XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218654

Bình chọn: 9.00/10/1865 lượt.

lắng vững vàng, hòa thành một thể với không gian trang nghiêm của Tử Vi điện, trên người ẩn chứa sức mạnh vững chắc nhu hòa, lại điềm đạm như ánh sáng phát ra từ thanh kiếm, đốt cháy sức mạnh ẩn giấu trong vỏ kiếm, khiến nó đột ngột bừng sáng.

Đây là Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế Bình Sinh, không phải Thanh Huyền luôn bên cạnh nàng như hình với bóng.

Không hề nhớ bất cứ chuyện gì, nói cách khác, với hắn, nàng chỉ là một người xa lạ không quan trọng.

Cùng hình dáng nhưng lại là người dưng.

Không có bất cứ người nào nghe được tiếng khóc thầm từ đáy lòng nàng, nàng bước đi lảo đảo, thẫn thờ, không rõ mình ra khỏi Tử Vi điện như thế nào, càng không biết phía sau có một đôi mắt vẫn nhìn nàng chăm chút, đuổi theo nàng, không ngừng suy nghĩ.

******

Thiên Sắc đứng trên bậc thềm phía sau Tử Vi đại điện nguyên cả đêm.

Tử Vi viên là nơi gần mặt trăng mặt trời nhất. Ban ngày, mặt trời đẹp đẽ lên cao, nóng bức đến mức có thể thiêu cháy cả đồng cỏ, ban đêm, mặt trời lặn xuống cây phù tang, ánh trăng lạnh trong veo treo lên, nơi này giống như băng tuyết ngàn dặm, cực kỳ lạnh lẽo.

Một bóng dáng đẹp đẽ hoa lệ, giống như vệt máu ghê người kéo dài trong ánh trăng mờ, uốn lượn theo dấu chân nàng, làn da nổi bật dưới ánh trăng, càng trở nên trắng bệch. Ngẩng đầu lên nhìn vầng trăng tròn gần trong gang tấc kia, ánh bạc phủ khắp nơi, dịu dàng như tơ lụa, sau đó nàng cúi đầu xuống, im lặng hệt như một linh hồn dạo chơi dưới ánh trăng.

Ánh trăng trong như nước, lẫn vào sương mù chiếu lên mặt nàng, hàng mi dày che giấu mọi cảm xúc trong mắt, mái tóc bạc như tuyết đọng trắng xóa, xua tan ánh sáng rực rỡ quanh người nàng, nhưng không thể xóa đi sự cô đơn, hiu quạnh.

Xa xa, Chu Ngưng nhìn thấy nàng, không dám lớn tiếng gọi trong đêm yên tĩnh, phải dừng lại một lúc mới thở hổn hển, ôm ngực hỏi: “Sư tôn, người ở đây làm gì, làm con tìm khắp nơi!”

Thiên Sắc ngẩng đầu, gió lạnh ban đêm càng khiến mắt nàng mơ màng, mái tóc bạc trắng như tuyết dưới ánh trăng, thật lâu sau mới lên tiếng, giọng mờ mịt hư vô như gió lướt trong đêm: “Ngươi tìm ta làm gì?”

“Con nghe Vân Trạch nguyên quân đại nhân nói, Đế quân gọi ngài ấy đến hỏi chuyện, tất cả mọi câu hỏi đều liên quan đến người. Sau đó, hình như là Đế quân không vừa lòng, công văn cũng không thèm phê nữa, đích thân đến Lăng Tiêu điện, đặc biệt hỏi han chuyện của người!” Tuy đã thành tiên, nhưng tính tình Chu Ngưng vẫn dễ kích động như trước kia, nói như mở cờ trong bụng, thêm mắm thêm muối, chuyện bé như hạt đậu cũng thành long trời lở đất: “Sau khi từ Lăng Tiêu điện trở về, Đế quân lại dặn dò con, từ nay về sau, khi ngài ấy phê duyệt công văn ban đêm ở Tử Vi điện đều do người hầu hạ.”

Cuối cùng, không thấy trên mặt Thiên Sắc ngạc nhiên vui mừng gì, nhưng nàng rất vui sướng, mày nhướn cao có phần đắc ý, thở phào nhẹ nhõm: “Chuyện này thật tốt quá! Sư tôn ở bên cạnh Đế quân, tất nhiên ngài ấy sẽ điểm hóa người, nếu muốn tu lại công đức đăng tiên tịch cũng là chuyện sớm muộn! Nói không chừng, cả Thanh Huyền sư phụ cũng —”

Nói tới đây, nàng chợt nhận ra mình nói lời không nên nói, lập tức im lặng, hơi xấu hổ nhìn về phía Thiên Sắc. Thiên Sắc vẫn lãnh đạm trầm lắng, chỉ lẳng lặng nhìn lòng bàn tay mình, hoa văn uốn lượn, giống như những con đường bôn ba nguy hiểm trước đó, để lại dấu tích không thể xóa mờ.

Trong lòng sư tôn nhất định là còn nhớ Thanh Huyền sư phụ!

Nàng chợt thổn thức, nhớ lại chuyện cũ của mình. Khi đó, biết Ngọc Thự không nhớ ra nàng, mỗi lần nghĩ đến đều cảm thấy bản thân thê thảm nhất thế gian, hận không thể chết để kết thúc hết mọi chuyện. Nhưng sau đó, nàng thấy Thanh Huyền moi tim cứu sư tôn, còn sư tôn vì Thanh Huyền sư phụ xông vào Tử Vi viên, mới biết thì ra còn sống thật sự là may mắn. Ít ra, còn sống là còn có hy vọng, không phải sao?

Không như sư tôn và Thanh Huyền sư phụ, vĩnh viễn xa cách, cô đơn chiếc bóng…

Sau đó, nàng theo Vân Trạch nguyên quân tu đạo, cũng từng nghĩ sẽ nói chuyện của Thanh Huyền sư phụ và sư tôn với Đế quân. Nhưng thứ nhất, nàng hỏi Vân Trạch nguyên quân thì đại nhân cũng nói Thanh Huyền sư phụ là không thể cứu, nếu không Nam Cực Trường Sinh đế quân sẽ không buông tay bỏ mặc. Thứ hai, là nàng vẫn cảm thấy sợ Tử Vi đế quân, nên đành phải giấu kín chuyện này trong lòng.

Lúc này, Chu Ngưng cũng không biết mình nên nói gì cho phải, chỉ đành lên tiếng khẽ an ủi: “Sư tôn, Đế quân thần thông quảng đại, không gì không làm được, không chừng sẽ có biện pháp —”

Có điều, nàng chưa kịp an ủi hết câu, bên cạnh đã vang lên giọng cười nhẹ nhàng của Vân Trạch tiên quân: “Chu Ngưng —”

Chu Ngưng như chim sợ cành cong xoay người lại, đã thấy Vân Trạch tiên quân y bào xanh ngọc đứng phía sau, khuôn mặt như nhuộm ánh trăng mờ nhạt, càng khiến người ta say mê. Y thở dài một tiếng, khẽ cười: “Nghe nói Hạo Thiên đế tôn sai đặc sứ Ngọc Hư cung đến tặng lễ vật đặc biệt cho Đế quân, không biết đó có phải Ngọc Thự tiên quân…”

Nghe nửa câu đầu, Chu Ngưng còn thắc mắc tại sao Hạo Thiên phải sai người của Ngọc Hư cung đưa lễ vật đến cho Bình Sinh đế quân,