Polly po-cket
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210880

Bình chọn: 7.5.00/10/1088 lượt.

ợc sư phụ, lập tức ứng biến linh hoạt, được đằng chân lân đằng đầu ra vẻ rất đáng thương. Khẽ hít hít mũi, hắn cắn môi, mắt như sắp khóc đến nơi, bộ dạng như chó con đáng thương bị vứt bỏ, lại còn làm nũng mếu máo: “Đau muốn chết luôn!”

Thiên Sắc vừa tức giận vừa buồn cười, nhớ tới bộ dang nghiêm trang uy hiếp của hắn vừa rồi, liền nhíu mày, ra vẻ lạnh lùng hỏi hắn: “Là đau thật, hay lại cố ý giả vờ đáng thương?”

Một chữ “lại” đã nói hết tất cả!

“Đau thật mà!” Thấy quỷ kế bị lật tẩy, Thanh Huyền hơi ngượng ngùng vội vàng giải thích, vẻ mặt ảo não đau khổ, cẩn thận hỏi tiếp: “Sư phụ, liệu cánh tay của Thanh Huyền có bị tàn phế không?”

“Ngươi có đủ năng lực để nhận ra uy lực Kim Giao Tiên, vậy mà còn dám giơ tay đỡ.” Thiên Sắc lấy thuốc Lam Không đưa tới, chậm rãi thoa lên vết thương của hắn, lúc này mới nói với giọng thờ ơ, không giống giải thích mà như châm chọc. Tuy vậy, ánh mắt nàng vẫn vô hình trở nên sắc bén, giọng bình thản, mặt khẽ nhăn khiến người ta không nắm bắt được. Giọng nói có chút gì đó khiến người ta sợ hãi, mất mát: “Sao lúc đó không lo lắng nếu cứ tiếp bừa chiêu này thì tay có bị tàn phế hay không? !”

“Ai bảo ả la sát kia quá đáng như thế, dám nhục mạ sư phụ. Đừng nói tàn phế một bàn tay, cho dù là đồng quy vu tận, Thanh Huyền cũng không sợ!” Nhắc tới việc này, Thanh Huyền lại cảm thấy lòng đầy căm phẫn. Hắn cắn răng, oán hận nhắm mắt lại, có lẽ vì tức giận nên gân xanh giật giật hai bên thái dương: “Lần này, một bạt tai đúng là quá hời cho ả, đáng lẽ nên xẻo miệng ả mới phải!”

Nhưng nghĩ lại, tuy lúc này tay bị thương cũng coi như lấy một răn dạy trăm, dùng ả la sát đó làm tấm gương từ từ chặn miệng đám người kia, có lẽ đám bà tám đáng ghét cũng biết giữ mồm giữ miệng hơn? Dù chuyện này khiến sư phụ đau lòng, nhưng giúp hắn biết rõ sư phụ rất quan tâm đến hắn nên bàn tay này bị thương rất đáng giá!

Tóm lại, tâm trạng hiện tại của hắn giống như tiết xuân tháng ba ấm áp, cỏ cây đâm chồi, chim chóc ca hát!

“Làm bừa làm ẩu, thích đánh nhau bạo lực, không biết hối cải!” Nghe hắn căm giận thốt lên, Thiên Sắc không hề khen ngợi mà còn nghiêm mặt: “Tự nghĩ xem, vi sư phải phạt ngươi như thế nào?”

Đây gọi là vừa đấm vừa xoa, bây giờ, nàng đã bị thằng nhóc này buộc phải đổi hướng, bị bắt thay đổi ý định ban đầu, phải thỏa hiệp ở lại với hắn. Nhưng chuyện khác thì không thể giả câm giả điếc nể tình bỏ qua được.

“Sư phụ muốn phạt Thanh Huyền chép sách sao?” Vừa nghe lời này, Thanh Huyền ngây người, trừng mắt nhìn bàn tay, dùng con bài vạn năng chưa lật: “Nhưng tay Thanh Huyền đau, không chép được đâu!”

Biết hắn nhất định sẽ nói như vậy, Thiên Sắc cũng không bỏ qua, nói một câu chặn đầu: “Bây giờ không chép được cũng không sao, cứ học thuộc trước đi.”

“Học thuộc…” Thanh Huyền lẩm bẩm, sau đó nhún vai, định từ chối: “Sư phụ, người phạt chép sách như vậy chẳng thú vị chút nào, hay đổi cái khác đa dạng hơn đi. Người có thể phạt Thanh Huyền hầu hạ người cả đời, giặt quần áo, gánh nước quét nhà, trải giường gấp chăn!”

Nói thật là hắn cũng không ghét chép sách lắm nhưng vẫn không từ bỏ hy vọng ấp ủ trong lòng.

“Không có tiền đồ.” Thiên Sắc khẽ hé đôi môi đỏ mọng, nhìn vẻ mặt của hắn, trong lòng thoáng hiện cảm xúc khác thường, đành tránh sang chuyện khác: “Yêu cầu của ngươi thật sự tầm thường vậy sao, làm chân sai vặt cũng có thể vui vẻ đến vậy?”

“Ở bên hầu hạ sư phụ mà không tiền đồ sao?” Thanh Huyền gục đầu xuống, ra vẻ dốc lòng suy nghĩ. Một lúc sau, hắn đột nhiên cười nịnh bợ, mặt dày nhích lại gần nàng: “Hay là sư phụ cho Thanh Huyền lấy thân báo đáp, làm tiểu lang quân đi!”

Tiểu lang quân! ?

Thiên Sắc bị mấy từ này làm cho giật mình, hơi mất tự nhiên dịch người ra, trừng mắt nhìn hắn, nổi giận trách mắng: “Lại suy nghĩ lung tung!”

Thanh Huyền cũng mặc kệ, mặt dày thoải mái nghe trách mắng. Nghiêm túc nhìn Thiên Sắc, thốt ra từng chữ thổ lộ tình cảm, thận trọng lại kiên quyết không thỏa hiệp.

“Sư phụ, Thanh Huyền thật sự thích người.”

“Ừm.”

Thiên Sắc khẽ lên tiếng, nhưng không nhìn hắn.

“Sư phụ, người thích Thanh Huyền không?” Hắn đeo bám quyết hỏi được một câu, trong lòng có chút bất an: “Dù chỉ một chút? !”

Thật ra, hắn có thể đoán được câu trả lời của sư phụ, chẳng qua lòng hắn tràn đầy khát khao với tương lai mà thôi.

Hắn có lòng tin sự quan tâm của sư phụ đối với hắn ngày càng nhiều, cuối cùng tích lại sẽ thành thích.

Cuối cùng, Thiên Sắc cũng ngẩng đầu lên, hàng mi dài khẽ lay động không che được nét u sầu phảng phất, không còn cách nào đành cất giọng mang theo sự chua chát khó nhận biết.

“Vấn đề này, đợi ngươi tu thành tiên thân rồi nói sau!”

*****

Cả đêm, Thanh Huyền không biết tại sao cảm thấy rất phấn chấn, lăn qua lộn lại, trằn trọc khó ngủ, mãi đến canh năm mới mơ màng thiếp đi.

Vốn là, hiếm khi sư phụ không chép kinh, hắn liền trả lại giường để người nghỉ ngơi, còn mình thì tìm một tấm chiếu ngủ bên cạnh giường.

Đương nhiên hắn cũng có chút tính toán, lòng chờ mong lỡ đâu sư phụ ngủ đến nửa đêm, thấy hắn bị thương sẽ đau lòng cho hắn lên giường ngủ —

Khụ khụ,