dỗ hắn thật tốt.
Con chim non ấp ủ trong lòng, cuối cùng cũng sẽ có một ngày rời tổ bay đi, nếu chần chừ không dứt khoát sao có thể vượt tường sải cánh bay về phía chân trời? Cho nên, nàng thà rằng quyết tâm dứt bỏ, ra đi không quay đầu lại, chỉ cầu mong một ngày nào đó có thể đứng ở một góc khuất, nhìn hắn thoát khỏi yêu hận sân si của thế tục hồng trần, cuốn theo gió cao chín vạn dặm, bay thẳng lên trời.
“Được rồi, nếu con thật sự muốn trở về Yên sơn dốc lòng tĩnh tâm tu đạo, cũng không phải là chuyện xấu.” Biết tính tình nàng bướng bỉnh, một khi đã hạ quyết tâm nhất định sẽ không thay đổi. Ánh mắt Trường Sinh đại đế chợt trở nên mâu thuẫn, có đau đớn, không đành lòng, còn có sự bất đắc dĩ: “Sư phụ chỉ lo lắng con lại lấy cớ trốn tránh ở nơi không bóng người, rồi sẽ hối hận.”
Thiên Sắc không trả lời, chỉ quỳ thật lâu trên mặt đất, dường như vô cùng cảm kích, nhưng không ai thấy sự đau đớn tràn ngập trong đôi mắt nàng.
Lúc Thiên Sắc ra khỏi Ngọc Thanh đại điện, đã không thấy bóng dáng đám Lam Không, chỉ còn Phong Cẩm đứng đơn độc.
“Nghe nói đêm qua sư muội và Thanh Huyền cùng ở Ngô Cư?” Thấy Thiên Sắc, Phong Cẩm mở miệng hỏi thẳng, y vô thức đi về phía trước rút ngắn khoảng cách giữa hai người, sắc mặt nhã nhặn, thản nhiên ẩn chứa phong độ của người trí thức, mang theo chút khí thế bức người: “Tuy là thầy trò khăng khít, nhưng nam nữ khác biệt, sư muội nên xem lại hành vi và lời nói của mình thì hơn.”
Lúc này, có thể nói y khá bình tĩnh, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng bâng quơ nhưng chắc chắn đã nghe đám Lam Không thêm mắm thêm muối chỉ sợ thiên hạ không loạn, có điều y vẫn không coi đó là sự thật.
Dù sao, y cũng rất hiểu Thiên Sắc, hệt như hiểu bản thân mình.
Có điều, lúc y bước về phía trước thì Thiên Sắc lại vô thức lùi lại mấy bước, giữ nguyên khoảng cách giữa hai bên.
“Thứ lỗi cho Thiên Sắc tới bây giờ vẫn không biết kiểm điểm vì người khác.” Mí mắt khẽ nhướn, đáy mắt Thiên Sắc vô tình thoáng hiện ngầm ý châm chọc, vài nét nhăn lướt nhẹ qua trán càng làm tôn thêm dung nhan lạnh nhạt như nước, thanh khiết như băng của nàng. Mỗi chữ thốt ra đều biến thành lưỡi dao vô hình, lạnh lùng phóng về phía Phong Cẩm, dù rất chậm cũng không thể tránh khỏi: “Nếu Chưởng giáo sư huynh thấy Thiên Sắc làm mất mặt Thần Tiêu phái thì tối nay Thiên Sắc sẽ xuống núi.”
“Sư muội đừng hiểu lầm, xưa nay ta rất hiểu biết tính tình của muội, biết muội là người thế nào, không phải trách cứ muội.” Nghe nói nàng sẽ đi, ánh mắt Phong Cẩm chợt đau đớn, môi mím chặt, nhìn nàng với sắc mặt phức tạp. Tuy tận đáy lòng có rất nhiều điều không nói thành lời, nhưng vẫn cảm nhận rõ sự lo lắng ngập tràn. Rõ ràng là rất để ý nhưng y vẫn giữ sắc mặt bình tĩnh như nước, không chút sơ hở: “Chẳng qua lần này vất vả trở về, sao phải đi vội vàng như vậy?”
“Đa tạ chưởng giáo sư huynh quan tâm.” Sắc mặt hờ hững, Thiên Sắc cười lạnh một tiếng, xoay người bước đi không chút nể nang. Đôi môi hồng chưa từng thoa son chậm rãi thốt ra từng chữ, ánh mắt phóng khoáng không trói buộc, sắc mặt nhẹ nhàng như gió thoảng: “Thiên Sắc vốn một thân một mình, đi cũng vậy, ở cũng thế, thật sự rất bé nhỏ không đáng bận tâm.”
Đúng vậy, trời đất bao la, muôn sông nghìn núi, con đường tương lai cô độc lẻ loi, nàng đã thấy rõ từ trước.
Những lời này không thể nghi ngờ là sự từ chối lạnh lùng, vạch rõ khoảng cách giữa y và nàng. Như bị một cây châm nhọn đâm trúng chỗ đau, ánh mắt Phong Cẩm trầm xuống, sắc mặt buồn bã, đường nét u rũ.
******
Đêm đã về khuya, Thanh Huyền lo lắng đi tới đi lui trong căn phòng ở Ngô Cư, nhìn cây nến đỏ rực cháy hết phân nửa trong cái chén ngọc lưu ly, Thiên Sắc vẫn chưa trở về, lòng lại càng nôn nóng hơn.
Tuy rằng, trước lúc Thiên Sắc đi đã thay thuốc cho hắn, bàn tay bị bỏng đã bớt đau hơn rất nhiều nhưng trong lòng hắn lại có một sự khó chịu vô hình, kèm theo hoảng loạn lẫn sợ hãi lo lắng, như đang đục khoét trái tim hắn.
Hắn nhớ rất rõ đã từng hoảng sợ như vậy, đó là khi hắn bỏ trốn khỏi viện kỹ nam, bị đám bảo vệ kỹ viện bắt trở về, lại biết Vân Xuyên công tử thừa dịp rối loạn bỏ trốn, biến hắn thành bia đỡ đạn. Đó là cảm giác hoàn toàn hoảng sợ và tuyệt vọng trước cái chết, dường như bao trùm lấy hắn. Lúc này cũng như thế, hắn hoảng loạn chờ đợi, cứ chờ đợi, suy đoán, bất an, không biết sau khi sư phụ trở về sẽ là thứ gì đang chờ đợi hắn.
Là trừng phạt sao?
Vậy hắn cam tâm tình nguyện chịu phạt!
Bất kể là muốn hắn chép kinh bao nhiêu lần, hắn đều chấp nhận và toàn tâm toàn ý chép phạt, tuyệt đối không oán hận, chỉ mong sư phụ đừng giận hắn.
Nếu chỉ là trừng phạt thì quá tốt, hắn sợ đó là —
Đang suy nghĩ miên man, hắn đột nhiên cảm thấy lạnh, gió đêm lạnh lẽo thổi qua cửa vào phòng ngủ, cuốn trôi hết hơi ấm.
“Sư phụ, người về rồi sao?” Hắn vui sướng ngẩng đầu nhìn về phía cửa, thấy bóng dáng áo đỏ của Thiên Sắc, lòng đã rõ còn cố ý hỏi han, mỉm cười không tự nhiên. Vẻ ngoài rất bình tĩnh nhưng hắn vô cùng hồi hộp, tim đập thình thịch.
Thiên Sắc vẫn đứng ngoài cửa, khẽ gật đầu, không bước vào.
Dừng một chút, Thanh Huyền vội