sắc mặt nghiêm túc mang theo sự bất đắc dĩ: “Vừa rồi bệnh lại tái phát, vô cùng đau đớn, nên đã bẻ đôi bút lông ngọc quỳnh do Quảng Hàn tiên tử tặng. Bây giờ, đã đỡ hơn nhiều rồi.”
Hạo Thiên gật đầu, thản nhiên đáp lại một câu, đôi mắt thấu hiểu: “Ừm, bây giờ bản tôn đến thăm nó.”
*******
Bị nhốt trong tháp khóa yêu hơn trăm năm không nhìn thấy ánh sáng, mắt Thiên Sắc vẫn chưa thích ứng được với ánh sáng mạnh ở Tử Vi viên, chỉ thấy trước mắt trắng xóa, châm chích đau đớn.
Nàng không biết vì sao Hạo Thiên phải nhốt nàng vào bình ngọc lưu ly rồi mới đưa nàng tới gặp Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế. Nhưng vừa rồi bên ngoài Tử Vi viên, nàng nghe Vân Trạch nguyên quân nói chuyện một lúc, lại đề cập tới tháp khóa yêu, những lời kỳ lạ khó hiểu của Hạo Thiên, đột nhiên cảm thấy Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế có liên quan gì đó khó nói rõ với mình.
Nghĩ vậy, nàng lại nhớ đến những lời của Yêu Kiêu Quân hơn trăm năm trước, không hiểu sao trong lòng lại hoảng sợ.
Chẳng lẽ Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế thật sự có cách cứu Thanh Huyền?
Trước đó, chẳng phải người đã cứu Ngọc Thự sao?
Chuyện này nhất định có chuyển biến ư?
Mang theo tâm tư như vậy, trong lòng nàng thấp thỏm chờ đợi. Đến khi Hạo Thiên vào Tử Vi đại điện, rốt cuộc nàng cũng gặp được Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế chưa từng lộ diện trong truyền thuyết.
Ngồi phía trên là một nam tử rất anh tuấn, trang nghiêm chuẩn mực không khác lời đồn, đôi mắt sâu lại sáng tràn đầy trí tuệ, vô cùng sắc bén, chỉ có điều đôi mày hơi nhíu, tạo thành nếp nhăn không thể xóa đi.
Tuy là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng ánh mắt đó dường như đã qua mấy đời.
Thiên Sắc như bị sét đánh, thật lâu sau cũng không thể đáp lại.
Khuôn mặt, thần thái, thân phận, địa vị…
Tất cả đều không giống, nhưng dù không hề có bắng chứng gì, nàng cũng chắc chắn mình không sai!
Nam tử này là Thanh Huyền!
“Sư phụ, mặc kệ thay đổi như thế nào, cuối cùng ta vẫn là tiểu lang quân của nàng!”
Trong khoảnh khắc, nàng nhớ lại câu nói trêu chọc của hắn, trái tim rút lại, mắt nóng bừng, dưới sự vui mừng, nước mắt tuôn ra như đê vỡ, không thể dừng lại được —
Mà lúc này, người đang ngồi phía trên lại bất ngờ đưa tay ôm ngực, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy tuyên thành!
Hết chương 77
———————————————–
Lảm nhảm~~~~~~~~
Phát hiện sai nhiều chi tiết trong truyện quá, phải quay lại sửa lại từ đầu bản post trên đây. May mà có bản word dùng chức năng ctrlF chớ không ngồi mò từng chap chắc chớt.
Hồi giờ trách nhầm mợ Tắc, hóa ra cái mớ tên dài ngoằng trong truyện của mợ đều là các nhân vật trong đạo giáo Trung Hoa. Có điều nếu mợ chịu dùng tên rút gọn của các nhân vật này thì đỡ biết bao. Bây giờ MDH sẽ “bổ sung” chú thích các nhân vật ở đây đồng thời trong các chương mà các nhân vật này lần đầu xuất hiện nha.
Do hiểu biết hạn hẹp và tìm hiểu cũng bát nháo nguồn, mỗi nguồn lại đưa ra một kiến giải khác nhau đâm ra khiến MDH cũng rất bối rối.
Có nơi cho rằng là Lục Ngự chứ không phải Tứ ngự, gồm: Bắc Cực Tử Vi Đại Đế, Nam Cực Trường Sinh Đại Đế, Thái Cực Thiên Hoàng Đại Đế, Đông Cực Thanh Hoa Đại Đế (còn gọi là Thái Ất Cứu Khổ thiên tôn), Trung Ương Ngọc Hoàng Đại Đế, Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa Kỳ.
Tuy nhiên có nơi lại cho rằng tứ ngự gồm: Ngọc Hoàng đại đế, Trung thiên Tử vi bắc cực đại đế, Câu trần thượng cung đại đế và Hậu thổ hoàng địa kỳ. Trong đó Ngọc Hoàng đại đế đứng đầu Tứ Ngự.
Tuy nhiên theo truyện thì Tứ ngự là: Nam Cực Trường Sinh đại đế; Bắc
