ỉ còn lại một thể xác trống rỗng mà thôi.
Hồi tưởng lại từng đường nét khuôn mặt quen thuộc trong đầu, giọng nói của hắn văng vẳng bên tai, lặp đi lặp lại rung động tâm can.
Nàng còn nhớ, hắn vươn tay ôm nàng từ đằng sau, thẳng thắn bày tỏ: “Sư phụ, Thanh Huyền thích người.”
Khoảnh khắc đó, hắn nắm chặt tay nàng chân thành hẹn ước: “Chờ đến khi Thanh Huyền tu được tiên thân sẽ vĩnh viễn ở bên sư phụ.”
Nhớ khi đó, hắn vùi đầu trên mái tóc nàng, không hề e dè thốt: “Thanh Huyền chỉ có một mong ước duy nhất là thân bất tử, hồn phách bất diệt, để ở bên sư phụ trọn đời trọn kiếp, mãi không chia lìa!”
Hồi ức hôm nao ùa về, cả hai quỳ trước bức tượng tam thanh ở Cửu Tiêu điện, nàng bước vào ma chướng của hắn, nghe được lời thề thẳng thắn thành khẩn của hắn: “Chư thần trên cao, hôm nay Thanh Huyền thề rằng, nhất định phải cưới sư phụ làm thê tử, đời đời kiếp kiếp trân trọng như châu báu, nắm tay đến lúc bạc đầu, không chia không lìa, nếu con nuốt lời, nguyện bị thiên lôi trừng phạt.”
…
Là ai dây dưa không dứt, bất kể lúc nào cũng đòi làm tiểu lang quân của nàng?
Là ai lôi thôi lải nhải, sợ nàng nuốt lời, mỗi ngày đều hỏi về áo cưới ngày thành thân?
Là ai tâm tư tinh tế, tự tay khắc trâm cho nàng, còn chăm chỉ mài một chậu đầy châu ngọc, đắc ý tuyên bố sẽ tự tay làm mũ phượng cho nàng?
…
Nàng vẫn còn nhớ vòng tay ôm lấy nàng lưu luyến khó xa, xem nàng như châu như báu, và cả bàn tay đầm đìa máu tươi tự moi tim mình chỉ mong đổi được tính mạng nàng. Nàng vẫn nhớ hơi ấm của thân thể hắn trên lưng nàng dần mất đi rồi trở nên lạnh lẽo, cứng ngắc…
Tu hành mấy ngàn năm, tại sao nàng chỉ còn nhớ những thứ đó?
Vô số nhớ nhung quẩn quanh trí óc, cuối cùng hóa thành một giọt nước mắt tuôn qua khóe mi rơi vào dòng nước đen lạnh thấu xương, trong phút chốc đã hoàn toàn biến mất.
Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt vô thần, thì thào mở miệng, giọng nói khàn khàn cứ lặp lại mãi hai chữ mơ hồ…
… Thanh Huyền…
******
Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế – Bình Sinh đang ngồi nhập định trên ngự tọa, đột nhiên đầu toát mồ hôi lạnh.
Vừa nãy khi nhập định, vốn rằng thần trí của hắn rất tỉnh táo, hắn suy ngẫm về những điều huyền diệu trong bản đồ sơn hà xã tắc, nhưng bất tri bất giác hắn chợt thấy rối loạn, thần trí mơ hồ, giống như đang ngủ và mơ một giấc mộng hư vô mờ mịt.
Trong mơ, khắp cả núi đồi là những đóa hoa hướng dương cao tới đầu người, bóng lá xanh xanh chuyển động theo gió, vô số đóa hoa to khẽ lay động, một vùng vàng kim rực rỡ như vô số mặt trời mỉm cười với hắn.
Hắn không biết trước khi tỉnh dậy đã bị ép uống nước Vong Xuyên, nên đương nhiên không hiểu tại sao mình lại mơ thấy một biển hoa hướng dương lạ kỳ này.
Thật ra, hắn từ vòng luân hồi lịch tình kiếp ở nhân gian quay về thần vị đã được một quãng thời gian. Sau đó hắn phong ấn Bách Ma Đăng, giúp Cửu Trọng Thiên giảng hòa với Cửu Trọng Ngục, tất cả mọi chuyện như không có gì thay đổi, hệt như trước khi hắn bước vào luân hồi. Nhưng trong cuộc sống không chút thay đổi này, hắn lại cảm nhận được có gì đó rất khác biệt rất khó hiểu. Cầm bản đồ sơn hà xã tắc Nữ Oa để lại, càng nghĩ càng thấy mình có gì đó rất lạ lùng.
Ví dụ như, hắn bắt đầu thích màu đỏ một cách khó hiểu, lại tỉ như hắn bỗng có sở thích mài mực, hay ví như hắn cảm thấy trong cơ thể mình có gì đó là lạ, như có một mầm cây cố gắng nảy chồi xuyên qua lớp đất thật dày, nhưng cuối cùng bị một sức mạnh đè ép, có lòng mà không đủ sức. Hoặc là, hắn cảm thấy ngực trái trống rỗng, lúc nào cũng âm ỉ đau, như đã mất đi thứ gì đó rất quan trọng…
Rốt cuộc hắn đã mất đi thứ gì?
Hắn vắt hết óc suy nghĩ nhưng vẫn không thể tìm ra đáp án.
Lúc hắn đang suy tư, bất giác một cơn đau moi tim khoét xương ập tới tựa sóng gió ngập trời, trong tích tắc ùa vào tứ chi bách hải, như có một thanh dao sắc chậm chạp khoét da lóc thịt. Cơn đau co rút sâu tận xương tủy, giống như nguyên thần muốn thoát ra khỏi cơ thể nhưng lại bị thứ gì đó kéo lại, rồi như có ngàn vạn con sâu gặm nhấm thân thể, cắn từng lỗ từng lỗ máu tươi đầm đìa. Cơn đau dai dẳng tàn sát bừa bãi, cuối cùng đau đến mức toàn thân hắn chỉ còn lại chút tri giác khiến hắn toát mồ hôi hột.
Tại sao đau?
Tại sao lại đau đớn đến mức này?
Bình Sinh cắn chặt răng, siết chặt tay, hắn yên lặng nhẫn nhịn, nhưng nỗi đau kia không hề dừng lại mà như muốn nhấn chìm hắn.
Hết chương 76
Chương 77
Edit: Ong MD Beta: Vô Phương Âm u, ẩm ướt, quanh năm không thấy ánh sáng, Thiên Sắc bị nhốt một mình ở thủy lao tầng dưới cùng của Tỏa Yêu tháp. Làm bạn với nàng chỉ có nước hồ đen ngòm tanh hôi, thỉnh thoảng có vài giọt nước nhỏ xuống cùng với ngục đá lạnh như băng sơn.
Từ sau khi Nam Cực Trường Sinh đại đế rời khỏi đây, dường như nàng bị lãng quên trong góc tối tăm này, không ai nhớ đến sự tồn tại của nàng, cũng không ai để ý nàng còn sống hay không.
Dựa lưng vào tường đá của ngục, nàng đứng chết lặng, mặt nước đen ngòm tĩnh lặng không gợn sóng. Trước đây — rốt cuộc là bao lâu, nàng cũng không nhớ rõ. Tóm lại, khi đó, bị khóa Kim Cang xuyên qua xương quai xanh và cánh, vế