Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218863

Bình chọn: 9.5.00/10/1886 lượt.

t thương còn có cảm giác đau, nhưng bây giờ — có lẽ vẫn đau như trước, nhưng nàng đã tê liệt. Nàng đứng ngây ra đó, toàn thân lạnh lẽo, giống như một thi thể lạnh ngắt, dường như đã thành một bức tượng không sự sống. Thậm chí, nàng nghi ngờ hiện tại phần còn sống chỉ có hồn phách của mình?

Nhưng vẫn đau, nhất là khi nghĩ đến Thanh Huyền, lòng nàng sẽ quặn đau, mà nàng, không lúc nào không nhớ, cho nên nỗi đau khoan sâu vào tim tra tấn mọi lúc. Thì ra, cuối cùng chỉ còn một mình nàng lẻ loi trong cõi đất trời này, đứa trẻ hứa hẹn đời đời kiếp kiếp với nàng đã đi rồi.

Đi không trở về.

Những tiếng lách cách mơ hồ vang lên, thỉnh thoảng có tiếng xiềng xách va chạm vào nhau, tựa như ai đó đang mở cửa sắt thủy lao.

Bây giờ, bất kỳ ai đến cũng không quan trọng, nàng không còn hiếu kỳ cũng không hề muốn tìm hiểu, chỉ thất thần đứng trong nước, bàng hoàng nhớ lại chuyện ngày xưa hệt như lá vàng rơi héo úa. Trên hai má, nước mắt từ từ chảy xuống, biến thành vệt trong suốt, che đậy hết tất cả những vết tích chỉ có riêng nàng biết…

Ánh nến đong đưa chầm chậm chiếu vào thủy lao tối om, hiện ra khuôn mặt Hoa Vô Ngôn.

Trước đây, công tử hồ tộc Hoa Vô Ngôn cũng miễn cưỡng được coi là một nhân vật phong nhã, coi như có chút tiếng tăm ở lục giới, yêu ma quỷ quái, bất kể là thuộc giới nào y cũng có thể làm quen, xây dựng quan hệ thân thiết. Hiện tại, tuy y không được như ý nguyện bái sư ở Thần Tiêu phái, nhưng đã có tiên tịch, nên việc nhỏ to gia tăng thêm quan hệ với đám tiên quân không phải việc khó, quả nhiên là xưa đâu bằng nay. Dù vẫn là y bào trắng như tuyết, trong tay vẫn cầm cây quạt giấy quen thuộc, ngay cả nụ cười khéo léo bên môi cũng vẫn vậy, nhưng khí thế toàn thân đã có nét thần tiên.

Khi Hoa Vô Ngôn nhìn thấy Thiên Sắc trong thủy lao thì như hít phải khí lạnh, không thể tin nổi vào mắt mình.

Đây thật sự là Thiên Sắc sao?

Mái tóc dài đen nhánh nay đã trắng như tuyết, dưới ánh nến mờ mờ, cây trâm gỗ đàn đen vân vàng cài nghiêng trên mái tóc rối khiến người ta không lạnh mà run, dây tua ngọc xanh lục sáng trong khiến lòng người lạnh lẽo. Trước đây nàng vốn mảnh mai, nhưng cao ngạo độc lập, không giống bộ dạng con bệnh. Bây giờ cũng vẫn mảnh dẻ nhưng lại gầy yếu đến da bọc xương, kéo theo cảm giác hơi tàn sức yếu, trên lưng là đôi cánh đỏ rực như lửa đang giang rộng.

Điều khiến y thổn thức không thôi chính là dung nhan như tro tàn kia, tuyệt vọng hệt như trên thế gian này không còn chút hy vọng. Đôi mày đậm trên khuôn mặt tái nhợt, chẳng khác gì hấp hối, nhưng đôi mắt ngây dại kia rõ ràng đang khóc.

Nếu không phải nước mắt ánh lên dưới ngọn nến, y đã nghĩ rằng đứng đó là tượng đá bất động hoặc thi thể lạnh ngắt. Trước đây, nàng lạnh lùng cao ngạo, không ai ngờ được, một thay đổi bất ngờ, tiên nữ uy danh lan xa này lại thành bộ dạng như bây giờ.

Nói ra, y cũng có chút áy náy. Lúc đó, nếu không phải y vì lợi ích riêng, dẫn nàng đến hang động đó thì sẽ không xảy ra sự việc phía sau, thằng tiểu quỷ Thanh Huyền kia có lẽ cũng không chết như vậy. Không thể không nói, y nhân cơ hội này mới có thể phi thăng, đăng tiên tịch. Bây giờ xem như là phúc ấm của y lại hại nàng, trong lòng đương nhiên tích tụ không ít áy náy.

“Cô nương khỏe không?” Y đứng cạnh cửa, bỏ ngọn nến trong tay lên cái giá bên cạnh, nhìn vào thủy lao tối om, giống như cái miệng rộng của dị thú có thể nuốt hết vạn vật. Y nuốt nước bọt, không thể tưởng tượng nổi cảm giác rét buốt thấu xương khi ngâm trong nước một thời gian dài sẽ có mùi vị khiến người ta khó quên đến thế nào. Nhưng khi mở miệng, y giật mình vì bản thân không biết nói gì, lại không có sẵn kịch bản để nói, bất chợt tự giễu, hơi hối hận lẩm bẩm: “Ta đúng thật là ngu quá… Cô nương ở nơi này, sao có thể khỏe được…”

Thiên Sắc như bị điếc, hai mắt vẫn rơi lệ, khuôn mặt đờ đẫn, càng khiến Hoa Vô Ngôn lo lắng không thôi.

Tựa như muốn thốt lên gì đó nhưng y lại nghẹn lời, biến thành sự ấm ức khó có thể nuốt trôi. Y không có dũng khí ngẩng mặt nhìn dáng vẻ hiện tại của nàng, chỉ cảm thấy sự mất mát này như bóng ma thật lớn trùm lên khiến y không thể trốn thoát. “Hạo Thiên chí tôn Ngọc Hoàng đại đế nói ta rong chơi mỗi ngày không có gì làm, định giao chút việc gì đó cho ta… Ta nghĩ, ta cũng không làm gì, thôi thì đến canh giữ Tỏa Yêu tháp này… coi như tìm cơ hội đến thăm cô nương…” Vì không khí trầm mặc khiến người ta khó thở, y vốn xúc động không kiềm chế được, nhưng khi mở miệng cũng dần trở nên suôn sẻ. Bớt nói lời vô nghĩa, những câu chữ cứng nhắc dần biến mất, lại cảm thấy bản thân miệng lưỡi như xưa, nói năng thân thiết như tri kỷ: “Các sư huynh đệ của cô nương đều rất quan tâm đến cô… Nếu cô nương muốn nói gì với họ, có thể nói cho ta biết…”

Y không biết bản thân mình nói năng ra sao, chỉ cảm thấy mỗi từ thốt ra, tim của y như bị đâm một dao, khoan vào trái tim đau đến tận xương tủy, cuối cùng giọng nói nhỏ dần, mấy từ cuối không thể nghe được, chỉ thấy nghẹn ngào.

Thật ra, y còn muốn nói, y từng xúi giục sư huynh đệ của nàng cướp ngục, thậm chí còn ngầm bày mưu, nhưng cuối cùng


The Soda Pop