sư muội, hai người —” thằng bé đột ngột xuất hiện, không giấu giếm cũng không né tránh. Ngón tay Lam Không chỉ về phía hai thầy trò vẫn thản nhiên như không kia run lên theo giọng nói, làm rơi bình rượu xuống đất. May mắn là năm dài tháng rộng, lá cây ngô đồng đã phủ kín nơi này, bình rượu kia rơi xuống đất chỉ vang lên tiếng chạm khẽ chứ không vỡ toang.
Nhìn bộ dạng và vẻ mặt vô cùng kinh ngạc của Lam Không cùng với giọng điệu ngập ngừng, Thiên Sắc hiểu ngay y đang nghĩ gì. Nàng lạnh lùng hừ một tiếng, chầm chậm phất tay, mắt rũ xuống, nét mặt lạnh như sương giá cuối năm, thốt lên bốn chữ: “Thanh Huyền, tiễn khách!”
Sau đó, nàng liếc nhìn Lam Không và Mộc Phỉ đang ngây ra như phỗng, ung dung nhíu mày và xoay người bước đi. Dù bước chân trên lớp lá ngô đồng khô nhưng không hề gây ra tiếng động, phút chốc đã biến mất trong rừng ngô đồng.
Vừa rồi, Thanh Huyền nghe giọng Thiên Sắc chẳng chút nể mặt cũng biết sư phụ rất tức giận, nhưng hôm nay nhìn Lam Không và Mộc Phỉ vẫn đang ngây ra, cậu cũng ngại không dám đuổi thẳng: “Sư thúc, sư bá, con nghĩ là sư phụ tạm thời không muốn nhìn thấy hai người trên Yên sơn.” Cậu nói rất điềm tĩnh và ngắn gọn, không còn sự sợ sệt và dè dặt như trước: “Trước hết chờ người bớt giận đã.”
Thấy hai người kia vẫn nhìn chằm chằm đứa bé với ánh mắt đầy tò mò và nghi ngờ, Thanh Huyền cúi xuống nhìn đứa bé thiểu năng Phó Vân Xuyên giao lại cho mình. Nói cho cùng, cậu cũng chỉ là một đứa trẻ mới lớn, dù đã trải qua một số chuyện bất thường nhưng lúc này cũng không đoán được suy nghĩ loạn xạ của hai lão thúc bá lõi đời ra vẻ đạo mạo kia! Về chuyện đặt tên cho đứa bé, hình như không có ai nhắc đến, nghĩ kỹ lại không thể để họ Triệu, cũng không để được họ Phó, cậu bèn đặt một biệt danh đơn giản: “Nhục Nhục.”
* Thịt thịt, ý nói đứa bé tròn trịa như một cục thịt. “Thanh Huyền, đứa trẻ này —” Cuối cùng, Lam Không chẳng nhịn nổi, tay run run chỉ Nhục Nhục hỏi: “Nó từ đâu đến?”
Tuy rằng Nhục Nhục đã chạy nhảy được, nhìn không giống trẻ mới sinh, nhưng trong tiên cảnh xưa nay đâu thiếu chuyện lạ. Nhớ năm đó, đệ tử của Thái Ất thiên tôn – Tam Đàn Hải Hội đại thần, mang thai ba năm, sinh vào giờ Sửu, vừa ra sinh ra đã biết chạy nhảy, gọi cha gọi mẹ. Cho nên trong nhận thức của Lam Không và Mộc Phỉ – Thiên Sắc vốn là yêu tu hành đắc đạo – thì một đêm có thai, hôm sau sinh được đứa bé mập mạp thế kia cũng hoàn toàn bình thường!
“Đây là con của người quen, nhờ con chăm sóc giùm.” Thanh Huyền suy nghĩ kỹ nếu nói thật thì mấy vị sư bá sư thúc này nhất định sẽ truy hỏi đến cùng, nên chỉ đáp một câu mơ hồ, sau đó cậu nghi ngờ hỏi lại: “Sao vậy ạ?”
“May quá, may quá!” Lam Không thở phào nhẹ nhõm, Mộc Phỉ cũng như được yên lòng vỗ vỗ ngực, hai người liếc nhìn nhau, xáp vào thì thầm to nhỏ —
“Ta nói rồi, sao có thể nhanh như vậy được, cả con cũng có luôn…”
“Ta thấy không chừng còn chưa đụng đến nhau nữa là…”
“Rốt cuộc Thanh Huyền vẫn một người phàm, một miếng thịt béo ngậy thế kia, chậc chậc…”
“Sư muội sẽ không đành lòng ăn mất đâu…”
Đúng là bọ hung gặp tiêu chảy, hai người bọn họ thì thầm to nhỏ rất tâm đầu ý hợp, còn hiểu nhau qua từng ánh mắt.
Vì hai người đó cố tình nói nhỏ lại dè dặt nên Thanh Huyền không nghe rõ lắm, nhưng với vài từ ngữ mẫn cảm cậu cũng đoán được vài chuyện. Tuy nhiên, bây giờ cậu rất nóng lòng muốn nhân cơ hội này tìm hiểu quan hệ giữa người kia và Thiên Sắc.
“Sư bá, sư thúc, Phong Cẩm là người như thế nào?” Xác định sư phụ không ở gần nên cậu cũng không lo lắng phạm vào điều kiêng kị, cứ thế hỏi thẳng hai người kia.
Dường như bị cái tên kia làm giật mình, Lam Không và Mộc Phỉ lập tức im lặng, chấm dứt câu chuyện phiếm chẳng mấy trong sáng kia, cũng cứng họng không nói được gì. Trong lòng chấn động, nhìn chằm chằm Thanh Huyền, đầu như nổ tung vì chưa kịp chuẩn bị tinh thần.
“Thanh Huyền, sao con biết Phong Cẩm?” Một lúc sau, hai người lại nhìn nhau, trao đổi ánh mắt. Mộc Phỉ cầm đàn gảy những thanh âm trầm chậm, cố ý che giấu sự ngạc nhiên vừa rồi để bản thân nhìn có vẻ nhàn nhã, ung dung như thường ngày.
Chắc chắc là Thiên Sắc căm thù cái tên Phong Cẩm đến tận xương tuỷ, với tính tình lạnh lùng, kiêu ngạo của nàng tuyệt đối không thể nhắc tới kẻ này với Thanh Huyền. Còn khúc mắc giữa Thanh Huyền và Phong Cẩm năm đó, bọn họ cũng biết một số chuyện từ Bạch Liêm. Bởi vậy hai người càng phân vân, vì nếu Thanh Huyền nhắc tới Phong Cẩm thì đã biết hết chuyện mười kiếp trước hay là biết được bao nhiêu?
Thanh Huyền không phải đồ ngốc, sao nhìn không ra Lam Không và Mộc Phỉ cố tình giấu diếm?
Chẳng qua, lúc vừa lên núi, cậu và sư phụ từ xa đã nghe thấy giọng nát rượu nhắc tới gì mà “Phong Cẩm”, “Thân mật”, lại còn “Sắc mặt khó coi”, cậu cũng đoán được các sư thúc sư bá cũng không thèm nhìn mặt người này. Có điều, nếu đúng như tiểu sư thúc nói thì gã Phong Cẩm kia vì chức chưởng giáo Thần Tiêu phái đã phụ lòng sư phụ, vậy sao bây giờ lại để ý đến chuyện của sư phụ?
Cậu không tin con người tâm địa độc ác kia biết thế nào là áy náy.
Nhưng nếu Phong Cẩm thật sự có tình với