ẳng biết có thể làm tốt hay không?
Tay cầm đồ mài mực, nhưng mắt nàng vẫn bám chặt vào hắn, không nỡ rời một giây phút nào. Tuy khuôn mặt đã khác, nhưng trong mắt nàng, dáng dấp hắn vẫn như xưa, tựa như chưa từng thay đổi, đến cả ngón tay út hơi cuộn lại khi cầm bút cũng không khác gì…
Bình Sinh nhấc bút chấm mực, có lẽ nhất thời không quan sát tay khẽ chạm phải ống tay áo của Thiên Sắc. Trong chớp mắt, giọng nói cảnh cáo của Hạo Thiên như sấm sét lướt qua đầu Thiên Sắc…
Tuyệt đối không được chạm vào hắn, trừ phi ngươi muốn hại chết hắn!
Thiên Sắc như bị một thứ đáng sợ cắn trúng, nàng lập tức rụt tay lại, trong lúc bối rối nàng hơi mạnh tay, bất cẩn đánh đổ nghiên mực.
Nghiên mực rơi cạch xuống nền đất, vỡ thành hai mảnh, dòng mực đen thui vẩy ra trên đất, thậm chí còn bắn lên cả giày vào áo bào tím của hắn.
Bình Sinh không nhìn rõ tiểu tiết lúc nãy, hắn nhìn nghiên mực bị đánh rơi thành một đống lộn xộn, hắn cúi đầu lặng lẽ thở dài: “Thôi, ngươi lui xuống trước đi.” Gác bút, hắn khẽ vẫy tay bảo nàng lui ra: “Gọi Chu Ngưng đến hầu văn thư cho ta, con bé hiểu rõ thói quen của ta.”
Một tiếng nổ ầm vang trong đầu, Thiên Sắc lúng túng đứng ngay tại chỗ, đột ngột nhận ra được tình cảnh của bản thân.
Hắn đã không còn nhận ra nàng nữa, với hắn mà nói nàng là người xa lạ, đến cả Chu Ngưng cũng không bằng…
Ngồi xổm xuống, nàng muốn nhặt lại nghiên mực đã bể làm đôi, nhưng bỗng phát hiện dưới ánh sáng dạ minh châu, bóng của hắn in trên nền đất bên dưới ghế ngồi.
Như bị sét đánh, nàng nhìn chiếc bóng mà ngẩn ngơ, không dám xác định có phải mình đang nằm mơ, hắn vẫn còn sống.
Không thể chạm vào hắn, lại có thể chạm vào bóng của hắn, đây có thể xem như một niềm an ủi không?
Vươn tay ra, nàng ngạc nhiên phát hiện, đôi tay nàng run lên bần bật, rất gian nan mới chạm được vào cái bóng của hắn. Thiên Sắc cắn chặt răng, hít sâu một hơi, đè nén nước mắt, tự xem như mình đã có thể chạm vào hắn, từng chút một, khẽ khàng ve vuốt, nhưng trong lòng lại quạnh quẽ khó thốt thành lời…
Bi thương vô hạn trào dâng như thủy triều, trong tích tắc nhấn chìm nàng. Nàng vốn nghĩ rằng, nàng có thể chấp nhận sự xa lạ này, nhưng hôm nay nàng mới có thể hiểu được: tại sao khi Chu Ngưng biết Ngọc Thự đã quên mất mình lại khóc đau thương như vậy, tại sao Dụ Lan thà mất tất cả cũng phải kéo theo Cứ Phong tìm kiếm cơ thể thích hợp chứ không muốn bước vào vòng luân hồi…
Hóa ra, hồi ức yêu đương đời trước đã tan ra như bọt nước, không còn bóng dáng.
Tuy nàng biết người ngồi trên ngai kia, nhưng người đó dường như đã trở thành người xa lạ.
Quyến luyến thu tay lại, nàng đứng dậy, ngơ ngẩn, không hề phát hiện bước chân mình đã loạng choạng ngã nghiêng, cho đến khi một tiếng gọi vọng tới từ sau lưng…
“Chờ chút, ngươi đứng lại đó, hình như trước đây ta đã gặp ngươi ở đâu đó…”
Hết chương 78
Chương 79
Edit: Ong MDBeta: Vô PhươngHình như ta đã gặp ngươi ở đâu đó —
Câu nói mang theo chút nghi ngờ vang lên khiến Thiên Sắc như bị sét đánh ngang tai, ngạc nhiên đến mức đầu óc trống rỗng. Khóe mắt run run, đồng tử co lại, ngực phập phồng lên xuống, không khí ùa vào lấp đầy lồng ngực khiến nàng khó thở, tim như nảy lên.
Theo phản xạ xoay người thật nhanh, nàng thấy hắn ngồi ngay ngắn trên ngự tòa, ngạc nhiên nhìn vào mắt hắn, đôi môi đỏ khẽ run. Rõ ràng biết là xa vời, nhưng nàng nhìn thấy rõ ràng trong đôi mắt đen sâu thẳm của hắn sự hoảng hốt đến khó tin lẫn chờ mong, xen lẫn trong đó còn có sự lo lắng không yên.
Hắn —
Hắn nói như vậy, có phải đã nhớ lại chuyện gì trước đây không?
Chẳng lẽ cuối cùng ông trời không tệ bạc với nàng, rốt cuộc cũng không khiến hắn hoàn toàn quên mất nàng.
Nhưng chẳng phải trước đó Hạo Thiên nói rằng khi trở về thần chức hắn đã uống nước sông Vong Xuyên, quên hết chuyện trước kia, sao có thể nhớ lại được gì chứ?
Vốn tưởng rằng bản thân chỉ cầu mong hắn được tiếp tục sống, không mong ước gì hơn nữa, nhưng thật ra đáy lòng vẫn có chờ mong… Thanh Huyền à Thanh Huyền, không biết lúc này chàng có thể nhớ lại điều gì không…
Muốn nói chuyện, nhưng nàng biết bản thân không thể nói được một lời, chỉ đứng tại chỗ như cây cọc gỗ, để mặc cho chờ mong và xúc động trăn trở trong lòng, hệt như kim đâm, khiến cả người run rẩy.
Thì ra, hắn còn nhớ nàng…
Còn nhớ rõ ràng…
“Ngươi —” nhìn thấy dáng vẻ kỳ lạ của nàng, Bình Sinh khẽ nhíu mày, ánh mắt sáng ngời chiếu rọi trên khuôn mặt băn khoăn phức tạp của nàng, càng khiến thân hình nàng run rẩy.
Hắn tự nhận tuy xưa nay hơi nghiêm khắc, nhưng không đến mức đáng sợ vậy chứ? Chẳng qua chỉ bảo nàng đứng lại thôi, sao lại biến thành bộ dạng không ngờ được như thế?
Chẳng lẽ, hắn, thực sự đáng sợ đến vậy sao?
Tuy có nghi ngờ, nhưng nghĩ kỹ lại, cuối cùng xác định chuyện có liên quan đến nàng, hắn chợt nhíu mày. Thu lại mọi cảm xúc, sắc mặt trầm lắng, giọng vang dội, thanh thoát rõ ràng từng từ: “Thảo nào thấy ngươi quen quen, ngươi chính là tiểu tước nhi trên Vân Vụ sơn lúc trước phải không?”
Tiểu tước nhi!?
Thiên Sắc giật mình, cảm thấy cách xưng hô này rất quen, nhưng t