ngọc lưu lý trấn hồn có thể chứa đựng tam quang thần thủy.
* Tam quang: Mặt trăng, mặt trời, vì sao. Thần thủy chính là thần nước, có thể hiểu là cội nguồn của nước. Trông thấy tôn giá của Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn, Hạo Thiên lòng đang nóng như lửa đốt cũng đã ổn định hơn nhiều. Giờ nghe được những lời này, y mừng rỡ, không thể không phục Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn thấu tỏ vạn sự nên đã chuẩn bị trước từ lâu. Hạo Thiên cẩn thận đón lấy chiếc bình trấn hồn lưu ly, lòng vừa lo lắng vừa nôn nóng.
“Chỉ cần qua một giờ ba khắc, Bình Sinh có thể tỉnh lại, quay về thần vị.” Vuốt chòm râu dài, Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn bình thản mở miệng, nhưng đôi mắt không hề ánh nét vui mừng, đôi mày rậm hơi nhíu lại: “Nhưng mà, bây giờ hồn phách của nó không ổn định, trái tim lại nằm trên người tiểu tước nhi, dù có dùng tinh hoa nhật nguyện đúc nên một hồn một phách nhưng đó vẫn không phải là nguyên thần của nó, sẽ không chịu nỗi ý chí mạnh mẽ của nó, nên sức mạnh và tu vi sẽ không bằng ngày trước.”
“Vậy…” Hạo Thiên hơi kinh ngạc, tâm trạng vừa mới ổn định lại bắt đầu lo lắng.
Theo lời của Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn, mặc dù Bình Sinh có tỉnh lại quay về thần vị thì đó chỉ là biện pháp nhất thời không phải dài lâu. “Thiên tôn, vậy phải làm sao đây?” Hạo Thiên rất lo lắng, nhìn chiếc bình trấn hồn lưu ly trên tay, đầu ngày càng đau hơn.
Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn không trả lời, ông trầm mặc không nói, dường như đang suy tư, đôi mắt sâu thẳm hơi nheo lại, ánh mắt trông càng ảm đạm. “Bình Sinh nắm trong tay kinh vĩ thiên địa, vòng tuần hoàn nhật nguyệt. Nếu trái tim không nằm trong thân thể, cho dù có thể tạm chịu đựng được, nhưng cứ thế mãi thì nguyên thần cũng sẽ dần suy kiệt, rơi vào giấc ngủ vĩnh hằng.” Sau một lúc lâu, ông lại mở lời, giọng nói trong trẻo lãnh đạm khiến nét mặt nghiêm trang ôn hòa hơn đôi chút: “Tiểu tước nhi kia và Bình Sinh cũng xem như có căn nguyên sâu xa, đáng tiếc phúc quá mỏng, có thể đi đến bước này đã là vô cùng may mắn, chắc chắn con bé không thể vượt qua được thiên kiếp. Nếu không phải lần này Bình Sinh dùng toàn bộ tu vi và công đức bảo vệ tiểu tước nhi chu đáo, chỉ e con bé đã hồn phi phách tán, nhưng tiểu tước nhi được bảo vệ cẩn thận như vậy, chỉ sợ đến ta cũng không thể thương tổn con bé một li một tí nào.”
Lúc trước, theo phỏng đoán của Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa thì chiêu thức ngũ lôi oanh đỉnh của Hạo Thiên đã khiến Thiên Sắc động thai, suýt nữa là hại con của Bình Sinh, lòng Hạo Thiên vẫn luôn áy náy, giờ xem ra việc này không liên can gì tới y, nên y cũng có thể hạ quyết tâm được rồi. Tuy nhiên, lời Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn đã chọc trúng nỗi lo lắng mấy nay của y, Hạo Thiên bắt đầu cảm thấy sốt ruột, trái tim vừa thả lỏng bất giác lại vọt lên cổ họng. Nhưng, thân là Ngọc Hoàng đại đế chí tôn, y vẫn phải duy trì vẻ trấn tĩnh phù hợp với thân phận, không thể bộc lộ cảm xúc tiêu cực của mình: “Theo lời Thiên tôn, chẳng lẽ vĩnh viễn không thể lấy lại trái tim của Bình Sinh sao?”
Không thể không nói, suy đoán này rất đáng sợ. Nếu nguyên thần của Bình Sinh suy yếu rơi vào giấc ngủ vĩnh hằng, vậy thì sức mạnh để nhật nguyệt tuần hoàn không thể cân bằng, kinh vĩ thiên địa rối loạn, sông chảy ngược dòng, núi sập biển nghiêng, chỉ e sinh linh vạn vật đều bị tiêu diệt sạch sẽ, đó cũng chính là kiếp nạn thiên địa.
“Cũng không phải không có cách.” Những điều Hạo Thiên lo nghĩ, làm sao Lê Nguyên Thủy thiên tôn lại chưa từng nghĩ tới? Lòng ông khẽ rung, đồng tử thăm thẳm, vô số dao động hiện trong đáy mắt. Sau đó đôi mắt sâu như đầm cổ lặng lẽ nhìn sắc trời mênh mông bên ngoài Lăng Tiêu bảo điện, vừa yên tĩnh vừa bình thản: “Phải khiến tiểu tước nhi kia tâm như tro tàn, không còn lưu luyến với Bình Sinh, cam tâm hồn phi phách tán thì mới có thể lấy trái tim trả cho Bình Sinh.”
Nghe những lời này lại nhớ những hành vi của Thiên Sắc, Hạo Thiên cười khổ. Tuy lúc trước Thiên Sắc muốn cứu Thanh Huyền cũng đã chấp nhận luyện hóa thân thể mình để lấy trái tim ra, nhưng quyết định đó cũng xuất phát từ tình yêu sâu đậm với Thanh Huyền. “Muốn Thiên Sắc trả lại tim, cam lòng để hồn phi phách tán là chuyện rất dễ dàng. Nhưng muốn con bé tâm như tro tàn, không còn lưu luyến…” Hạo Thiên cười khổ, nghĩ tới sự quật cường và ngang bướng của nàng, khuôn mặt y nhăn nhó, một lúc lâu sau mới cắn răng bật ra từng lời than thở: “Chỉ e còn khó hơn lên trời!”
Đúng vậy, tiểu tước nhi này nếu thật có thể quên tình thì đã vượt qua được kiếp nạn, tu thành chính quả, chứ sao còn tạo thành cục diện khó xử ngày nay? Cho dù con bé chết, cũng sẽ chết vì tình, muốn nó quên tình đoạn yêu, không hề lưu luyến thì nói dễ hơn làm!
“Chính vì vậy, nên việc này cần phải bàn bạc kỹ hơn.” Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn khẽ khàng thở dài, tựa như rất bùi ngùi. Tiểu tước nhi Thiên Sắc vì Bình Sinh mới có cơ duyên tu thành tiên đạo, tuy ông chưa từng gặp Thiên Sắc nhưng lúc Bình Sinh chuyển thế thành người phàm Thanh Huyền lại cuồng si tiểu tước nhi kia, sau đợt Trường Sinh yến ông cũng đã nghe kể lại đôi chút.
Trong lòng ô