nên trả lời như thế nào, chỉ biết cúi đầu im lặng.
“Hơn nữa, ta cũng không muốn sư phụ ta phải chịu ấm ức. Ai biết kẻ phụ bạc kia lại có ý gì, có thể tiếp tục giở trò cũ khiến sư phụ ta đau lòng hay không?!” Thấy Ngọc Thự không nói lời nào, Thanh Huyền nhướn cao mày, làm người ta đoán không ra sắc mặt vui hay giận, thản nhiên nhìn y. Bình tĩnh như người đang nói chuyện không phải Ngọc Thự, mà là kẻ phụ lòng Phong Cẩm kia: “Nói cho ngươi biết, bất luận là cần bao nhiêu thời gian, ta nhất định sẽ xóa tan hoàn toàn bóng dáng kẻ phụ tình đó trong lòng sư phụ ta!”
Hết chương 33
Chương 34
Edit: Ong MD Beta: Vô Phương Nghe Thanh Huyền nói năng kiên định hùng hồn, Ngọc Thự khẽ nhíu mày rồi nhanh chóng giãn ra, lẳng lặng đánh giá chàng thanh niên trẻ mới hai mươi mốt tuổi trước mặt.
Trước đó, y cũng có nghe những lời đồn đại liên quan đến hai thầy trò này. Tuy y không hoàn toàn tin tưởng nhưng vẫn thầm nghĩ trong lòng, bao nhiêu năm tiên tôn không thu nhận đồ đệ, sở dĩ chịu nhận người thanh niên trước mắt là vì chàng trai trẻ này có nét giống chưởng giáo thần tôn, nên nói gì cũng chỉ là kẻ thế thân.
Nhưng đến lúc tiên tôn công khai dẫn theo chàng trai phàm trần trẻ tuổi đó lên Tây Côn Luân, không hề né tránh chuyện gì thì y mới biết chàng trai đó khác xa tưởng tượng của mình, chẳng những không có nét nào giống chưởng giáo thần tôn, mà ngay cả khí chất cũng khác xa!
Chẳng lẽ, tiên tôn muốn mượn chàng trai này để khích tướng chưởng giáo thần tôn nổi cơn ghen sao?
“Huynh có từng nghĩ năm đó tiên tôn và chưởng giáo sư tôn đã trải qua chuyện gì, tình cảm như thế nào không?” Dường như chẳng bận tâm là người ngoài không có quyền lên tiếng, Ngọc Thự khẽ hừ một tiếng, ánh mắt ôn hòa bình tĩnh bị thay thế bởi sự trang nghiêm, lời nói không quá sắc bén, nhưng thoáng hiện sự mất kiên nhẫn: “Thanh Huyền sư huynh, huynh thực sự nghĩ mình có thể thay thế được vị trí của chưởng giáo thần tôn trong lòng tiên tôn sao? Huynh có tự đề cao bản thân quá mức không?”
“Ngươi lầm rồi, ta không muốn thay thế ai cả.” Thanh Huyền lắc đầu, chỉ nói bâng quơ một câu. Nét mặt mang theo nụ cười mỉa mai, chút cao ngạo trên đôi mày nhướn cao lại có chút khinh thường, tựa như rất bất mãn với hai từ “thay thế”. Nói đến đây, hắn cũng chẳng cần che giấu thêm, cứ thế nói thẳng không chút khách khí: “Ta là ta, y là y, ta tự nhận thấy từ đầu đến chân chẳng chỗ nào giống y cả, đặc biệt là ở thành ý đối với sư phụ, nên sao có thể nói là thay thế được!? Ta chỉ cần khiến trong lòng sư phụ chỉ chứa một mình ta, người tự nhiên sẽ quên những chuyện về hạng người tạp nham kia.”
Hắn cố tình nhấn mạnh mấy chữ “hạng người tạp nham”, lộ rõ sự cao ngạo độc nhất. Đôi mắt đen sáng ẩn chứa sức mạnh vững vàng và kiên cường, giống như ánh kiếm nhẹ nhàng, yên tĩnh nhưng lạnh lùng, tràn đầy sức mạnh không dễ gì khuất phục.
“Quên ư?” Ngọc Thự lạnh nhạt lắng nghe và tiếp nhận, giọng nói trầm thấp, thong thả nhẹ nhàng như nước, nhưng ẩn chứa cảm xúc vô cùng lạnh lẽo: “Một từ quên, nói dễ hơn làm?”
Ân oán năm đó, y là người ngoài cuộc cũng thổn thức không thôi. Năm tháng trôi đi, vạn vật xoay chuyển, đã qua bao năm. Nếu thật sự dễ dàng thì đã lãng quên, vậy thì hai người đâu cần phải cố ý tránh mặt nhau?
Là vì không thể từ bỏ nên mới không dám gặp lại nhau.
“Dễ hay không, phải thử mới biết.” Tuy trong lòng biết rõ có những chuyện nghĩ rất đơn giản, đến khi làm mới thấy khó khăn quá mức tưởng tượng, nhưng Thanh Huyền không hề hoảng sợ. Có những vết thương sẽ được thời gian xóa mờ, có những nỗi đau sẽ phai nhạt theo thời gian, hắn tin rằng thời gian có thể chứng minh được mọi thứ và cũng có thể phá hủy hết tất cả: “Trước đây, sư phụ ta hơn ba ngàn năm không quên được kẻ phụ bạc kia vì chưa gặp ta! Bây giờ đã có ta bên cạnh người, không cần đợi đến ba ngàn năm, ta nhất định sẽ khiến trong lòng sư phụ không còn bóng dáng kẻ phụ bạc ngụy quân tử ấy!”
Nghe hắn hùng hồn như thế, Ngọc Thự biết dù nói thêm bao nhiêu cũng vô dụng, đành lắc đầu bắt đắc dĩ, lui ra phía sau từng bước: “Nếu đã như vậy, Ngọc Thự sẽ mỏi mắt mong chờ.”
Nói xong, y khẽ chắp tay cáo lui, đang định xoay người rời đi, không ngờ Thanh Huyền lên tiếng ngăn lại, tựa như có chuyện chưa nói xong.
“Khoan đã.”
Hành động này khiến Ngọc Thự đổ cảm thấy hơi khó hiểu.
“Thanh Huyền sư huynh cần chỉ giáo thêm gì sao?” Y hỏi rất khách khí, ánh mắt nghi hoặc, nhưng sắc mặt vẫn thản nhiên, che giấu cảm xúc cẩn thận.
Thanh Huyền nheo mắt lại, sắc mặt không thay đổi, quan sát y một lúc sau đó thản nhiên hỏi: “Ngọc Thự, ngươi còn nhớ Chu Ngưng không?”
“Chu Ngưng?” Ngọc Thự lặp lại, cảm thấy cái tên này rất quen thuộc, giống như chỉ cần mở miệng là có thể thốt lên nhưng không thể nhớ nổi đã nghe ở đâu, gặp chỗ nào, có quan hệ gì với mình. Đôi mắt đen lơ đãng một lát mới khôi phục lại, thoáng suy nghĩ rồi nhìn Thanh Huyền hỏi lại một cách mơ hồ: “Chu Ngưng là ai?”
“Chẳng phải vừa rồi ngươi cho rằng một từ quên nói dễ hơn làm sao? Nhưng dường như ngươi quên rất dễ dàng! Thành tiên, nhập đạo, người xưa thành kẻ xa