ng, bất luận thế nào thì chia rẽ uyên ương cũng là cử chỉ tổn hại công đức bản thân, nhưng Bình Sinh là thần, lại đứng đầu Tứ ngự, gánh vác trọng trách của thần, có liên quan đến sinh linh trong lục giới. Chẳng lẽ, thật muốn để mặc Bình Sinh liều lĩnh cùng tiểu tước nhi trở thành một đôi uyên ương bỏ mạng vì tình, hồn phi phách tán sao.
Thật ra, nếu ai gặp phải vấn đề khó giải quyết này cũng đều không biết làm cách nào cho đúng.
Xưa nay, tình nghĩa khó vẹn toàn, cho dù ông là “Phụ thần” cũng không thể nghĩ ra cách vẹn cả đôi đường.
“Theo ta thấy, sau khi Bình Sinh tỉnh lại, đừng để nó gặp tiểu tước nhi sẽ hay hơn. Một hồn một phách đúc từ tinh hoa nhật nguyệt vốn không phải là nguyên thần của nó, một khi không thể kiềm lòng với tiểu tước nhi mà chạm vào nhau thì hồn phách còn lại trên cơ thể sẽ bị trái tim triệu hồi, tinh khí và nguyên thần cũng sẽ bị tiểu tước nhi dần hấp thụ…” Trầm mặc rất lâu, giọng nói của Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn dù vẫn bình thản nhưng lại như mặt hồ đóng băng vào mùa đông, ẩn dưới lớp băng là từng đợt sóng ngầm, nỗi lo lắng tràn ngập đôi mắt: “Đến lúc đó, nguyên thần Bình Sinh suy kiệt, đương nhiên sẽ nhanh chóng rơi vào giấc ngủ vĩnh hằng, còn tiểu tước nhi sẽ có được sức mạnh vô biên, yêu tính cũng theo đó tăng trưởng. Nếu dã tính khó thuần mất đi bản tính, thì chỉ sợ cuối cùng sẽ biến thành nhân vật còn khó diệt trừ hơn ma tôn Yêu Kiêu và Lâu Tung.”
Tuy chỉ là giả thiết, nhưng Hạo Thiên vẫn không tránh khỏi hoảng sợ. Y nhớ lúc mình chạy tới Tử Vi viên trông thấy cảnh tượng các thị thần của Bắc Đẩu phòng vệ ti nằm đầy bên ngoài điện, lòng lập tức xoắn xuýt cả lại, hít thở khó khăn, mùi máu tanh nhanh chóng lẻn sâu vào trong cơ thể.
Yêu Kiêu Quân và Lâu Tung Quân là hai kẻ không dễ bắt nạt, nếu Thiên Sắc có được toàn bộ nguyên thần và tu vi của Bình Sinh, đạt được sức mạnh vô biên, mà dã tính không thể thuần hóa và tái diễn lại cảnh tượng giết chóc ở Tử Vi viên thì ai trên Cửu Trọng Thiên có thể ngăn cản con bé chứ? Không chỉ thế thôi, vẫn còn đám nhóc con là thanh mai trúc mã với nó ở Thần Tiêu phái và cả lão già Bắc Âm Phong Đô đại đế chỉ lo thiên hạ không loạn kia nữa. Nếu bọn họ không chịu phân biệt đúng sai phải trái, dốc lòng dốc sức bảo vệ thì e rằng việc phản lại Cửu Trọng Thiên chỉ là chuyện thời gian mà thôi!
Khép đôi mắt lại, vẻ phức tạp thoáng hiện trên khuôn mặt Hạo Thiên, họng nghèn nghẹn, lồng ngực rung lên, nét mặt ảm đạm: “Vậy, theo ý thiên tôn, phải xử trí tiểu tước nhi kia thế nào cho phải?”
Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn đương nhiên hiểu nỗi lo lắng của Hạo Thiên, ông suy ngẫm một lát, lấy hai thứ trong lòng ra đặt vào tay Hạo Thiên, giọng nói vững vàng, rũ mi xuống, ngữ điệu bình thản: “Tiểu tước nhi kia có được trái tim của Bình Sinh, bây giờ yêu hồn nhỏ bé không thể khống chế được sức mạnh to lớn, đề phòng chuyện xấu lại diễn ra lần nữa, ta giao cho con Phược yêu trạc và Tỏa yêu liêu, chỉ cần đeo trên tay, chân con bé thì có thể phong ấn được sức mạnh và nguyên thần của nó.” Nói đến đây, ông chậm rãi bước ra ngoài, tỏ vẻ mình chỉ có thể giúp được bấy nhiêu: “Bây giờ thừa dịp tiểu tước nhi còn đang khoanh tay chịu trói, trước tiên con nhốt con bé vào Tỏa Yêu tháp, chuyện sau này thế nào, không ai có thể đoán trước được, chỉ đành tuân theo ý trời.”
* Phước yêu trạc: Vòng trói yêu (vòng tay); Tỏa yêu liên: xích khóa yêu (khóa chân); Tỏa yêu tháp: tháp khóa yêu. Đúng vậy, cho dù ông là Phụ thần khai thiên lập địa, nhưng số mệnh không phải là thứ ông có thể nắm giữ. Người phàm phải trải qua sinh lão bệnh tử, thần thì phải chịu ba tai sáu kiếp, ông chỉ có thể hướng dẫn con đường độ kiếp, chứ không thể biết hết hay xử lý được tất cả mọi chuyện.
“Thiên tôn, thật ra không phải con lo cho tiểu tước nhi kia mà là Bình Sinh.” Nhìn Phược yêu trạc, Tỏa yêu liêu và bình trấn hồn lưu ly trên hai tay, Hạo Thiên nở nụ cười bất đắc dĩ, ngẩng đầu lên, y nhìn theo bóng Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn: “Bây giờ nó đã trải qua tình kiếp, rễ tình đã bén sâu, sau khi tỉnh lại nếu không gặp được tiểu tước nhi kia, chỉ e nó không chịu bỏ qua.”
Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn ngừng bước, dường như rất khó nghĩ, ông thở dài thật dài ngập tràn bi ai khiến lòng Hạo Thiên cũng phải run lên. “Vậy, bảo Bắc Âm Phong Đô mang nước Vong Xuyên của sông Tam Đồ đến, một kiếp ở nhân gian cũng tựa như ảo mộng, uống nước Vong Xuyên rồi quên đi mọi chuyện. Sau khi Bình Sinh tỉnh lại không còn nhớ gì, cũng sẽ không tranh cãi nữa.” Lúc trước, ông điểm hóa Bình Sinh nên nếm trải tình kiếp để lĩnh ngộ nhật nguyệt âm dương giao thoa thay đổi và hỗ trợ lẫn nhau, nhưng không ngờ, bây giờ Bình Sinh lịch tình kiếp đã mất đi trái tim. Tuy là chuyện ngoài ý muốn, nhưng đó là vì ông đề nghị, bây giờ có thể xem là lừa gạt Bình Sinh, lòng ông cũng thầm thấy hổ thẹn.
Muốn tiểu tước nhi hết hy vọng, chỉ còn cách để Bình Sinh lãng quên.
******
Chuyện lạ xảy ra trong Hóa Yêu trì khiến Thiên Sắc khó hiểu, lòng càng sầu lo. Nếu không thể lấy trái tim trong cơ thể mình ra, vậy có phải sẽ không thể thuận lợi cứu được