Disneyland 1972 Love the old s
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210773

Bình chọn: 8.00/10/1077 lượt.

mù quáng, sao dám thừa nhận?

Nhưng lúc nào cũng có những cô gái ngốc nghếch, một lòng một dạ tin đó là thật…

Tiếng thở dài kia kéo dài và đau thương khiến lòng người sợ hãi và mất mát. Nó vừa kết thúc, Thanh Huyền cảm thấy bản thân như bị thứ gì đó vô hình quấn chặt: “Sư phụ, không có người con gái khác.” Hắn nói rất rõ ràng, cực kỳ chân thành, nét mặt vô cùng nghiêm túc. Rõ ràng là lời nói rất trẻ con, nhưng lại khiến người ta cảm thấy chắc chắn: “Thanh Huyền thề với trời, ngoại trừ sư phụ, sẽ không thích bất kỳ cô gái nào khác!”

“Ngươi không thích những người con gái khác là chuyện của ngươi, không liên quan đến vi sư.” Nàng nghiêm mặt, thờ ơ lắc đầu giũ bỏ hết tất cả. Đôi mắt lạnh lùng bởi không ai nhìn thấy sự hoảng hốt, thê lương thoáng hiện trong đó.

Thanh Huyền đã ở cùng Thiên Sắc nhiều năm, biết nàng là người ngoài lạnh trong nóng, nhưng chưa bao giờ thấy nàng lạnh nhạt với hắn như thế. Có thể đoán được lúc này Thiên Sắc đã quyết tâm bỏ hắn ra đi, điều này khiến hắn hoảng sợ.

“Chẳng phải ngày đó sư phụ đã nói, nếu Thanh Huyền bái người làm thầy, người nhất định sẽ bảo vệ Thanh Huyền chu toàn sao?” Hắn khẽ cắn môi, quyết định dùng mọi thủ đoạn, nói gì cũng không thể để sư phụ bỏ hắn mà đi. Hắn cố ý giơ bàn tay bị bỏng, mếu máo, bộ dạng thật đáng thương: “Trong Ngọc Hư Cung này, toàn là những người hung dữ độc ác, tâm tư thay đổi thất thường. Sư phụ chưa đi, Thanh Huyền đã bị bắt nạt đến mức này, nếu sư phụ thật sự bỏ mặc Thanh Huyền, để lại một mình Thanh Huyền, không biết còn gặp phải những điều tồi tệ thế nào…”

“Ngươi đừng lo lắng vô cớ, dù có bất cứ chuyện gì, sư tôn cũng sẽ bảo vệ ngươi.”

Tuy biết những gì hắn nói có thể xảy ra, nhưng Thiên Sắc cũng không thay đổi, chỉ lạnh nhạt đáp lại. Bất luận có chuyện gì, dù ở Ngọc Hư Cung có kẻ không xem nàng ra gì chuyện bé xé ra to, giận chó đánh mèo Thanh Huyền. Nhưng nàng tuyệt đối tin tưởng dù có to gan, ngang ngược đến cỡ nào, cũng không có ai dám giở trò trước mặt sư phụ.

Cho nên nàng có thể yên tâm.

Thấy Thiên Sắc không chút rung động, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, đôi mắt Thanh Huyền đảo một vòng, nét mặt càng thêm bi thương: “Nhưng sư tôn bận rộn công việc như vậy, sao có thể cẩn thận như sư phụ?”

Thiên Sắc lặng lẽ nhìn hắn, khắc ghi hình ảnh ‘tinh ranh’ của hắn trong lòng: “Dù vi sư có che chở, cũng không thể bảo vệ ngươi cả đời.” Lặng lẳng quay sang chỗ khác, sắc mặt nàng càng thêm hờ hững. Lời nói vô cùng lạnh nhạt, quyết tâm đoạn tuyệt, ánh mắt hoàn toàn xa cách.

Thanh Huyền bị câu nói này làm cho nghẹn lời, nhìn đôi mắt nghiêm trang và lạnh lùng của Thiên Sắc, lòng càng rối loạn, những trò này đã dùng trước mặt nàng vô số lần đương nhiên không thể thành công. Không còn cách nào khác, hắn ngập ngừng, do dự một lúc lâu rồi giở trò cầu xin: “Người ta nói đưa Phật đưa đến Tây thiên, xin sư phụ bảo vệ Thanh Huyền thêm một thời gian nữa đi, Thanh Huyền không nỡ rời xa sư phụ!”

Thấy hắn không có cách nào liền giở trò năn nỉ, nét mặt Thiên Sắc vẫn không thay đổi. Ánh mắt run rẩy, hàng mi cong dài che khuất đôi mắt sâu như hồ nước. Khẽ thở dài, không trả lời câu hỏi của hắn mà là một câu từ chối kiên quyết, nhất định phải khiến hắn tỉnh ngộ, khiến nàng nhìn rõ sự thật: “Ngươi một lòng đi theo vi sư nhưng đã từng quan tâm là vi sư có cần ngươi theo sát bên người hay không chưa?”

“Sư phụ?!”

Thanh Huyền mở to mắt, kinh ngạc như không thể tin nổi, quả nhiên đã bị câu nói này làm đầu óc choáng váng!

“Nợ ngươi một mạng, đến lúc này, vi sư đã dốc lòng trả lại, hai chúng ta coi như không ai nợ ai. Lúc trước cứu ngươi cũng không hề nghĩ là làm việc thiện hay có ý đồ gì khác, nhưng cũng vì như vậy nên cũng xem như không nợ nần gì nhau.” Tuy miệng nói lời tuyệt tình, nhưng Thiên Sắc đột nhiên cảm thấy đau lòng. Bản năng muốn tránh né ánh mắt kinh ngạc của hắn, lại sợ hành động nhỏ này làm lộ cảm xúc thật, đành phải giữ nét mặt hờ hững: “Nói khó nghe một chút là bây giờ duyên phận thầy trò của ngươi và ta đã hết, cần gì phải đau khổ lưu luyến? Đi theo sư tôn dồn hết tâm sức tu hành học đạo, xóa bỏ hết tạp niệm, mới là việc ngươi phải làm.”

Rốt cuộc cũng là đứa trẻ do chính tay mình che chở, bảo vệ suốt mười mấy năm. Từ lúc nàng cứu hắn từ mảnh chiếu rách ở bãi tha ma, cõng hắn đang hấp hối đi thẳng lên Càn Nguyên Sơn. Cho đến khi thấy hắn trưởng thành từ đứa trẻ ngây thơ, hồn nhiên, giờ đây đã là chàng trai tài trí hơn người, sao nàng có thể nói bỏ là bỏ được?

Tâm tình này giống như kiên quyết bắt buộc chim non rời khỏi tổ ấm của mẹ, dù lòng đau đớn, mâu thuẫn, ngổn ngang trăm mối, không thể nói thành lời cũng không tránh được.

“Hai chúng ta không ai nợ ai? Duyên phận thầy trò đã hết?” Thấy nàng từ chối thẳng như vậy, Thanh Huyền lẳng lặng lặp lại những điểm mấu chốt, sắc mặt tối dần: “Nói tóm lại là sư phụ nhất định phải đi, đúng không?”

“Đúng.”

“Sư phụ nói vậy là muốn cho Thanh Huyền biết, từ nay về sau, Thanh Huyền và sư phụ không còn bất cứ quan hệ gì phải không?”

“Đúng vậy.”

Những câu cực kỳ ngắn gọn, hắn hỏi rất thẳng thắn, n